Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 79
Cập nhật lúc: 2026-01-31 03:01:55
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mọi việc đang tiến hành đấy. Tô Tiến Sơn cảm thấy những việc cháu gái giao phó, ông đều thành . Chốc nữa thể gọi điện báo cáo thành tích với Tô Tầm .
Đang lúc vui vẻ thì gặp chuyện rắc rối. Có đến gây sự.
Tô Hướng Đông lúc là Đội trưởng đội bảo vệ của nhà máy. Anh lập tức triệu tập mấy cao to mà tuyển chọn. Cộng thêm cả là năm , cùng canh giữ cổng lớn.
Chỉ là năm tuy vóc dáng to lớn, nhưng từng trải qua tình huống thế bao giờ, nên chút lúng túng.
Tô Hướng Đông bộ dạng nhát gan của họ mà phát cáu: "Lúc việc thì hăng hái lắm cơ mà, còn tranh danh hiệu lao động tiên tiến, giờ nhát như cáy thế?"
"Anh Đông , đấy là việc nặng nhọc, em sức thì em , chứ bảo em một chống đám đông thế thì chịu."
"Đánh , đông thế mà đ.á.n.h thật thì thua chắc."
"Em cũng thể đ.á.n.h dân thường , thế thì mang tiếng lắm."
"Đội trưởng, kiềm chế, đừng gì phạm pháp."
Tô Hướng Đông tức nổ phổi. Mấy đều do đích tuyển. Tiêu chí cũng chẳng gì cao siêu, chỉ cần chăm chỉ, việc. Dù bảo vệ mà chịu khó thì dễ thành mấy ông già uống giữ cửa lắm. Thế nên chọn những quen cũ sức cạnh tranh. Trong đó còn hai là bộ đội xuất ngũ.
Kết quả là... thế đây.
Cũng may là nhanh đó, Trưởng đồn công an Chu dẫn tới. Cậu công an Tiểu Lý kiên nhẫn công tác tư tưởng cho đám đông. Tiếc là còn trẻ, lời chẳng mấy trọng lượng, ai thèm .
Lúc , Chủ tịch trấn Lâm lau mồ hôi lạnh chạy tới. Ông tin dữ, tim như nhảy ngoài.
Tuyển dụng thì suôn sẻ đấy, nhưng ngay ngày đầu tiên nhận việc loạn.
Bà con thị trấn Bình An hung hãn thế ?
Cũng may đều khá văn minh, mang theo v.ũ k.h.í, cũng xông bên trong. Chỉ ở cổng nhà máy hò hét.
Chủ tịch trấn Lâm chen đám đông, hô hào bình tĩnh. Hôm nay là ngày vui, đừng loạn.
"Chủ tịch trấn, loạn. chỉ phục thôi." Một thanh niên trông khá lanh lợi hét lên. Cậu thấy mấy cùng thôn trông thật thà đần độn hơn còn nhận, chẳng lý do gì một thông minh như trượt.
Cậu nghi ngờ nhà họ Tô tuyển bừa bãi.
Tuy đều quyền tuyển dụng thuộc về nhà máy, nhưng cũng cho tâm phục khẩu phục. Nếu thì công sức hành xác bấy lâu nay để gì?
Không chỉ nghĩ .
Rõ ràng đó nhà họ Tô đưa đủ loại yêu cầu, tự thấy đều đáp ứng đủ, còn phối hợp. Tại cuối cùng vẫn loại?
Nếu mấy yêu cầu quái gở thì chẳng gì. Đằng hành đủ kiểu nhận. Ai mà chẳng ức chế.
Trong lòng nghĩ , miệng cũng gào lên như thế, yêu cầu nhà máy cho một lời giải thích thỏa đáng.
Chủ tịch trấn Lâm ngay chuyện mà xử lý khéo, dễ khiến đám đông sang oán hận nhà máy.
Sau dân thị trấn Bình An sẽ càng thêm bất mãn với cái xưởng nhựa và cả nhà họ Tô nữa. Thế thì chút nào.
Tô Tiến Sơn bước , phía dẫn theo vài thanh niên vẻ mặt thấp thỏm lo âu.
Lương Tiểu An cũng trong đó.
Cậu mới xưởng báo danh thì gọi ngoài. Lúc cứ ngỡ Xưởng trưởng sực nhớ là ai nên định đuổi cổ .
nhận chỉ gọi.
Cậu lén hỏi bên cạnh: "Nhà ai đắc tội với nhà Xưởng trưởng ?" Hỏi xong ngơ ngác chả hiểu gì.
Thấy Tô Tiến Sơn xuất hiện, tiếng ồn ào càng lớn hơn.
Tô Tiến Sơn vẫn giữ phong thái như hồi còn Đại đội trưởng, sai bê cái bàn , lên đó xuống đám đông, để ai cũng thể thấy ông.
Ông cầm cái loa lớn hô: "Kêu cái gì mà kêu? đây , thì bảo?"
Đám đông im bặt.
Thực cũng gây sự, chỉ là phục thôi.
Yêu cầu tuyển dụng của nhà họ Tô cao như , những dám đăng ký tham gia cũng dạng . Giờ Tô Tiến Sơn chịu giải thích, họ sẵn sàng lắng .
Họ cho rõ ngọn ngành câu chuyện.
Tô Tiến Sơn dõng dạc: "Các đương nhiên đều , nếu thì chẳng đến đây tham gia tuyển dụng. chỉ tiêu của nhà máy hạn, đương nhiên chọn những ưu tú nhất. Đã từ đầu , điểm thi chỉ là bước đầu, còn dựa biểu hiện thực tế của các để cùng đ.á.n.h giá. cân nhắc tổng hợp mới đưa quyết định."
"Thế ưu tú chỗ nào? thi đạt điểm chuẩn, nhận?" Cậu thanh niên lanh lợi gân cổ lên hỏi.
Tô Tiến Sơn đáp: " nhớ . Hai ngày bước phòng phỏng vấn, ngửi thấy mùi rượu nồng nặc. Cậu xem, ngày quan trọng như thế mà còn uống rượu. dám nhận ?"
"Uống rượu thì chứ?" Cậu thanh niên vẫn phục.
Nhà nghèo, chỉ khi chuyện vui mới dám uống chút rượu ăn mừng.
Lúc tin phỏng vấn, vui quá nên một chén nhỏ.
Tô Tiến Sơn nghiêm giọng: "Uống rượu , nhưng uống đúng lúc, đúng chỗ, chứng tỏ là chừng mực, dễ hỏng việc. Đây là nhà máy, bên trong máy móc. Thao tác sai một cái là xảy chuyện lớn ngay! Thế nên nhận ? Cậu thông minh đến mấy cũng dám nhận."
Lời khiến thanh niên đỏ mặt tía tai, câu nào nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-79.html.]
Thư Sách
Lại khác nhao nhao đòi Tô Tiến Sơn giải thích lý do loại. Tô Tiến Sơn giơ tay hiệu im lặng: "Thôi đừng nữa, các đông như , giải thích từng một thì đến bao giờ mới xong. Hôm nay còn bao việc . Có cái xưởng nào trong thành phố chuyện ? Công bố danh sách xong là xong, ai rảnh mà giải thích cho từng ? nể tình các đó phối hợp tham gia tập huấn nên mới vài câu đấy. Giờ thì đây."
Chủ tịch trấn Lâm Tô Tiến Sơn xử lý tình huống, thầm nghĩ nếu gặp sự cố năm xưa, với năng lực , ông thừa sức cán bộ thị trấn.
Tô Tiến Sơn chỉ tay mấy thanh niên đang phía : " từng trường hợp cụ thể, chỉ lấy vài ví dụ cho các xem."
Lương Tiểu An đỏ bừng mặt. Chẳng lẽ ông định đuổi mặt bao nhiêu thế ?
Thế thì quá đáng lắm. Đánh đ.á.n.h mặt chứ!
"Đây là Lương Tiểu An, bố họp ở công xã cứ gặp là cãi , tranh phân bón còn đ.á.n.h một trận! Mấy năm nay chân vẫn còn đau đây ."
Lương Tiểu An lí nhí: "Cánh tay bố cháu cũng đau mà."
Tô Tiến Sơn lờ , tiếp tục : "Mâu thuẫn giữa chúng lớn như , nhưng vẫn nhận con trai ông là Lương Tiểu An . Vì ? Vì Lương Tiểu An thông minh, văn hóa. Người như học kỹ thuật sẽ nhanh. Cậu cơ hội thăng tiến trong nhà máy."
Lúc , Lương Tiểu An há hốc mồm kinh ngạc.
Hóa ... hóa ông nhận , nhưng vẫn tuyển . Là vì trọng dụng năng lực của .
Tâm trạng như đang cà kheo bỗng chốc v.út lên tận mây xanh. Lưng bất giác thẳng lên. Trước đó vì chột nên cứ cúi gằm mặt, sợ nhận .
Tô Tiến Sơn tiếp: " tuyển là vì trúng năng lực. Chỉ cần năng lực thực sự, sẵn sàng gạt bỏ ân oán cá nhân sang một bên. từng tuyên bố nhận những ai đắc tội với nhà họ Tô, nhưng nếu họ vẫn đăng ký, cũng ngăn cản. Chuyện công việc như nhà họ Lương, để bụng. nếu là loại thấy nhà sa sút mà bỏ đá xuống giếng, chỉ trỏ mắng c.h.ử.i con cái nhà , thì đó là ân oán nữa, mà là vấn đề nhân phẩm! Nhân phẩm vấn đề thì dám cho nhà máy?"
"..."
Đám đông bên im thin thít.
Tô Tiến Sơn chỉ hai khác: "Trần Nhị Ngưu, thông minh lắm, trình độ văn hóa cũng thấp. lười học, mà là do nhà nghèo. Bố mất sớm khi sửa đập nước, còn nhỏ gánh vác gia đình. hiếu học. Nghe thầy giáo , để chuẩn cho đợt tuyển dụng , ngày nào cũng mang sách đến trường trung học nhờ thầy chỉ dạy. Một chí tiến thủ như , cho một cơ hội, gì là xứng đáng?"
"..."
Trần Nhị Ngưu chọn đó lén lau nước mắt. Cậu cứ tưởng may mắn học thuộc bài nên mới trúng tuyển. Hóa sự nỗ lực của thấy.
Cuối cùng, ông chỉ một cô gái trẻ vết sẹo bỏng mặt.
"Trần Thải Hoa, lúc kho thóc của đại đội cháy, đều mải đồng, chỉ cô bé khi đó mới mười mấy tuổi, dũng cảm lao cứu lương thực tập thể, khiến khuôn mặt bỏng thế . Vì tài sản của nhà nước mà quên , dù cô nhiều chữ, vẫn sẵn lòng nhận. Trong các , mấy ai như thế?"
"..."
" nhiều nữa, tiêu chuẩn tuyển của là như . Các tự xem bản xem thiếu sót ở . Hơn nữa, là hết cơ hội. Nhà máy phát triển , mở rộng quy mô, chắc chắn sẽ tuyển thêm ."
Lời khiến bừng tỉnh.
, chỉ tuyển một . Nhỡ còn tuyển nữa thì ?
Thế là nhiều lén lút chuồn êm, sợ Tô Tiến Sơn nhớ mặt. Hơn nữa, nhiều cũng thấy hổ. So với những tấm gương điển hình mà Tô Tiến Sơn đưa , họ thấy thực sự thua kém.
Về bằng cấp bằng Lương Tiểu An, về sự nỗ lực bằng Trần Nhị Ngưu, về tinh thần quên vì bằng Trần Thải Hoa. Lần tuyển dụng , đúng là mặt mũi nào mà kêu ca nữa.
Thế là chẳng cần ai đuổi, đám đông cổng nhà máy tự động giải tán. Cũng chẳng ai dám bàn tán nhà họ Tô nữa. Lần thì tâm phục khẩu phục thật sự.
Đội bảo vệ và công an đều thở phào nhẹ nhõm, nhanh ch.óng giải tán nốt đám xem náo nhiệt.
Chủ tịch trấn Lâm : "Lão Tô , vẫn là ông cách."
Tô Tiến Sơn đáp: " tuyển công tâm, thẹn với lương tâm nên sợ ai gây sự cả." Nói câu xong, ông chợt nhớ vụ việc muối mặt năm xưa. Lần đó, quả thực ông hai chữ " thẹn".
, ông , phụ sự tin tưởng của cháu gái!
Giờ phút , Tô Tiến Sơn cảm thấy vô cùng hãnh diện. Ông thể ngẩng cao đầu mặt cháu gái .
Chương 55
Buổi sáng, Lý Ngọc Lập đích dẫn đến.
Lần cô mang theo hai : một phụ trách hành chính nhân sự và hậu cần, một quản lý tài chính cho nhà máy. Cả hai đều săn đón từ các nhà máy lớn, kinh nghiệm việc dày dặn. Sau sẽ thêm một phụ trách kinh doanh nữa, nhưng hiện tại công ty cần đến vị trí nên tuyển.
Những nhân tài săn đón chỉ vì mức lương hấp dẫn Tô tổng đưa , mà còn vì họ đ.á.n.h giá cao tiềm năng sự nghiệp của cô. Sau khi bàn giao công việc ở nhà máy cũ cho nhà, họ theo chân Lý Ngọc Lập về vùng quê .
Tuy hẻo lánh một chút, nhưng bao ăn ở, sinh hoạt thành vấn đề. Hơn nữa chi phí về thăm nhà hàng tuần cũng chi trả. Điều kiện như là chấp nhận .
Lý Ngọc Lập còn vẽ viễn cảnh tươi sáng cho họ, rằng hãy giúp nhà máy đào tạo nhân sự, khi thế, sẽ cơ hội điều chuyển lên nhà máy lớn thành phố. Tô tổng sắp đầu tư xây dựng nhà máy lớn ở đó mà.
Vì , đến nơi là họ bắt tay việc ngay.
Giao cho Xưởng trưởng Tô xong, Lý Ngọc Lập coi như thành nhiệm vụ.
Cô hỏi thăm Tô Tiến Sơn về tình hình hiện tại của nhà máy.
Tuy Lý Ngọc Lập chỉ là trợ lý đặc biệt, nhưng danh nghĩa là trợ lý của Tổng giám đốc tập đoàn, nên xét về cấp bậc cũng thấp hơn Tô Tiến Sơn.
Tô Tiến Sơn đối với cô khách sáo: "Trợ lý Lý yên tâm, công việc ở đây đều thuận lợi cả. Hôm nay công nhân bắt đầu tập huấn . Chỉ bên nhà ăn là cho hoạt động ngay . Mấy hôm nay nhiều việc quá nên mấy chuyện lặt vặt lo xuể. Vợ ... khụ khụ... là Quản lý Cát bên nhà ăn , định tự tay muối dưa, còn mở thêm vườn rau trồng cải cho tiết kiệm. Lương thực thì cứ nhập trực tiếp từ trạm lương thực là , vài hôm nữa là bếp ăn hoạt động chính thức. Trước mắt cứ tạm bợ thế , thực đơn sẽ cải thiện . Còn quần áo bảo hộ lao động thì vội, xưởng may huyện sẽ cử xuống đo đạc . Dù tết cũng chỉ tập huấn thôi, ảnh hưởng đến công việc chính."
Còn về vụ lùm xùm buổi sáng, ông tất nhiên nhắc tới. Dù cũng giải quyết xong , gì cho thêm chuyện.
Lý Ngọc Lập thấy hiệu suất việc của Tô Tiến Sơn khá .
Gần đây Tô tổng bận rộn, dành nhiều tâm sức cho bên , coi như khoán trắng cho gia đình họ Tô lo liệu. Tuy chính quyền hỗ trợ nhưng việc lớn việc nhỏ cũng ít.
Chỉ trong vài ngày mà thành ngần việc, chính thức bắt đầu tập huấn, thực sự là đáng khen. "Có khó khăn gì ông cứ liên hệ với , sắp tới chúng cũng sẽ thiết lập văn phòng việc chính thức ở Đông Châu. , bên cũng cần lắp điện thoại sớm . về Đông Châu sẽ giục giúp ông."
Tô Tiến Sơn vui vẻ: "Ôi chao, cảm ơn Trợ lý Lý nhiều lắm. Có mấy việc cũng rành, nghĩ tới . Vẫn là Trợ lý Lý chu đáo."
"Đều là việc cho Tô tổng cả mà, đây là trách nhiệm của ."
Nói xong, Lý Ngọc Lập kiểm tra tình hình nhà máy cho Tô Tầm. Không thể chỉ Tô Tiến Sơn báo cáo một chiều, cô cũng cần tự nắm bắt thực tế.