Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 73
Cập nhật lúc: 2026-01-30 00:18:07
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thị trưởng Trần : "Đồng chí Tô Tầm đối với nhà quả thực trân trọng."
"Nhà neo , mỗi một thành viên trong gia đình họ Tô đều đáng quý cả."
Thị trưởng Trần cảm thán: "Không ai cũng nghĩ như cô , nhiều giàu lên coi thường họ hàng nghèo khó." Lời ông một ngữ hai nghĩa, ám chỉ thực trạng trong nước, ngầm phê phán những kẻ nước ngoài về vẻ đạo mạo.
Tô Tầm mỉm đáp: "Nghèo đáng sợ, sợ là nghèo mà chịu đổi, chịu trưởng thành. Ngược lên ba đời thì nhà cũng là nghèo cả thôi, đến nỗi vong bản. Chỉ cần bác cả đối đãi chân thành, sẽ đối xử với họ."
Ngụ ý rằng: sẽ coi thường Đông Châu, nhưng Đông Châu cũng chân thành với .
Thị trưởng Trần thì bật sảng khoái. Lần là thật lòng chứ xã giao nữa.
Cả buổi tiệc, chủ khách đều vui vẻ.
Điều duy nhất khiến hài lòng là nhóm nhà đầu tư trẻ tuổi khó nắm bắt. Mọi cố gắng bắt chuyện, hy vọng họ chia sẻ nhiều hơn về vấn đề đầu tư, nhưng ai cũng chỉ đáp một câu: "Việc ủy thác cho Tô tổng phụ trách."
Tuy nhiên, tài khoác lác của họ thì đúng là thượng thừa. Sau một bữa cơm, ai cũng gia thế của đoàn khảo sát cực kỳ hùng hậu. Dù gia đình họ về công nghiệp nhẹ, lĩnh vực Đông Châu đang cần gấp, nhưng cả. Họ ngoại hối. Có ngoại hối là thể mua kỹ thuật và thiết từ nước ngoài. Hơn nữa, bạn bè của họ ở nước ngoài cũng máy móc, công nghệ cao, quan hệ thiết.
Dựa điểm , đ.á.n.h giá về thực lực của họ cũng nâng lên ít.
Buổi tối, gia đình họ Tô theo Tô Tầm về nhà.
Nhìn căn nhà rộng lớn của Tô Tầm, cả nhà ai nấy đều trố mắt.
Họ cảm thấy Tô Tầm luôn khiến họ mở mang tầm mắt ngừng.
Trước tưởng ô tô con là biểu tượng phận của Tô Tầm, giờ mới thấy ô tô cũng chẳng là gì.
Trước đó họp cùng Phó thị trưởng trong phòng hội nghị khiến Tô Tiến Sơn lâng lâng . Hôm nay còn bắt tay với cả Thị trưởng.
Lúc , Tô Tiến Sơn thậm chí còn mơ màng nghĩ, liệu bắt tay với cả lãnh đạo tỉnh... Thôi, dám nghĩ, dám nghĩ!
Tiểu Chu nhanh nhẹn rót sữa cho Tô Tầm, tiếp đãi những khác trong nhà họ Tô. Tuy cô chỉ là trợ lý riêng của Tô Tầm, nhưng cô tinh ý, Tô Tầm coi trọng nhà nên chủ động chăm sóc chu đáo.
Tô Tầm uống sữa họp gia đình: "Mọi học ở phương Nam thế nào ?"
Tô Tiến Sơn lập tức báo cáo: "Bác dám giỏi như mấy ông xưởng trưởng chuyên nghiệp, nhưng xưởng trưởng quản việc gì, thế nào, bác đều nắm hết . Về việc xưởng trưởng, bác tự tin."
Tô Tầm gật đầu.
Cát Hồng Hoa cũng tiếp lời: "Chuyện bếp núc nhà ăn bác nắm rõ trong lòng bàn tay. Đảm bảo lãng phí một hạt gạo nào. Mấy cái bí quyết tiết kiệm lương thực bác học hết ."
Tô Tầm mỉm hài lòng.
Tô Hướng Nam : "Em nhớ kỹ hết các tiêu chuẩn kiểm tra chất lượng . em nghĩ để sản phẩm , cần tuyển thêm nhân viên kiểm định. Nếu sợ sót . Vì chất lượng sản phẩm của chúng , em kiến nghị khâu kiểm tra chất lượng thật c.h.ặ.t."
Tô Bảo Linh cũng hào hứng: "Em... em dùng hết mấy loại máy móc đó . Tuy bằng mấy bác thợ già lành nghề, nhưng em cách vận hành." Đó là máy móc kỹ thuật đấy nhé. Mấy kỹ thuật viên tưởng họ là họ hàng của sếp tổng nên cầm tay chỉ việc tận tình lắm, còn dạy kèm riêng nữa. Đợt tăng ca học hỏi, Tô Bảo Linh tiếp thu ít, cũng tự tin hẳn lên. Có kiến thức trong bụng là sự tự tin ngay.
Tô Tầm chốt : "Vậy là , ngày mai về quê. Chuyện trong xưởng giao cho bác cả. Công tác tuyển dụng sẽ chính thức khởi động ngay. Mọi đích giám sát."
"Hả?"
Tô Tầm hỏi: "Có ý kiến gì ?"
Tô Tiến Sơn thắc mắc: "Cháu kiểm duyệt ?"
Thư Sách
Tô Tầm đáp: "Chuyện nhỏ cần thiết. Hơn nữa dùng là các bác, tiêu chuẩn dùng thế nào các bác tự rõ nhất. Cháu chỉ một yêu cầu: Nghiêm khắc. Nhớ kỹ, nếu ai phục thì cứ bảo là do cháu sắp xếp."
Mọi sôi nổi gật đầu.
Tô Tầm bảo họ chuyển lên thị trấn sống. Trong xưởng xây khu nhà ở cho cấp quản lý, mà nhà họ Tô đều là quản lý cả nên phân nhà ở đó.
"Giá trị chán ghét" ở thôn Tiểu Hoắc khai thác gần hết , cần thiết ở đó nữa. Giờ nhắm đến cả thị trấn Bình An.
Người nhà họ Tô Tô Tầm đầy cảm động.
Công việc lo, chỗ ở cũng lo, còn gì để nữa ?
Bị ánh mắt chân thành tha thiết của cả nhà chằm chằm, Tô Tầm uống sữa cũng trôi.
Trong lòng thầm nghĩ: Nhìn cái gì mà ? lay động nhé. Có nữa thì điểm ghét bỏ các cũng kiếm đủ cho !
Ngày hôm , Lý Ngọc Lập sắm cho mỗi nhà họ Tô một bộ áo khoác lông vũ, đó Tô Tầm bố trí xe đưa họ về quê.
Chiếc xe vốn là xe của nhà máy quốc doanh mà Tô Tầm từng , giờ thành phố điều chuyển sang cho xưởng nhựa sử dụng. Từ nay nó sẽ là xe chuyên dụng của xưởng.
Dù Tô Tầm tặng cho thành phố Đông Châu một món quà lớn như , những thứ khác thể tặng , nhưng cái xe thì vẫn thể. Cũng thể hiện chút thành ý chứ.
Tài xế lái xe cũng là điều động tạm thời, tùy tình hình sẽ sắp xếp tiếp.
Biết là xe của xưởng, Tô Tiến Sơn thể tùy ý sử dụng.
Thế là xe, cả nhà họ Tô phen lâng lâng. Dù chiếc xe thể so với chiếc xe thương vụ nhập khẩu của Tô Tầm, nhưng trong lòng họ, đây vẫn là chiếc xe thoải mái nhất.
Thoải mái đến mức chân thực.
Tô Tiến Sơn nhớ đầu tiên cháu gái về thăm nhà, từng sẽ tặng ông một chiếc xe.
Giờ chỉ xe, mà còn cả tài xế riêng.
Khi qua thị trấn, Tô Tiến Sơn bảo tài xế dừng cổng Ủy ban nhân dân trấn.
Xe dừng, bên trong liền tưởng lãnh đạo đến thị sát.
Từ khi xưởng nhựa khởi công, lãnh đạo huyện thường xuyên ghé qua quan tâm. Giờ thấy xe con, họ cứ ngỡ là lãnh đạo về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-73.html.]
Chủ tịch trấn Lâm chạy đón, kết quả bước xuống là Tô Tiến Sơn.
Ông suýt nữa nhận . Nhìn Tô Tiến Sơn mặc áo lông vũ đen bóng, râu cạo sạch sẽ, tóc nhuộm đen nhánh, ông hoa cả mắt.
"Lão Lâm." Tô Tiến Sơn lúc chẳng thèm gọi "lãnh đạo" nữa.
Dù cũng bắt tay với lãnh đạo lớn của thành phố , giờ gọi Chủ tịch trấn là lãnh đạo thấy cứ ngượng miệng.
Chủ tịch trấn Lâm bước tới: "Ông đây là... suýt nữa nhận đấy!"
Cát Hồng Hoa cũng dẫn hai con xuống xe.
Chủ tịch trấn Lâm trầm trồ: "Ái chà, em dâu cũng sành điệu quá. Cả nhà ông đúng là da đổi thịt ."
Cát Hồng Hoa xòa: "Cũng chỉ là ngoài mở mang tầm mắt chút thôi, gì ."
Chủ tịch trấn Lâm ha hả: "Tầm mắt tầm thường nhé. Thay đổi lớn quá. Mọi mới từ phương Nam về ?"
Tô Tiến Sơn đáp: "Từ thành phố về, hôm qua mới dự tiệc của thành phố xong. Bắt tay với cả Thị trưởng, Thị trưởng còn dặn dò quản lý cái xưởng . Đấy, từ thành phố về là qua đây xem tình hình xưởng thế nào ngay."
Chủ tịch trấn Lâm: "..."
Lúc , Chủ tịch trấn Lâm cảm thấy, lẽ sáng nay ăn sủi cảo chấm nhiều dấm quá. Dạ dày cứ cồn cào, chua đến mức đắng cả miệng.
"Lão Lâm , ông xem ... cũng thật đấy chứ!" bao nhiêu năm còn chuyện với Thị trưởng bao giờ!
Tô Tiến Sơn nhạt: "Cũng tàm tạm." Rồi chỉ chiếc xe: " , ông là từng trải, ông xem con xe của thế nào?"
Chủ tịch trấn Lâm qua: "Đây chẳng là chiếc xe Tô tổng từng ?"
" đấy, giờ phân cho . Cháu gái bảo là xưởng trưởng, ăn thì xe . Đấy, tài xế cũng phân cho luôn."
Chủ tịch trấn Lâm: "..."
Ông giờ vẫn đang cái xe Jeep già nua bao nhiêu tuổi, sắp đào thải đến nơi. Mà cái xe đó cũng mới hai năm nay thôi. Trước đó hai năm thì máy cày. À đúng , cái xe đó đây cũng thuộc về ông , là của Vương Vĩ Dân. Ông mới bao lâu.
Chương 51
Chủ tịch trấn Lâm, dù trong lòng chua xót nhưng vẫn đưa tân xưởng trưởng Tô xem nhà xưởng.
Thiết đang đường vận chuyển về, còn nhà xưởng chính xây xong, sẵn sàng hoạt động. Giờ chỉ chờ máy móc về lắp đặt là xong.
Nhà xưởng lớn lắm, sức chứa hai trăm .
Tô Tiến Sơn cứ nghĩ đến việc đây là địa bàn do cai quản, liền cảm thấy đây quả là một giang sơn rộng lớn.
Ông nhất định sẽ dốc lòng quản lý.
"Lão Lâm , đợt về lo liệu chuyện tuyển dụng. Ông giúp thông báo việc đăng ký nhé. căn cứ lượng đăng ký để tổ chức thi tuyển, đó còn phỏng vấn nữa." Mấy quy trình ông đều học ở phương Nam.
Chủ tịch trấn Lâm hỏi: "Ông phụ trách á? Ông tuyển ?"
"Chứ còn nữa, cháu gái bảo là quản lý, hiểu rõ nhất cần như thế nào."
"Lão Tiến Sơn , ông đừng bậy đấy nhé." Ông lo Tô Tiến Sơn vì chuyện cũ mà bậy trong khâu tuyển dụng, cố tình gây khó dễ.
Thực sự là cái xưởng xử lý quá vất vả, Vương Vĩ Dân còn điều Bí thư chi bộ thôn Tiểu Hoắc .
Ông thật sự vết xe đổ đó .
Tô Tiến Sơn gạt : " là loại đó ? đời nào hại cháu gái ! Nó tin tưởng thì cho chứ! Sao thể lấy việc công báo thù riêng ?"
Nghe Tô Tiến Sơn , Chủ tịch trấn Lâm mới yên tâm. "Vậy , sẽ giúp ông thông báo. , lễ khánh thành do ông chủ trì ?"
"Đương nhiên , cháu gái dặn dò cả ." Tô Tiến Sơn lúc chuyện mắt cứ hướng về phía thành phố Đông Châu. Đó là nơi mang sự tự tin cho ông.
Chủ tịch trấn Lâm gật gù: "Được , ông bây giờ oai phong ."
Tô Tiến Sơn đắc ý.
Rất nhanh đó, Tô Tiến Sơn lên xe về nhà.
Khi xe dừng trụ sở thôn Tiểu Hoắc, gây một trận xôn xao. Từ khi xưởng xây xong, thôn Tiểu Hoắc chẳng còn ai ngó ngàng tới.
Các thôn khác đều khí thế ngất trời tập huấn, riêng thôn Tiểu Hoắc im lìm.
Tuy nhiên, thôn Tiểu Hoắc tìm thấy chút cảm giác ưu việt từ việc .
Họ cần tham gia cái khóa huấn luyện qua thấy khó nhằn . Các ở thôn khác thể tuyển dụng đấy, nhưng chịu khổ bao nhiêu. Người nhà họ Tô chắc chắn là cố ý, cố ý khó dễ các .
Tự an ủi như , trong lòng họ mới thấy dễ chịu hơn chút.
Lúc thấy xe về, tưởng Tô Tầm đến. Ai nấy đều trợn mắt đầy hằn học.
Kết quả thấy cả nhà Tô Tiến Sơn bước xuống xe.
Hơn nữa cả nhà trông lạ hoắc. Sao còn dáng hơn cả lãnh đạo thị trấn thế ? Cái áo phồng phồng họ là cái gì? Trông giống áo bông, cũng chẳng giống đồ tự may. Tóc tai Tô Tiến Sơn và Cát Hồng Hoa đen nhánh thế , cải lão đồng ?
Tô Tiến Sơn nhuộm tóc, Cát Hồng Hoa đương nhiên cũng nhuộm. Ở phương Nam nhuộm . Gần xưởng tiệm cắt tóc, nhân viên tạp vụ giới thiệu, ngon bổ rẻ.
Tô Bảo Linh còn uốn tóc, cắt ngắn bớt, kiểu xoăn bồng bềnh. Nghe gọi là phong cách Hồng Kông gì đó.
Hôm qua ở thành phố Đông Châu thì cũng chẳng gì lạ, ở bữa tiệc đầy những sang trọng thì càng tới chuyện sành điệu. về đến thôn Tiểu Hoắc thị trấn Bình An , thì quả thực là hạc giữa bầy gà. Quá nổi bật.
Nguyên Chủ tịch trấn Bình An, hiện là Bí thư chi bộ thôn Tiểu Hoắc, Vương Vĩ Dân bước . Thấy cảnh , ông cũng im lặng. Ông chỉ gia đình Tô Tiến Sơn với tâm trạng phức tạp, đặc biệt là Tô Tiến Sơn. Trước ông Tô Tiến Sơn chật vật. Giờ đây ông chật vật Tô Tiến Sơn. Tâm thế một trời một vực.