Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 77
Cập nhật lúc: 2026-01-31 02:59:34
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Được coi trọng, đối đãi như những nhà đầu tư thực thụ. Được dẫn khảo sát, tham quan khắp nơi. Còn tham gia các buổi tiệc rượu, giới thiệu với những nhân vật "máu mặt" ở địa phương và nhận về vô lời tán tụng. Trải nghiệm quả thực tuyệt vời, giúp họ thực sự nếm trải cảm giác vinh quang mà thế hệ cha chú từng .
Thậm chí, lúc họ còn cảm thấy ngại ngùng. Cảm giác như chỉ bỏ vài vạn đô la đầu tư mà đón tiếp long trọng đến , vẻ "chiếm tiện nghi" của . thực tế túi tiền của đám " ấm cô chiêu" cũng hạn, thể moi thêm nữa. Hơn nữa, đầu tiên ăn, trong lòng ai cũng chút lo lắng, thể đầu tư mù quáng. Vì thế, họ đành nén sự hổ để tận hưởng sự tiếp đãi nồng nhiệt của dân Đông Châu. Còn chuyện tăng thêm vốn đầu tư thì họ tuyệt nhiên hé răng nửa lời.
May mắn , Tô Tầm cuối cùng cũng giải cứu họ khỏi tình thế khó xử bằng cách đề nghị đưa cả đoàn khảo sát thực tế tại xưởng sản xuất đồ nhựa của cô. Khảo sát xong, nếu thấy thì về ký hợp đồng. Sau đó ai về nhà nấy lo tiền nong.
Chương 53
Kể từ khi nhà máy chính thức thông báo tuyển dụng, cả thị trấn Bình An trở nên nhộn nhịp hẳn lên. Đang là mùa đông nông nhàn nên đều rảnh rỗi. Dù ý định ứng tuyển , ai cũng kéo đến xem náo nhiệt, khiến thị trấn vốn yên ắng bỗng chốc đông vui như trẩy hội.
Trước cổng nhà máy dán thông báo tuyển dụng chi tiết cho từng vị trí.
Điều quan tâm nhất chính là mức lương. Tuy nhiên, thông báo đưa con cụ thể mà chỉ ghi chung chung: Lương cơ bản 18 đồng + thưởng. Khoản thưởng vẻ mơ hồ. Theo chú thích thì nó sẽ dựa hiệu suất công việc hàng ngày và tiền tăng ca.
Mức lương thể là thấp.
khổ nỗi, đây là thị trấn Bình An, chẳng nhà máy nào khác tuyển .
Vì thế, dù Tô Tầm đưa mức lương cơ bản cực thấp, nó vẫn sức hút ghê gớm. Chưa kể ai cũng mang trong sự tự tin ngút trời, tin rằng chỉ cần chăm chỉ nỗ lực thì sẽ kiếm nhiều tiền thưởng.
Do đó, ai nấy đều mơ mộng về một tương lai tươi sáng.
Thực hiệu quả cũng trong tính toán của Tô Tầm. Một là dùng mức lương thấp để kiếm một đợt "giá trị chán ghét". Hai là dùng sự chênh lệch thực tế khi để kiếm thêm một đợt nữa. Bởi lẽ lấy tiền thưởng dễ. Ngoài việc tăng ca, còn vượt qua cửa ải của bộ phận kiểm tra chất lượng và bộ phận giám sát kỷ luật nữa.
công nhân những điều , họ vẫn đang tràn đầy hy vọng.
Hôm nay là ngày phỏng vấn chính thức. Kỳ thi đó kết thúc, bài thi chấm xuyên đêm. Những vòng phỏng vấn cơ bản đều chữ nghĩa đôi chút, đến nỗi mù chữ.
Chỉ cần vượt qua vòng phỏng vấn hôm nay, họ sẽ cơ hội trở thành công nhân.
Mọi đều diện bộ quần áo tươm tất nhất của , ai thì chạy vạy mượn. Sau đó sự sắp xếp của cán bộ thôn, họ xếp thành hàng ngay ngắn chờ đến lượt.
Hàng dành cho công nhân kỹ thuật là dài nhất, vì vị trí thể học nghề, cơ hội thăng tiến cao, lượng tuyển nhiều, nên đa đều chọn ứng tuyển đây.
Vị trí cùng với bộ phận kiểm tra chất lượng, giám sát kỷ luật đều do đích Tô Tiến Sơn phỏng vấn. Các quản lý khác trong xưởng chỉ đóng vai trò hỗ trợ.
Lúc , Tô Hướng Đông, Tô Hướng Nam, Lý Xuân Lan và Tô Bảo Linh đều đang ngóng cổ đám đông, mong sớm tuyển cho bộ phận của để nhanh ch.óng bắt tay việc.
Tô Tiến Sơn nghiêm mặt nhắc nhở: "Tất cả xốc tinh thần cho , hôm nay Tô tổng sẽ dẫn đến thị sát đấy!" Trong xưởng, ông việc công tư phân minh, xưng hô cũng còn tùy tiện như ở nhà.
"Biết ... thưa Xưởng trưởng." Mấy con ngoan ngoãn gật đầu, trong lòng khỏi hồi hộp.
Tô tổng sắp đến, chê trách gì họ . Sợ nhất là chê .
Haizz, mặt Tô tổng, họ luôn cảm thấy kém cỏi. Đặc biệt là hôm nay, biển tham gia tuyển dụng, họ càng thấm thía rằng nếu Tô tổng, họ đừng là quản lý, đến tư cách xếp hàng phỏng vấn bên ngoài cũng chắc .
Tô tổng đang xe đến đây.
Lần dẫn đoàn là Tô Tầm, cán bộ thành phố Đông Châu nào cùng. Sau khi tham quan xong, Tô Tầm còn chuyện riêng với , của chính quyền theo sẽ bất tiện.
Dù , chính quyền thành phố vẫn coi trọng chuyến . Để đảm bảo an tuyệt đối, họ gọi điện cho các xã, thị trấn dọc đường yêu cầu chú ý an ninh.
Lãnh đạo thành phố rõ, ở một vùng quê vẫn còn nạn trấn lột, xin đểu.
Lỡ đoàn khảo sát gặp chuyện gì thì to chuyện.
Nhờ thế mà chuyến diễn suôn sẻ. Chỉ điều, đoàn khảo sát ai nấy đều mang một bụng nghi hoặc.
Bởi vì từ lúc rời thành phố Đông Châu, đường ngày càng heo hút.
Mấy họ định lên tiếng thắc mắc nhưng đều Tô Tầm ngăn .
Cô bảo đợi tham quan xong sẽ giải đáp tất cả.
Thế là đành nén tò mò, im lặng ngắm cảnh vật hoang sơ bên đường.
Nơi hẻo lánh thật!
Đó là suy nghĩ chung của cả đoàn.
Ở đây mà kiếm tiền á?
Thư Sách
Đó là nghi vấn chung của .
Cuối cùng cũng đến thị trấn Bình An, đoàn khảo sát cái cụ thể về "xưởng nhỏ nơi hẻo lánh" mà Tô Tầm nhắc tới.
Chủ tịch huyện Cao đón đoàn ở ngã tư đường, thở phào nhẹ nhõm. Ông hiện giờ đối với chuyện đầu tư yêu hận.
Yêu vì đây là chuyện cho địa phương, hận vì nó dễ xảy rắc rối. Sơ sẩy một chút là mất toi thành tích, còn phê bình.
Ông tươi đón tiếp , giới thiệu tình hình hiện tại.
"Hiện giờ đang xếp hàng phỏng vấn, hôm nay là xong. Xưởng trưởng Tô bảo ngày mai sẽ kết quả. Cả thị trấn Bình An đang tích cực với sự kiện ."
Tô Tầm : "Vì cái xưởng nhỏ mà cả thị trấn vất vả nhiều ."
Sau đó cô kể cho đoàn khảo sát chuyện cả thị trấn nỗ lực thế nào, tổ chức tập huấn khi tuyển dụng để đáp ứng yêu cầu khắt khe của nhà máy.
Câu chuyện thực sự khiến đám thanh niên mở rộng tầm mắt. Tuy tham gia quản lý việc kinh doanh của gia đình, nhưng họ cũng việc tuyển dụng công nhân ở nước ngoài khó khăn thế nào.
Không ngờ dân ở đây tích cực đến , chính quyền còn tổ chức đào tạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-77.html.]
Cuối cùng họ cũng nhận ưu điểm của nơi .
Tô Tầm khéo léo từ chối sự tháp tùng của Chủ tịch huyện Cao, tự dẫn đoàn tham quan.
Sự xuất hiện của đoàn khảo sát sang trọng đương nhiên thu hút sự chú ý của đám đông đang chờ phỏng vấn.
Tuy nhiên, nhờ cán bộ sắp xếp nên trật tự vẫn đảm bảo. Mọi chỉ kiễng chân ngó xem chứ gây lộn xộn.
Tô Tầm : "Thấy , tuyển dụng đều chính quyền địa phương hỗ trợ. Công việc ở đây quản lý cũng nhàn lắm."
Vào trong xưởng, Tô Tầm cho thấy quy mô thực tế. là một cái xưởng lớn.
Nếu cái xưởng mở ở nơi khác thì chẳng ai thèm quan tâm.
Tham quan một vòng nhanh, trong phân xưởng sáng sủa sạch sẽ, Tô Tầm để đặt câu hỏi.
"Xưởng sản xuất đồ nhựa là như thế đấy. Xưởng tương lai của chúng chỉ khác là quy mô lớn hơn thôi, còn thì tương tự. Có thắc mắc gì các em cứ hỏi. Đã quyết tâm ăn thì chị trách nhiệm với các em. Để các em hiểu rõ ngành nghề , hỏi đến lúng túng."
Từ Manh hỏi: "Chị Tầm, xưởng nhỏ thế , ở nơi hẻo lánh, liệu lãi ạ?"
Tô Tầm đáp: "Quy mô tuy nhỏ nhưng lợi nhuận vẫn đảm bảo. Các em xem, xưởng khai trương mà đầu chốt xong . Chỉ cần cung cấp cho huyện An Thủy thôi là lo ế hàng. Huống chi còn thành phố Đông Châu hỗ trợ tiêu thụ. Ban đầu chị định hướng xuất khẩu, nhưng giờ sợ sản lượng còn đủ bán trong nước chứ."
"Bán hàng dễ thế chị?" Tôn Hiểu Quang thắc mắc. Cậu bao giờ quan tâm chuyện ăn, nhưng cảm giác nhà kiếm tiền vất vả lắm.
Tô Tầm giải thích: "Chọn đúng sản phẩm quan trọng. Đồ nhựa đang là mặt hàng thiết yếu, lo bán ."
Trần An Lị lên tiếng: "Chị Tầm Tầm, nơi hẻo lánh quá. Sao chị đầu tư ngay ở thành phố Đông Châu từ đầu? Như thế xuất phát điểm sẽ cao hơn." Cô bé cảm thấy nếu là thì chắc chắn sẽ chọn nơi .
Tô Tầm đương nhiên thể toẹt là do... hết tiền. Cái xưởng cô dựng lên bằng tay bắt giặc.
Cô vẻ thâm sâu: "Ngoài lý do nhà, đây còn là phép thử đối với môi trường đầu tư của thành phố Đông Châu. Chị , chị là thận trọng, mỗi khoản đầu tư đều sinh lời. Muốn kiểm tra xem một nơi đạt yêu cầu , thì xem giới hạn thấp nhất của nó ở . Nếu ở một nơi hẻo lánh thế mà vẫn đạt hiệu quả , thì còn gì lo lắng nữa?"
Mấy xong thì gật gù, bừng tỉnh đại ngộ.
Nhìn , họ còn chê nơi hẻo lánh nữa. Đây chỉ là nơi thí nghiệm của chị Tầm Tầm thôi, nơi họ sẽ mở xưởng.
Một cái xưởng nhỏ xíu ở nơi khỉ ho cò gáy mà vẫn coi trọng như thế, chứng tỏ môi trường đầu tư ở đây .
chị Tầm Tầm đúng là cẩn thận thật, đầu tư thực sự quá nhỏ bé so với quy mô xưởng của gia đình họ.
Với hình tượng Tô Tầm xây dựng đó, chẳng ai nghi ngờ thực lực của cô như Lý Ngọc Lập lo lắng.
Không ai nghĩ Tô Tầm mở xưởng nhỏ vì thiếu tiền.
Chị Tầm Tầm mà nghèo á? Đương nhiên là !
Chị chỉ là quá chắc chắn, suy tính quá kỹ càng thôi.
Đi theo như chị Tầm Tầm đầu tư thì lo lỗ.
Nhất thời, càng thêm háo hức với dự án .
Các ông bố còn đang loay hoay khảo sát thị trường, họ còn khởi nghiệp thành công ở Trung Quốc cả các bậc phụ chứ.
Sau khi tham quan xưởng nhựa của Tô Tầm và cái rõ ràng hơn về việc mở xưởng, kế hoạch đầu tư chốt hạ. Bước tiếp theo là về Đông Châu ký kết thỏa thuận chính thức.
Đoàn khảo sát rời , đều thở phào nhẹ nhõm. Kể cả những đến phỏng vấn cũng thấy nhẹ .
Trước đó thấy đoàn ăn mặc sang trọng đến đây, khí trang nghiêm hẳn lên khiến ai nấy đều căng thẳng lây. Sợ sai điều gì đó. Lúc phỏng vấn, năng cũng rón rén nhỏ nhẹ hơn.
Tô Tiến Sơn tin đoàn , cũng thở phào một . Ông chỉ sợ , để cháu gái mất mặt.
Xem qua ải an . Ông xốc tinh thần tiếp tục phỏng vấn.
Mỗi lượt phỏng vấn năm , lượt trả lời câu hỏi.
Chủ yếu là quan sát ánh mắt, lời để phán đoán tác phong của đó.
Tuy đều là cùng thị trấn, nhưng Tô Tiến Sơn thể hết . Muốn chọn phù hợp cũng tốn khá nhiều công sức.
Hỏi xong lý do xin việc, định hướng tương lai, thái độ việc, ông để họ lượt trả lời.
Trong nhóm năm phỏng vấn Lương Tiểu An, vẻ mặt uy nghiêm của Tô Tiến Sơn mà lo sốt vó.
Bố của Lương Tiểu An cũng từng đại đội trưởng, từng mâu thuẫn với Tô Tiến Sơn trong cuộc họp công xã. Cho nên dù đăng ký, vẫn luôn lo nơm nớp.
Vốn tưởng thể trộn qua cửa, ai ngờ mỗi công nhân đều qua vòng phỏng vấn trực tiếp của Tô Tiến Sơn.
Điều Lương Tiểu An sợ c.h.ế.t.
Cậu nghĩ chắc chắn sẽ loại.
Tô Tiến Sơn như nhận , vẫn hỏi han bình thường theo quy trình, hề ý định đuổi về.
Lương Tiểu An thầm nghĩ, là ông lộ liễu quá, định âm thầm đ.á.n.h trượt ?
Mang theo tâm trạng thấp thỏm, ỉu xìu về. Đến cổng xưởng, bố là Bí thư Lương hỏi: "Thế nào ?"
"Câu hỏi thì khó, nhưng con lo Xưởng trưởng nhận con nhận," Lương Tiểu An lo lắng.
Dù lời tuyên bố của nhà họ Tô , cả thị trấn đều . Không tuyển những kẻ từng đắc tội với họ.
Bí thư Lương chút hối hận, hối hận vì ngày xưa gây gổ với Tô Tiến Sơn. Giờ thì ảnh hưởng đến tiền đồ của con trai.
hối hận cũng vô ích, ông chỉ tự an ủi: "Không , nhận... thì thôi, dù gì con cũng nghiệp cấp ba mà." Giọng điệu đầy miễn cưỡng.
Là con trai Bí thư chi bộ, Lương Tiểu An là một trong ít thanh niên trong thôn học hành t.ử tế. Chỉ tiếc là thời buổi , thanh niên trí thức ở thành phố còn khó xin việc, huống chi là ở nông thôn.