Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 97:-----

Cập nhật lúc: 2026-02-02 00:57:39
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chính quyền thành phố lập tức thông báo khẩn, yêu cầu các cơ quan, đơn vị tiến hành giáo d.ụ.c tư tưởng cho cán bộ nhân viên. Thông báo nêu rõ đây là hành vi phá hoại ác ý của các phần t.ử bất hợp pháp nhắm dự án đầu tư nước ngoài của Đông Châu, đồng thời là hành động bôi nhọ chính quyền. Yêu cầu tỉnh táo, tuyệt đối để kẻ che mắt mà vô tình trở thành kẻ tiếp tay.

Sau khi thông báo ban bố, lãnh đạo các đơn vị đều hết sức coi trọng. Họ yêu cầu quản lý các cấp theo sát những cuộc bàn tán của nhân viên cấp để kịp thời chấn chỉnh tư tưởng. Đây là một hành vi phá hoại tính chất cực kỳ nghiêm trọng, cần ngăn chặn triệt để, để công nhân tham gia những việc tồi tệ .

Mặc dù vẫn một bộ phận dân lựa chọn tin những lời đồn thổi, nhưng tốc độ lan truyền của sự việc nhanh ch.óng kìm hãm. Ít nhất thì khi thông báo của chính phủ đưa , thể chỉ tin đồn một chiều mà còn xem xét cả những thông báo đính chính. Hai luồng thông tin trái chiều xuất hiện khiến dư luận bắt đầu chia thành hai phe với quan điểm khác biệt.

Thư Sách

Tất nhiên, thông tin còn lan truyền ch.óng mặt như ngày đầu tiên, và cũng thể gợi lên những cảm xúc mãnh liệt như nữa.

Sáng hôm khi thức dậy, thấy điểm ghét bỏ tăng lên chậm chạp, Tô Tầm chẳng thấy vui vẻ gì cho cam.

"Xem sức ảnh hưởng của sự việc cũng chỉ đến thế mà thôi." Tô Tầm thầm nghĩ, là cứ khoan hãy đưa các bằng chứng đang nắm trong tay, cứ để Tề Lỗi nhảy nhót thêm một thời gian nữa để kiếm thêm một mẻ điểm?

gạt ngay ý nghĩ đó . Không cần thiết vì mấy cái điểm ghét bỏ mà bản thấy buồn nôn. Với loại chuyên tìm cách hãm hại , cô nhất định khiến chúng nếm mùi đau khổ. Ngay cả khi hành động của chúng trong dự liệu và sự cho phép ngầm của cô, chúng vẫn trả giá đắt.

Kiếm điểm ghét bỏ là quan trọng, nhưng cô cũng "đói ăn đến mức vơ bèo gạt tép". Hơn nữa, vạn nhất Tề Lỗi chọn cách ẩn chờ thời thì ? Chi bằng cứ nhân cơ hội mà bắt trả giá luôn, tránh để cái loại rác rưởi thực sự thăng tiến thành lãnh đạo nào đó, lúc mới thực sự là kinh tởm.

Trong lúc Tô Tầm đang dùng bữa sáng, Thị trưởng Trần gọi điện đến. Sau một ngày điều tra khẩn trương, cuối cùng họ cũng chút thành quả.

Phía công an bắt ! Thị trưởng Trần lập tức gọi cho Tô Tầm để cô thấy rằng cả hệ thống chính quyền Đông Châu đều đang nỗ lực hết , tránh việc cô mất kiên nhẫn trong lúc chờ đợi mà phàn nàn với bạn bè đầu tư khác.

Tô Tầm hỏi: "Bắt ai ?"

"Hiện tại mới chỉ bắt vài kẻ dán tờ rơi thuê. Chúng cho họ đối chất với chủ sở hữu Siêu thị Gia Niên Hoa, nhưng những kẻ đều do hai đó sắp xếp. Tuy nhiên, họ khai một kẻ chủ mưu, chỉ điều rõ tên tuổi. Chúng đang tiếp tục điều tra về danh tính kẻ chủ mưu . Ngoài , hai vợ chồng chủ siêu thị cũng đang giữ để điều tra, chắc chắn trong hôm nay sẽ kết quả mới."

Tô Tầm vặn : "Thị trưởng Trần, các ông điều tra cả ngày trời mà chỉ bấy nhiêu thôi ?"

Thị trưởng Trần phân bua: " hiệu suất cao, nhưng tiến triển vẫn là điều đáng mừng. Vả cuộc điều tra mới bắt đầu từ chiều qua nên thời gian thực sự gấp rút. Chuyện nhất định sẽ điều tra đến cùng. gọi điện là báo cho Sếp Tô rằng Đông Châu chúng đang tích cực giải quyết vấn đề. Đông Châu vẫn luôn là một thành phố trị an . Còn về những lời đồn thổi liên quan đến cô, các đồng chí ở đơn vị đều đang giúp cô đính chính, hiện tại kết quả khả quan."

Tô Tầm thầm nghĩ: Cái chỗ cần hiệu suất cao thì rùa bò, chỗ họ chậm một chút thì họ nhanh thế . Cô cạn lời, quyết định khiến Thị trưởng Trần cũng " hình" một chút:

"Thị trưởng Trần, các ông đang giúp đính chính, mà là đang tự đính chính cho chính đấy chứ. Bởi vì trong mắt khác, lãnh đạo Đông Châu đang chống lưng cho mà. Nói thật, thấy oan quá cơ, ông xem Đông Châu giúp chuyện gì ? Bảo h.i.ế.p thì thấy, nhưng h.i.ế.p thì chẳng một ."

Thị trưởng Trần nhất thời gì hơn. Ông cảm thấy đường đường là một vị lãnh đạo lớn của thành phố mà mặt Tô Tầm cứ cảm giác đuối lý, thiếu tự tin. Mất mặt, thực sự quá mất mặt! Qua chuyện , ông cũng nhận thấy công tác quản lý của các đơn vị ở Đông Châu còn quá nhiều kẽ hở: báo cáo thông tin chậm chạp, quản lý bảng tin lỏng lẻo, phát hiện vấn đề cũng xử lý kịp thời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-97.html.]

Ông bào chữa thêm, chỉ thở dài và một nữa cam đoan sẽ giải quyết dứt điểm.

Sau khi gác máy, Tô Tầm bảo Chu Mục sắp xếp bộ bằng chứng. Cô tung ngay mà để những kẻ đó ôm lấy tâm lý cầu may thêm một chút, đợi đến lúc họ tưởng an và bắt đầu đắc ý, cô mới tung đòn quyết định. Cô dạy cho những kẻ tự cho là hành sự " kẽ hở" một bài học nhớ đời.

Tại cục công an

Hoắc Triều Dương và Khâu Nhược Vân đều đang thẩm vấn riêng. Họ ở đây cả một đêm, tinh thần và thể xác đều mệt rã rời. dù mệt mỏi đến , đầu óc họ vẫn tỉnh táo: tuyệt đối thừa nhận chuyện .

Tuy nhiên, đối với tình tiết Tô Tầm đe dọa họ như lời đồn, cả hai thống nhất lời khai một cách lạ kỳ.

Hoắc Triều Dương : " và vợ từng đích đến gặp để mong cô đại lượng bỏ qua những chuyện cũ. những chấp nhận mà còn tuyên bố sẽ khiến chúng thể sống nổi ở Đông Châu. Vì , mới quyết định nhanh ch.óng bán tháo hàng hóa để rời khỏi đây, nơi khác phát triển."

Ở phòng bên cạnh, Khâu Nhược Vân cũng đầy vẻ uất ức: "Cô nhiều tiền, quen rộng, chúng đấu ? Vì thế chúng chỉ rời cho yên chuyện. Còn về việc ai những chuyện ... cũng rõ. Nhân viên cửa hàng chúng đông, lẽ lúc chúng than phiền với ai đó thấy chăng?"

Công an đương nhiên dễ dàng tin lời khai của hai , họ tiếp tục chất vấn: "Có vì các sắp rời Đông Châu nên mới định phá hoại danh tiếng của Tô Tầm khi ?"

Đối mặt với sự nghi ngờ của công an, Hoắc Triều Dương tỏ vô cùng kiên định:

"Không thể nào! bao giờ những chuyện như , cũng chẳng lý do gì để thế. Ân oán giữa chúng lớn đến mức chuyện sống c.h.ế.t như thế . Hơn nữa, cô là thương nhân nước ngoài đang đầu tư tại địa phương. Bản sắp , hà tất khi chuyện tổn hại đến lợi ích của Đông Châu? Chút khí độ và tầm đó vẫn , bao giờ chuyện hại đến quê hương ."

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...