Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 71
Cập nhật lúc: 2026-01-30 00:16:02
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Tầm : “Đây là yến hội riêng tư, mời Phó thị trưởng Lưu tham dự e là thích hợp. Sau sẽ mời ông ăn cơm, tiện thể trao đổi về kết quả khảo sát .”
Lời chẳng khác nào ngầm khẳng định cô hợp tác với Đông Châu . Nếu thì việc gì gặp riêng Phó thị trưởng Lưu gì?
Nghe câu , Tổng giám đốc Chu như mở cờ trong bụng.
Đây chính là kết quả mà ông mong đợi nhất. Mấy ngày nay, Phó thị trưởng Lưu ngày nào cũng gọi điện hỏi thăm tình hình, còn dặn dò dặn dò rằng lãnh đạo tỉnh coi trọng đoàn khách , tuyệt đối để xảy sai sót.
Nhiệm vụ của ông quả thực nặng nề.
Vì Tô Tầm chính quyền can thiệp quá sâu, Phó thị trưởng Lưu cũng tiện thường xuyên qua phiền cô, áp lực đều dồn lên vai ông Chu.
“Tô tổng, cảm ơn ngài.” Tổng giám đốc Chu chân thành .
Cảm ơn vì Tô Tầm quyết đoán, giống đổi thất thường khiến kịp trở tay.
Tô Tầm chỉ mỉm đáp.
Lần cô nắm chắc phần thắng nên cũng tỏ hào phóng, dễ chuyện hơn.
Điều cũng giống như phong thái của những đại gia thực thụ, càng giàu càng bình dị gần gũi. Bởi vì họ thực lực, cần màu để khác coi trọng.
Tại buổi tiệc hôm nay, khi đến nhà Tô Tầm, đám khách mời nể mặt, ai nấy đều tấm tắc khen ngợi ngôi nhà của cô.
Tất nhiên, đó chỉ là những lời xã giao, vì nhà bọn họ thiếu biệt thự hạng sang.
Vì là tiệc gia đình nên vệ sĩ . Họ chỉ cần đến giờ thì lái xe tới đón là .
Tuy nhiên, tính cả trợ lý theo, lượng cũng ít.
May mà nhà Tô Tầm đủ rộng nên hề cảm giác chật chội. Các trợ lý uống cà phê, trò chuyện trong một phòng riêng, nhưng mắt vẫn luôn để ý xem chủ nhân của cần gì . Còn đám “thế hệ thứ hai” thì tụ tập ở phòng khách, say sưa bàn về tương lai.
Tham gia bữa tiệc, những trẻ tuổi trò chuyện, Tổng giám đốc Chu mở mang tầm mắt. Họ thoải mái về bạn bè ở nước ngoài, về hàng hiệu, về những mối quan hệ “khủng” thể nhờ vả khi ăn.
Đối với họ, đầu tư kinh doanh dường như là chuyện dễ như trở bàn tay. Điều càng khiến ông Chu cảm thán về sự đổi của thời đại. Trung Quốc mở cửa, những giàu như thế sẽ ngày càng nhiều. Họ sinh nắm trong tay đủ loại tài nguyên. Vì thế, thể giữ mãi tư duy cũ kỹ nữa. Phải đổi thôi, nếu sẽ thời đại bỏ phía .
Ông quyết định sẽ nhanh ch.óng thủ tục cho Tiểu Chu chính thức nghỉ việc ở khách sạn để tâm ý trợ lý cận cho Tô tổng. Phải ôm c.h.ặ.t cái đùi buông.
Kết thúc một ngày vui chơi, Tô Tầm cho đoàn khảo sát nghỉ ngơi tại khách sạn.
Ngày hôm , Phó thị trưởng Lưu đến thăm, mặt mày hớn hở.
Ông ngóng thái độ của Tô Tầm từ chỗ Tổng giám đốc Chu. Có vẻ như Tô Tầm thực sự ý định đầu tư Đông Châu. Hơn nữa, Cục trưởng Khúc của Sở Ngoại vụ tỉnh cũng với ông rằng Tô Tầm khẳng định nếu đầu tư sẽ ưu tiên chọn Đông Châu. Điều khiến ông thực lòng quý mến cô. Một đồng chí quá !
Là thông minh, ông thể đợi Tô Tầm mời? Đương nhiên chủ động. Vì thế, tin Tô Tầm rảnh rỗi, ông lập tức đến ngay.
“Tô tổng, thời gian qua cô vất vả . đến để báo tin mừng, nhà xưởng bên xây dựng xong, cô xem nên tổ chức một buổi lễ khánh thành ?”
Tô Tầm đáp: “Đợi bác cả là Tô Tiến Sơn trở về , để bác tham gia nghi thức là . sẽ .”
Phó thị trưởng Lưu gật gù: “Như cũng , Tô tổng hiện giờ bận rộn trăm công nghìn việc mà. Không Tô tổng ý tưởng gì mới cho thành phố Đông Châu ?”
Tô Tầm thẳng thắn: “Chúng từng hợp tác một , cũng thẳng luôn. thực sự ý định đầu tư Đông Châu.”
“Quy mô đầu tư ban đầu 80 vạn đô la Mỹ. Vẫn là đầu tư xưởng sản xuất đồ nhựa.”
Nghe đến con , Phó thị trưởng Lưu mừng rơn.
80 vạn đô la, hề ít!
Thư Sách
Đây mới chỉ là đầu tư bước đầu thôi.
So với khoản đầu tư ở thị trấn Bình An đó thì đúng là một trời một vực. Có sự so sánh đó, Phó thị trưởng Lưu càng thêm hài lòng với con .
“Thế thì quá!”
Tô Tầm tiếp: “ hy vọng thành phố Đông Châu sẽ dành cho chúng những chính sách ưu đãi thỏa đáng. Những bạn đầu tư vì Đông Châu, mà là vì nể mặt , nên trách nhiệm với họ.”
“Đương nhiên .” Phó thị trưởng Lưu gật đầu lia lịa. Ông rằng nếu nhóm đầu tư thuận lợi, thể sẽ kéo theo những khoản đầu tư khổng lồ từ gia đình họ.
Cho nên đừng là ông, ngay cả Thị trưởng cũng coi trọng chuyện .
“Tô tổng, thật lòng cảm ơn cô. Cảm ơn cô vì tất cả những gì cho Đông Châu. Chi phí tiếp đón thành phố sẽ lo liệu, thể để cô tốn một xu nào. Đây là trách nhiệm của chủ nhà chúng .”
Tô Tầm xòa: “Không cần , chiêu đãi bạn bè thì cũng lo mà.”
“Không , thế thì hợp quy tắc. Tô tổng đừng khách sáo với chúng . Khoản nhất định chúng chi, dặn dò bên Tiểu Chu . Đến lúc đó khách sạn tuyệt đối thu của các cô một đồng nào. Nếu cô còn khách sáo, lãnh đạo sẽ phê bình đấy. Chuyện mà đồn ngoài, bảo thành phố Đông Châu đạo đãi khách, ai dám đến nữa?” Ông với vẻ mặt đầy khó xử.
Tô Tầm đành gật đầu: “Nếu thì xin nhận.”
Chuyến mất bao nhiêu thời gian. Tô Tầm rõ ràng chuyện, đồng thời cũng khéo léo tạo áp lực cho phía thành phố Đông Châu.
Người thành tâm mời khách đến, còn giữ chân khách, đưa con đầu tư cụ thể. Nếu thành phố Đông Châu thể hiện thành ý tương xứng thì thật quá đáng trách.
Phó thị trưởng Lưu lập tức về báo cáo tin mừng với Thị trưởng Trần.
Thị trưởng Trần mặt mày hồng hào: “Tốt, lắm!”
“Chúng họp ngay lập tức xem thể đưa những điều kiện ưu đãi gì. Cậu hẹn lịch với bên Tô tổng, chúng sẽ tổ chức một bữa tiệc chiêu đãi chính thức. Lần sẽ đích tham dự. Khách đến đông như mà gặp nào thì thật thất lễ.” Thật ông gặp từ lâu, nhưng vì Tô Tầm nhiều từ chối sự can thiệp của chính quyền nên ông đành kiên nhẫn chờ đợi, chỉ đạo cấp tích cực phối hợp.
Giờ kết quả , chính quyền cần xuất hiện.
Là lãnh đạo cao nhất của thành phố Đông Châu, ông đích mặt tiếp đón.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-71.html.]
Phải thể hiện đạo đãi khách cho thật chu đáo.
Thế là Sở Ngoại vụ Đông Châu một phen tất bật chuẩn cho bữa tiệc chiêu đãi chính thức dành cho nhà đầu tư nước ngoài. Từ xuống ai nấy đều hừng hực khí thế.
Cùng lúc đó, Tô Tầm bảo Lý Ngọc Lập thông báo cho gia đình Tô Tiến Sơn đang học tập ở phương Nam chuẩn trở về.
Học lâu như , cũng đến lúc “thực chiến”.
Ở Thâm Quyến phương Nam, gia đình Tô Tiến Sơn da đổi thịt .
Từ ngoại hình đến khí chất đều sự đổi lớn.
Dáng thẳng thớm hơn nhiều, cách chuyện, dùng từ cũng khác hẳn ngày xưa, dáng lãnh đạo.
Họ mở mang tầm mắt với nhiều điều mới lạ, tiếp thu nhiều quan niệm mới và bổ sung kiến thức. Giờ đây, từ trong ngoài họ đều toát lên vẻ tự tin.
Cái gì mà tự ti vì lao động cải tạo, cái gì mà ảnh hưởng bởi lời tiếng ... tồn tại, tồn tại.
Mỗi ngày ở đây đều trôi qua thật phong phú và vui vẻ.
Nếu nhận thông báo của Phó tổng giám đốc Phan, họ suýt chút nữa quên ngày về.
Tuy nhiên, nhắc đến chuyện về nhà, cả gia đình cũng mong đợi. Lần rốt cuộc họ cũng trải nghiệm cảm giác “áo gấm về làng”.
Chương 50
Gia đình Tô Tiến Sơn nhanh nhẹn thu dọn hành lý. Họ quét tước ký túc xá sạch bong kin kít, gây phiền hà cho khác. Tránh để xì xào rằng họ hàng nhà Tô Tầm ở bẩn. Tô Tầm kéo họ khỏi vũng bùn, họ vấy bẩn lên danh tiếng của cô.
Nhà máy chu đáo, phân cho họ hai phòng liền kề: con một phòng, bố con một phòng. Chẳng khác gì sống chung một nhà.
Nghe đây là phòng dành cho cấp quản lý, bên trong còn nhà vệ sinh riêng.
Một tháng qua sống ở đây thực sự quá thoải mái.
Thu dọn xong xuôi, cả nhà trong ký túc xá, căn phòng gắn bó hơn một tháng trời, trong lòng dâng lên bao cảm xúc.
“Ông nó , mấy ngày nay cứ ngỡ như đang mơ . Có lúc chẳng phân biệt là mơ, là thực nữa.”
Cát Hồng Hoa vuốt ve chiếc giường gỗ, giọng chút bần thần.
Tô Tiến Sơn thực cũng cảm giác tương tự. Sự chênh lệch quá lớn khiến thứ trở nên thiếu chân thực. Vừa mới quen với giấc mộng thì đùng cái trở về, lúc mới sực tỉnh.
Ông, Tô Tiến Sơn, thực sự máy bay đến tận phương Nam xa xôi, học cách một giám đốc nhà máy. Giờ đây ông sắp trở về để thi triển tài năng. Kích động, hưng phấn, bao nhiêu cảm xúc dâng trào.
ông thể biểu lộ ngoài, mặt vợ con mà thiếu chín chắn thế thì mất mặt lắm. “Đương nhiên là thật . Ngày xưa sống trong xã hội cũ, dám mơ đến những ngày tháng của xã hội mới thế .”
Cát Hồng Hoa nhéo chồng một cái, Tô Tiến Sơn kêu đau mới : “ là thật . Ông Tô , vui quá. Đêm nào ngủ cũng đến tỉnh cả . Lần về, kể chuyện ở đây khối ghen tị nổ mắt.”
Tô Tiến Sơn: “...”
Tô Bảo Linh lo lắng: “Con chỉ sợ học , chị Tầm sẽ chê .”
“Thì con cố gắng lên chứ. Chị họ con là , chỉ cần con tâm, nó sẽ chê . Muốn chê thì nó chê từ lâu .” Cát Hồng Hoa trấn an.
Tô Hướng Nam chen : “Con học khối chiêu ở đây , lỡ chị cả lo cho nhà nữa, con cũng đường lui. Cả nhà cứ yên tâm.”
Lời vốn định an ủi , ai ngờ phản tác dụng. Ngay lập tức, gáy ăn trọn hai cái tát từ bố phía .
“Thằng con bất hiếu!”
“Dám hai lòng với chị họ mày , lương tâm ch.ó tha hả?”
Cô em gái Tô Bảo Linh bên cạnh cũng lườm nguýt: “Anh hai, chị Tầm đưa học, còn tơ tưởng đường lui cái gì? Những gì cần học học hết ?”
Tô Hướng Nam ôm đầu, cúi gằm mặt dám ho he.
Cậu chỉ là nghĩ đến cảnh khổ ngày xưa nên tìm thêm một con đường sống thôi mà. Sao như phạm tội tày đình thế.
Cậu cũng phản bội chị họ, chỉ cần chị họ dùng đến, sẵn sàng trâu ngựa cả đời. Chẳng qua sợ chị họ chê kém cỏi đá thôi.
Cát Hồng Hoa véo tai Tô Hướng Nam, bắt đầu bài giáo d.ụ.c tư tưởng: “Thằng hai, lòng đều bằng thịt. Không chị họ mày thì gì ngày mày nở mày nở mặt như hôm nay. Lúc coi thường nhà , chị họ mày sang trọng thế cũng chê bai nửa lời. Lúc chà đạp nhà , chị họ mày kéo cả nhà dậy, để mày thẳng lưng ngẩng đầu. Mẹ tuy tính khí , nhưng cả đời nhất định sẽ kính trọng chị họ mày. Nó gì cũng là chân lý.”
Tô Hướng Nam vội vàng thề thốt: “Con ơi, con nhớ kỹ . Con xin thề sẽ tâm ý việc cho chị họ, vĩnh viễn phản bội.”
Tô Tiến Sơn chốt : “Nhớ kỹ là . Cả cái nhà chỉ mày là lắm mưu nhiều kế.”
Tô Hướng Nam câm nín. Nói về mưu mô thì bố mới là trùm, chỉ là thừa hưởng gen di truyền thôi mà.
Lúc trở về, cả nhà vẫn máy bay. Vì Tô Tầm thể để họ chịu cảnh tàu hỏa ghế cứng ba ngày ba đêm.
Vừa mất thời gian, mệt mỏi, đến nơi thì còn sức mà việc.
Thế là cô bảo Phó tổng giám đốc Phan mua vé máy bay cho cả nhà.
Dù gia đình họ Tô xót tiền, nhưng Tô Tầm “thời gian là tiền bạc”, họ cũng dám cãi. Trong lòng thấy lâng lâng. Hóa trong mắt cháu gái, thời gian của họ đáng giá đến thế, còn hơn cả tiền vé máy bay.
Nếu là ngày xưa, gì chuyện đó. Vì tiết kiệm mấy hào tiền vé xe, họ sẵn sàng cuốc bộ cả ngày lên huyện.
Sự sắp xếp của Tô Tầm khiến họ cảm thấy giá trị bản khác xưa. Sự tự tin cũng từ đó mà dần bồi đắp.
Công nhận máy bay nhanh thật.
Chỉ mấy tiếng đồng hồ là về đến Đông Châu.
Ở sân bay chờ sẵn để đón.