Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 72

Cập nhật lúc: 2026-01-30 00:16:43
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một nhà bốn lên xe, bác tài Ngụy vội vàng nổ máy.

"Nhanh lên nào, trễ một chút là kịp ."

Tô Tiến Sơn thắc mắc: "Chú Ngụy, chuyện gì mà vội vàng thế?"

Giọng bác tài Ngụy oang oang phấn khích: "Hôm nay chính quyền thành phố mở tiệc tối, mời những bạn là nhà đầu tư nước ngoài của Tô tổng đến gặp mặt. cũng thơm lây, tham gia đấy."

Nhắc đến chuyện , lão Ngụy thật sự xúc động.

Ngày gì ông những ngày tháng vẻ vang thế .

Đi theo xưởng trưởng ăn, may mắn thì cùng bàn với lãnh đạo, nhưng đa phần là chung, tự tìm chỗ khác ăn cơm. Chỉ thôi cũng khiến bao ngưỡng mộ.

những ngày tháng so với cuộc sống hiện tại? Ăn ngon uống bao giờ thiếu. Cả con trai con gái ở nhà cũng đều ghen tị với ông.

Cả nhà Tô Tiến Sơn cũng bắt đầu hồi hộp. Đó là tiệc tối của chính quyền thành phố cơ đấy! Nghe thôi thấy tầm thường .

Cát Hồng Hoa ngập ngừng: "Thế... cả nhà cũng ?"

Bác tài Ngụy đáp: "Chứ nữa, xe là chuyên đưa đón mà."

Người nhà họ Tô bắt đầu run tay.

Vừa máy bay về còn đang cảm thấy giá trị bản khác xưa, ai ngờ giờ tham gia tiệc tối với các nhà đầu tư nước ngoài. Toàn là những nhân vật tầm cỡ nào chứ. Lãnh đạo thành phố mở tiệc chiêu đãi những "máu mặt" như cháu gái , mà cũng tham gia ư?

Đứa cháu gái thật quá .

Chẳng chê bai họ hàng nghèo khó mất mặt chút nào. Đi , sự kiện gì cũng sẵn sàng dẫn theo cả nhà.

Tại cửa Khách sạn Quốc tế, Tô Tầm đồng hồ, đoán chừng nhà họ Tô cũng sắp đến nơi nên đợi thêm. Cô chuẩn cùng nhóm "thế hệ thứ hai" của Trần An Lị tiệc.

lão Ngụy chắc chắn sẽ đưa thẳng nhà họ Tô trong, cô cần lo lắng.

Để nhà họ Tô tham gia là cách cô cho thấy cô thực sự tình sâu nghĩa nặng với họ hàng.

Vì trọng tình cảm nên mới đối xử với họ như .

Và cũng vì trọng tình cảm, nên nếu nhà họ Tô chuyện gì đắc tội với khác lưng cô, thì việc cô che mắt cũng là điều thể tha thứ về mặt tình cảm.

Tô Tầm bao giờ quên tác dụng của nhà họ Tô.

Đó chính là tay sai đắc lực, cô đắc tội khác, gánh tội cô, và kiếm về "giá trị chán ghét".

Lần họ học tập từ phương Nam về, sắp sửa nhận chức. Sau chỉ việc cật lực cho cô mà còn giúp cô kiếm điểm. Để họ gặp gỡ việc đời, nuôi dưỡng cái tính ngông cuồng kiêu ngạo, tiện thể cho thiên hạ thấy tình cảm thắm thiết giữa cô và đám họ hàng .

Một mũi tên trúng hai đích.

Chiếc xe Tô Tầm là xe do chính quyền thành phố đặc biệt sắp xếp.

Cô xuất phát cùng các thành viên đoàn khảo sát.

Nghe đây đều là những chiếc xe công vụ nhất của thành phố.

Phó thị trưởng Lưu đích đến đón. Trên đường , ông giới thiệu sơ qua cho những ai sẽ tham dự bữa tiệc.

Tiệc tối tổ chức tại Đại khách sạn Quốc khách thành phố Đông Châu. Thường ngày, đây là nơi diễn các hoạt động quan trọng của tỉnh.

Lãnh đạo cao nhất của thành phố Đông Châu, Thị trưởng Trần, đích đón ở cửa với nụ nồng nhiệt.

Khi Phó thị trưởng Lưu dẫn đoàn của Tô Tầm đến và lượt giới thiệu, ông vui vẻ bắt tay từng .

Thái độ của ông hề chút khinh mạn nào dù mắt là những gương mặt trẻ măng trông như đám học sinh trưởng thành.

Trước đây, những " ấm cô chiêu" chỉ theo cha chú tham dự các buổi tiệc chính thức.

Lần đầu tiên nhân vật chính, đón tiếp long trọng như , thật lòng là họ thấy sướng.

Hóa đây là cảm giác mà các bậc cha chú từng tận hưởng.

Được chính thức coi trọng, cảm giác thật tuyệt!

Tô Tầm âm thầm quan sát biểu cảm của những bạn trẻ tuổi , ngay là họ đang lâng lâng.

Đây cũng là lý do tại đó cô để thành phố tiếp xúc trực tiếp với họ ngay, mà đợi việc bàn bạc xong xuôi.

Bởi cô , chỉ cần các vị lãnh đạo thành phố , họ dễ dàng khiến đám trẻ "phiêu" đến mức là Bắc. Sau đó thì bảo gì nấy.

Sau khi chào hỏi xã giao với , Thị trưởng Trần tập trung giao lưu với Tô Tầm.

Khi đoàn tiến hội trường, ông song song với Tô Tầm ở hàng đầu, những lời khách sáo: "Đồng chí Tô Tầm, thực sự cảm ơn những đóng góp của cô cho Đông Châu. Nhân dân Đông Châu sẽ quên cống hiến của cô."

Tô Tầm mỉm đáp : "Thị trưởng Trần khách sáo quá. cũng chỉ xuất phát từ lợi ích mà thôi. Đông Châu đó cho thấy thành ý, nên khi cân nhắc đầu tư, đương nhiên ưu tiên chọn nơi quen thuộc."

Lời cũng là ngầm với Thị trưởng Trần: Trên thương trường chỉ chuyện ăn, đừng đ.á.n.h bài tình cảm. từ thiện. Tất cả đều dựa lợi ích.

Thị trưởng Trần , liếc cô một cái.

Trong lòng thầm nghĩ, những trẻ tuổi quả hổ danh con nhà nòi, cũng tinh tường thế thái nhân tình.

"Chúng câu 'luận tích bất luận tâm' (xét việc chứ xét tâm tư). Những gì đồng chí Tô Tầm đều ích cho Đông Châu, cho nên hôm nay, cần mặt cảm ơn cô."

Vị Thị trưởng Trần tướng mạo nghiêm túc, đầu nên uy nghiêm. lúc ông tỏ khách khí, mặt tươi những lời êm tai, thực sự dễ khiến rung động.

Ngay cả Tô Tầm cũng suýt ảnh hưởng. Dù cô cũng là đứa trẻ lớn lên ở nước ngoài thật sự. Dù tình cảm đạm bạc đến , đối với mảnh đất , cô vẫn chút vương vấn.

Một vị lãnh đạo uy nghiêm, vì sự phát triển của quê hương mà buông bỏ cái , nhiệt tình chiêu đãi bạn, tin rằng ít ai thể cưỡng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-72.html.]

Cũng may là Tô Tầm thực sự tiền.

Cho nên dù lãnh đạo cảm động đến , cũng thể khiến Tô Tầm móc thêm hầu bao để đầu tư.

Cũng vì túi tiền eo hẹp nên Tô Tầm nhanh ch.óng lấy lý trí.

tiền, mục đích hàng đầu của là kiếm tiền. Những cái khác cứ để sang một bên.

Thái độ của lãnh đạo đến mấy cũng bằng đưa chính sách ưu đãi thiết thực.

Cô mỉm đáp : " thấy nhân dân Đông Châu nên cảm ơn các vị lãnh đạo thành phố hơn. Chính nhờ sự nỗ lực của các vị, tạo dựng niềm tin cho chúng , mới khiến lựa chọn Đông Châu."

Thư Sách

Thị trưởng Trần thì bật .

Người trẻ tuổi thật sự cứng cỏi, khó mà lung lay.

Không khí tại bữa tiệc náo nhiệt. Tuy khách mời chính tính cả Tô Tầm chỉ mười , nhưng phía Đông Châu cử đến tham dự khá đông.

Để chuyện để , họ còn mời cả giảng viên và sinh viên ưu tú của Đại học Ngoại ngữ Đông Châu đến.

Các lãnh đạo thành phố khác cũng gần như mặt đầy đủ.

Tiệc tổ chức theo kiểu bàn tròn truyền thống mà học tập phong cách tiệc (buffet) bán phần như ở Hải Thành.

Đồ ăn thức uống bày biện mắt, ai cần gì thể nhờ nhân viên phục vụ lấy giúp.

Có cả đầu bếp biểu diễn nấu ăn tại chỗ trong khu bếp mở, chế biến những món ăn đặc sắc của Trung Hoa.

Nghe Tổng giám đốc Chu , đây là kinh nghiệm mà Sở Ngoại vụ thành phố Đông Châu cất công học hỏi ở Hải Thành.

Quyết tâm cho bữa tiệc mang phong cách Tây một chút.

Tô Tầm thời gian qua quen với những sự kiện lớn nên giờ đây cô coi những cảnh tượng là bình thường. Cô ngày càng hòa nhập giới thượng lưu.

nhà họ Tô khi bước bữa tiệc thì khác.

Chẳng khác nào Lưu bà bà Đại Quan Viên.

May mắn là Lý Ngọc Lập vẫn luôn đợi ở cửa để dẫn họ . Nếu chắc họ chẳng dám bước qua cửa.

Sau khi định chỗ cho họ, Lý Ngọc Lập mới tìm Tô Tầm báo cáo.

Nghe tin bác cả và gia đình đến, Tô Tầm lập tức dậy: "Xin , đón gia đình bác cả ."

Thị trưởng Trần nể mặt: "Khách đến , chúng cũng nên yên, cùng qua đó ."

Tô Tiến Sơn đang ngơ ngác quanh thì thấy cháu gái tới, bên cạnh còn một đàn ông trông cực kỳ uy nghiêm.

Sau đó cháu gái giới thiệu: "Đây là Thị trưởng."

Người nhà họ Tô: "!!!"

Thị trưởng Trần tươi bắt tay từng trong gia đình họ Tô. Ông còn vỗ vai khích lệ hai trẻ tuổi. Biết họ thời gian qua tập huấn ở doanh nghiệp nước ngoài tại phương Nam để chuẩn về việc cho nhà máy, ông động viên họ hãy việc thật , phát huy sở trường.

Tô Bảo Linh và Tô Hướng Nam đờ .

Mặt đỏ bừng, đầu óc nóng ran.

Đợi Thị trưởng , họ vẫn hồn.

Cát Hồng Hoa lắp bắp: "Vừa... lãnh đạo bắt tay ."

Tô Tiến Sơn cũng ấp úng: "... cũng thế."

"Ông còn vỗ vai con, động viên con nữa," Tô Hướng Nam .

"Ông còn dặn con dạy kỹ thuật cho ," Tô Bảo Linh tiếp lời.

Cả nhà cảm giác lâng lâng choáng váng, chân bước như chạm đất, cứ như đang bay lên.

Tô Tầm kéo cả nhà trở thực tại: "Bác cả, ở đây cần câu nệ, lòng chiêu đãi chúng mà. Mọi đều là nhà họ Tô, thể hiện khí thế của chứ."

Tô Tầm luôn lo lắng họ vì trải qua những khó khăn trong quá khứ mà đ.á.n.h mất cái tính cách dễ đắc tội khác vốn .

Cô hy vọng họ tự tin hơn một chút. Để còn phát huy tác dụng.

Tô Tiến Sơn lau mồ hôi trán, cố gắng tỉnh táo : "Cháu gái yên tâm, bác , bác ."

Những khác cảnh Tô Tầm kiên nhẫn tiếp đãi nhà họ Tô ở đây, trong lòng khỏi cảm thán.

Đồng chí Tô Tầm quả thực coi trọng những họ hàng ở quê .

Không trách cảm thán như , bởi thời đừng đến cách giữa Việt kiều và nông dân, ngay cả thành phố và họ hàng ở quê cũng cách lớn. Thói quen sinh hoạt khác biệt dẫn đến việc một thành phố thường tỏ coi thường họ hàng quê.

Cho nên việc Tô Tầm coi trọng họ hàng quê mùa như , còn sẵn lòng dẫn họ dự tiệc sang trọng, là điều hiếm thấy.

Điều khiến càng thêm ấn tượng về sự trọng tình nghĩa của Tô Tầm.

Thị trưởng Trần một bên, nhỏ với Phó thị trưởng Lưu: "Đồng chí Tô Tầm là mà chúng thể tích cực tranh thủ. Cô trọng tình cảm với ở quê, chứng tỏ sẽ vì quê hương nghèo khó mà chê bai. Cô sẵn sàng bồi dưỡng ở nông thôn, thì cũng sẽ sẵn lòng xây dựng quê hương còn lạc hậu. Sau cần tích cực tiếp xúc hơn nữa."

Nói thật, Thị trưởng Trần bình thường cũng ưa gì mấy thương nhân nước ngoài hếch mũi lên trời, chỉ vì cần thu hút đầu tư nên mới c.ắ.n răng chịu đựng.

đối với kiểu nhà đầu tư như Tô Tầm, ông thực lòng yêu mến.

Phó thị trưởng Lưu lập tức sắp xếp thư ký của tiếp đãi nhà họ Tô. "Phải cho họ cảm thấy ở đây như ở nhà."

Sau khi lo liệu xong cho gia đình bác cả, Tô Tầm mới tiếp tục cuộc trò chuyện.

Loading...