Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 81

Cập nhật lúc: 2026-02-01 01:56:35
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

Đầu dây bên , Tô Tiến Sơn vẫn còn đang thao thao bất tuyệt về kế hoạch công việc sắp tới, nhưng Tô Tầm chẳng nữa: “Bác cả, thôi đừng nữa, cúp máy đây.” Sau đó "cạch" một tiếng, cô dập máy ngay lập tức.

Cô sợ nếu cúp máy, sẽ kiềm chế mà buông lời khó mất.

Tiểu Chu rón rén hỏi: “Tô tổng, xảy chuyện gì ạ? Có cần tìm trai em ?”

Anh trai cô bé là Tổng giám đốc Khách sạn Quốc doanh Chu, trong lòng Tiểu Chu, bản lĩnh, thể giúp Tô tổng giải quyết vấn đề.

Tô Tầm xua tay: “Mọi chuyện đều thuận lợi cả, chỉ là chị mệt chút thôi, chị lên nghỉ ngơi đây. Em cũng nghỉ một lát .” Nói dậy lên lầu.

Tiểu Chu thở phào nhẹ nhõm, tìm cái ghế xuống, thở dài một . Cảm thấy công việc tuy lương cao hơn hầu, đãi ngộ , nhưng cũng căng thẳng thật sự, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ Tô tổng chê trách.

chiếc đồng hồ cổ tay, cô bé bắt đầu trộm. Đây là quà Trợ lý Lý đưa cho cô khi ký hợp đồng lao động chính thức. Bảo là Tô tổng phát thiết việc cho nhân viên cận, để việc ý thức về thời gian, phục vụ Tô tổng hơn.

Ôi chao, tự bỏ tiền mua thì cô tiếc đứt ruột, vả cũng chẳng đủ tiền mua loại xịn thế . Đây là món đồ trị giá mấy trăm đồng lận.

Chu Mục tuần tra trong sân trở về, phòng khách thấy Tô Tầm, chỉ thấy Tiểu Chu đang ngây ngô.

“Tô tổng ?”

“Bảo là mệt, lên lầu nghỉ ngơi .”

Chu Mục uống chút nước ấm, ở cầu thang ngóng động tĩnh một chút mới ghế nghỉ.

Anh hỏi Tiểu Chu: “Tô tổng từng dặn em để ý của cái siêu thị gì đó, tin tức gì ?”

Tiểu Chu đáp: “Siêu thị Gia Niên Hoa á? Không động tĩnh gì cả, nhưng mấy hôm nay giảm giá mạnh lắm, xả hàng nhanh.”

Chu Mục nheo mắt, nghĩ xem nên nhắc nhở Tô tổng, để điều tra thử xem đối phương âm mưu gì lưng . Chứ ngày nào cũng rảnh rỗi thế , cứ thấy yên tâm.

Lương của Tiểu Chu còn thấp hơn , thế mà ngày nào cũng bận rộn vui vẻ.

Haizz, nhưng bên cạnh Tô tổng thể thiếu bảo vệ.

Tô Tầm đang lăn lộn giường ở tầng , trút bỏ nỗi ấm ức trong lòng.

Cô vẫn luôn coi gia đình họ Tô là lực lượng nòng cốt để kiếm "giá trị chán ghét". Vì thế cô dốc sức nâng đỡ, lăng xê họ, giúp họ da đổi thịt, chính là mong họ đủ tự tin để gây chuyện.

Kết quả... kết quả là thế đây?

Họ "đâm lưng" cô lúc cô ngờ nhất!

“Hệ thống, bây giờ? Gia đình họ Tô định theo con đường 'vạn mê' ? Cái hào quang pháo hôi của họ còn dùng đấy?”

Hệ thống vạn ghét: “Ký chủ, biến hóa cũng lường . Chân tình nhân gian quả nhiên phức tạp. Người thiện lương nhất định sẽ báo đáp. Chủ nhân của sai mà.”

Tô Tầm: “...” Mi chắc đây là báo đáp chứ?

Hơn nữa chân tình cái gì, cô với nhà họ Tô chân tình? Tính mới gặp mấy ! Tô Tầm tin nhà họ Tô tình cảm thật sự với . Chẳng qua là cô chi tiền, họ vì tiền mà nịnh bợ cô thôi. Đơn giản là !

vấn đề là, rõ ràng cô chi tiền, mà nhà họ Tô phát huy giá trị của !

Đã thế, cô còn lỡ xây dựng hình tượng trọng tình trọng nghĩa . Giờ thể bỏ mặc họ , vẫn tiếp tục đóng vai .

kiếm món hời từ đám "thế hệ thứ hai", sang lỗ nặng vì nhà họ Tô! Nghĩ thôi thấy nghẹn ứ trong lòng. Ngã ngựa ngay tại nơi tự tin nhất, khó chịu, quá khó chịu!

Nhà họ Tô quả hổ danh là pháo hôi vạn ghét trong nguyên tác, cô hận thể tặng ngay cho ông bác Tô Tiến Sơn một phiếu "giá trị chán ghét"!

“Hệ thống, thể công khai xúi giục họ phát huy tinh thần pháo hôi cực phẩm ?” Tô Tầm nhận bóng gió dễ gây hiểu lầm quá.

Hệ thống dội gáo nước lạnh: “Ký chủ, cô định cố ý chuyện ? Điều phép nhé.”

Tô Tầm trừ: “Không , đùa thôi. Chuyện thất đức thế .”

Qua mặt hệ thống xong, cô tự an ủi : “Thực nhà họ Tô chắc vô dụng. Tuy họ đang cố gắng giải quyết vấn đề, nhưng chỉ cần yêu cầu nghiêm ngặt trong công việc, họ cũng dễ đắc tội khác mà, đúng ? tin công nhân trừ lương, phạt tiền mà oán hận họ.”

Tuy nhiên, lòng tin của cô năng lực gây chuyện của nhà họ Tô giảm sút đáng kể. Dù họ cũng gây một cú sốc lớn, cô mất toi một khoản điểm chán ghét.

Cho nên cô thể chỉ trông chờ họ .

Chương 56

Điều Tô Tầm là suy đoán của cô đúng. Sau khi cô vội vàng cúp máy, Tô Tiến Sơn bắt đầu tự biên tự diễn màn cảm động.

Thư Sách

Tô Tiến Sơn cháu gái ghét bỏ. Ông cứ ngỡ giọng điệu là lạ cuối cuộc gọi của Tô Tầm là do quá xúc động, đến mức cúp máy vội.

Cũng thôi, cháu gái vốn là sống tình cảm. Nếu thì chẳng lặn lội đường xa về nhận họ hàng, còn đối xử với cả nhà ông như thế.

Tô Tiến Sơn thở dài, càng cảm thấy suy nghĩ hiện tại của là đúng đắn. Ông sống cho xứng đáng với cháu gái.

Chủ tịch trấn Lâm bước văn phòng hỏi: “Gọi xong ?”

“Ừ, vài câu thôi. Đợi xưởng lắp xong điện thoại, sẽ phiền ông nữa.” Tô Tiến Sơn chút kiêu ngạo.

Chủ tịch trấn Lâm giờ cũng chẳng ghen tị nữa. Dù ghen tị cũng vô ích. “Nhà ông định chuyển nhà , hôm nào bảo máy cày của trấn qua giúp chở đồ nhé.”

Tô Tiến Sơn đáp: “Sắp tết nhất đến nơi , công việc trong xưởng bận rộn, thời gian . định sửa sang ký túc xá ở tạm. Tết thì về quê ăn tết cho tiện cúng bái tổ tiên. Ra giêng mới chính thức chuyển nhà.”

“Thế cũng , lúc nào cần cứ ới một tiếng, sắp xếp cho. Số ông sướng thật đấy, đổi đời .”

Ông Lâm cảm thán.

Tô Tiến Sơn ha hả. là đổi đời thật. Cuộc sống mơ ông cũng dám nghĩ tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-81.html.]

Trưa hôm đó, khi cả nhà ăn cơm xong, Tô Tiến Sơn gọi văn phòng riêng để họp nhỏ. Giờ cả nhà đều chính thức, Tô Tiến Sơn với tư cách là kinh nghiệm công tác, là xưởng trưởng, cảm thấy cần chỉ bảo cho . Thế nên hễ cơ hội là ông họp.

Mở đầu cuộc họp , ông thông báo ngay mức lương tiêu chuẩn cho .

Nghe con Tô Tiến Sơn đưa , mấy đều run lên cầm cập, là do lạnh do kích động.

Giọng Cát Hồng Hoa run rẩy: “Sao nhiều thế? chữ nghĩa gì mấy mà lương cao ?” Bà chỉ mới tham gia lớp xóa mù chữ, vẫn luôn cho rằng chỉ học mới xứng đáng nhận lương cao.

Tô Tiến Sơn khẳng định: “ là ngần đấy. Nên cũng nhắc bà, tranh thủ thời gian mà học thêm văn hóa . Đừng để nhận lương mà thấy hổ thẹn.”

Cát Hồng Hoa gật đầu lia lịa: “Được , cái Bảo Linh, lúc nào rảnh dạy nhé.”

Tô Bảo Linh cũng gật đầu đầy kích động. Một tháng cô bé cũng kiếm 50 đồng!

Nhiều tiền quá, á á á!

Vui sướng kém là vợ chồng Tô Hướng Đông, Lý Xuân Lan và Tô Hướng Nam.

Ai nấy đều hớn hở mặt, bắt đầu nhẩm tính xem một năm tiết kiệm bao nhiêu tiền. Tính con khổng lồ, cảm giác tiêu cả đời hết, ha ha ha.

Nhân lúc đang cao hứng, Tô Tiến Sơn đưa yêu cầu. Ông chỉ quản lý công việc mà còn cho tâm phục khẩu phục. Không bậy, gây phiền phức cho nhà máy.

Sau đó ông kể chuyện dùng lý lẽ thuyết phục đám đông sáng nay.

“Bố kể với Tô tổng xong, con bé xúc động đến mức nên lời.”

Cát Hồng Hoa gật gù: “Tô tổng là trọng thể diện, trong lòng chắc chắn cũng đàm tiếu.”

Cả nhà họ Tô đều gật đầu đồng tình.

Tô Bảo Linh : “Đừng Tô tổng, ngay cả con ngày cũng thích khác . Cho nên con giữ gìn danh tiếng cho Tô tổng.”

“Bảo Linh đúng, nên việc chú ý phương pháp. Đừng hò hét quát tháo, vẻ đây là lãnh đạo, nấy. Phải học cách thu phục lòng . Nếu c.h.ử.i , cuối cùng cũng là c.h.ử.i lây sang Tô tổng.”

Tô Hướng Nam tự tin : “Bố yên tâm , con chừng mực mà.”

Tô Hướng Đông gãi đầu: “Con chả hiểu gì cả bố ơi.”

Lý Xuân Lan đỡ lời: “Em sẽ hỏi bố nhiều hơn.”

Tô Tiến Sơn hài lòng: “ , thì cứ hỏi bố. Hoặc là mỗi ngày bố sẽ họp một , ai gặp khó khăn gì trong công việc thì đưa thảo luận. Chúng cùng bàn bạc giải quyết. Tóm việc tùy tiện.”

Thế thì đơn giản hơn nhiều. Cả nhà đều gật đầu.

Trong lòng họ hừng hực khí thế chiến đấu và niềm vui vô hạn. Có cơ hội t.ử tế, ai kẻ đáng ghét đời ném bùn chứ?

...

Đến giờ cơm trưa, Tô Tầm mới xuống lầu. Vừa nãy ở lầu, cô rà soát quá trình kiếm điểm chán ghét mấy tháng qua.

Cô phát hiện cần hoảng loạn.

Bởi vì tuy nhà họ Tô theo con đường "vạn ghét", nhưng cái hào quang "pháo hôi cực phẩm" của họ vẫn thể tận dụng .

Thực những điểm chán ghét đây Tô Tầm kiếm , nghiêm túc mà cũng là do cô tự "kiến tạo", nhà họ Tô cùng lắm chỉ phát hào quang pháo hôi, hỗ trợ cô chút đỉnh thôi.

Cho nên dù họ trực tiếp mặt gây chuyện, ảnh hưởng cũng quá lớn. Cô thể tiếp tục khai thác độ phủ sóng của cái hào quang pháo hôi nhà họ Tô để mở rộng sức ảnh hưởng.

Tô Tầm cũng từng cân nhắc đến việc tạo hiểu lầm để khác ghét , kiếm điểm xong mới giải thích. Về cách , cô hỏi hệ thống nên tính là lách luật .

cách nhanh ch.óng loại bỏ.

Thứ nhất, mức độ hiểu lầm khó kiểm soát. Đắc tội tiểu nhân thì , cùng lắm ghét mãi. lỡ tổn thương , khiến họ hiểu lầm và mắng c.h.ử.i , thì đó cô nên tha thứ ? Bị mắng oan bắt tay hòa, Tô Tầm , cô thấy ấm ức. Cái kết đại đoàn viên khi giải tỏa hiểu lầm tồn tại trong từ điển của cô. nếu tha thứ, thì hiểu lầm là do cô cố ý tạo , gây khó dễ cho , hành vi đó tính là việc ? Thế là vi phạm yêu cầu nhiệm vụ.

Cho nên, dù hiểu lầm thì cũng do khác gây , liên quan đến cô!

Giống như đây cô kiếm điểm chán ghét thông qua việc bênh vực nhà họ Tô. Cô gọi đó là trọng tình cảm, khác vì ghét nhà họ Tô mà ghét lây sang cô, đó là của họ. Cô thể đường hoàng cấm những đó tham gia tuyển dụng, thể hiện rõ thái độ. Rốt cuộc cô chẳng gì sai, là khác đến tổn thương cô. Vậy thì cô quyền tha thứ cho họ.

Thứ hai, cách cảm giác như đang lợi dụng lỗ hổng của hệ thống. Dù cũng là thuê cho hệ thống, Tô Tầm mấy trò khôn vặt hãm hại hệ thống, lỡ sa thải thì . Lúc đến mức đường cùng, cũng cần thiết .

, kết luận cuối cùng của Tô Tầm là cô vẫn sẽ theo con đường cũ: Dù bao nhiêu ghét cô từ tận đáy lòng, thì tất cả đều là của khác, chuyện đều do khác cố ý nhắm cô!

Và kết luận quan trọng nhất là: Cô cần một tay sai mới.

Haizz, tự nhiên thấy nhớ Lưu Tam Căn ghê. Ở một khía cạnh nào đó, Lưu Tam Căn cũng giúp cô kiếm kha khá điểm chán ghét. Hắn tích cực chủ động gây chuyện. Chỉ tiếc là tên quá ngu ngốc, chừng mực, tự đưa tù.

Tay sai tiếp theo cần thông minh hơn, ít nhất khả năng tự bảo vệ hơn, và sức ảnh hưởng cũng lớn hơn một chút.

Thế nên khi ăn trưa xong, Tô Tầm Tiểu Chu đang bận rộn trong phòng khách, Chu Mục đang canh gác ở cửa. Lại nghĩ đến Lý Ngọc Lập đang bôn ba bên ngoài vì cô.

Sau đó cô lắc đầu. Thôi, con thỏ ăn cỏ gần hang. Không nên hại bên cạnh .

Chu Mục dường như nhận ánh mắt của Tô Tầm, ngẫm nghĩ bước tới.

“Tô tổng, Tiểu Chu cái siêu thị Gia Niên Hoa bắt đầu xả hàng giảm giá . Hay là qua đó xem nhé?”

Thực sự là cảm thấy công việc quá nhàn rỗi.

Cảm giác đến giờ tung cú đ.ấ.m nào, thật với mức đãi ngộ hậu hĩnh mà Tô tổng dành cho.

Nói thật, Tô Tầm chẳng chút hứng thú nào với nhân vật chính. Điểm chán ghét từ nam nữ chính kiếm đủ, hai vạn đô la túi. Họ hết giá trị lợi dụng. Cô chẳng dây dưa với họ gì.

Trước đây còn lo họ ý đồ với , nhưng lâu nay cũng chẳng thấy động tĩnh gì.

cũng thể do dạo nhiều, chính quyền thành phố Đông Châu coi trọng, nên họ cơ hội tay? Dù đường đường là nhân vật chính, trong nguyên tác cũng là thủ đoạn, cô sỉ nhục như , chắc chắn dễ gì nuốt trôi cục tức .

Khoan ... Có thủ đoạn, sức ảnh hưởng lớn. Hơn nữa đầu óc còn thông minh... Cô nhớ trong nguyên tác, nữ chính giỏi thu phục lòng . Nam chính quan hệ cũng rộng. Tiếng của nhà họ Tô ít nhiều cũng phần đóng góp của họ.

 

Loading...