Chú Hai của Lý Ngọc Lập bắt đầu lấn tới: "Anh Cả , em , nhưng hồi đó nên hạ thấp mà gả con gái như thế. Anh xem Ngọc Lập bây giờ thành thế , còn tìm nhà chồng kiểu gì nữa? Đã kết hôn thì nên nhẫn nhịn một chút, nên ly hôn. Có đứa con riêng thì ? Ngọc Lập bây giờ mà tìm khác thì cũng chỉ tìm con thôi, chẳng là phí công vô ích một chuyến ?"
Cô Út cũng chen : "Tìm con cũng chẳng . Ngọc Lập, bây giờ cháu dự định tìm nhà chồng ? Để cô để ý giúp cháu nhé. Trong nhà máy của cô công nhân đông lắm, điều tuổi của cháu thì lỡ cỡ, tìm tương xứng thì khó, chỉ thể tìm lớn tuổi một chút. lớn tuổi cũng , thương vợ. Hồi đó thằng Hạc Kiến Văn là do trẻ con quá, trân trọng cháu. Cứ giao việc cho cô, cô bảo đảm sẽ chọn cho cháu một ."
Mặt Lý Ngọc Lập đen kịt : "Ngọc Lập nhà vội tìm."
Lý Ngọc Lập đáp: "Tìm cũng thôi, nhưng cô Út , lời chú Hai cũng phần đúng đấy ạ. Gả chồng thì hạ thấp , điều kiện bày rõ ràng. Lương của cháu hiện giờ cộng cả phụ cấp sinh hoạt, phụ cấp trang phục, một tháng cũng cầm năm sáu trăm đồng. Chẳng lẽ tìm kém hơn cháu? Thế thì cháu lấy chồng gì?"
Mấy chị họ vốn đang im lặng nãy giờ đều đồng loạt ngước lên cô. Lấy nhiều tiền thế cơ ?! Gần như gấp mười lương của họ!
Tin thực sự là một cú sốc lớn, khiến lòng tài nào bình tĩnh nổi. Cho dù công việc định, chỉ vài năm thôi thì tiền kiếm cũng bằng khác cả mấy chục năm .
"Nhiều thế cơ ?" Cô Út há hốc mồm hỏi, "Mẹ cháu chẳng một tháng chỉ ba trăm thôi ?"
Lý Ngọc Lập thản nhiên: "Đấy là cháu khiêm tốn thôi ạ. Chuyện tiền lương cháu việc gì quá lên ? Cháu công tác đều phụ cấp, tăng ca cũng tiền lương tăng ca mà."
Chú Hai hắng giọng: "Lương cao cũng chẳng gì to tát, quan trọng là phúc lợi đãi ngộ . Có những đơn vị phát quà cáp lễ Tết ăn còn chẳng hết kìa."
> "Công ty của tụi cháu mới xây dựng xưởng thôi, sếp cháu ngại rắc rối nên phát thẳng hai nghìn tệ Ngoại hối quyển thưởng Tết. Cháu bảo lát nữa đưa cửa hàng Hữu Nghị mua ít đồ nhập khẩu, thì tiêu mãi chẳng hết tiền." Lý Ngọc Lập đáp đầy "ngây ngô".
>
"...!!!" Một bầu khí im lặng bao trùm.
Người họ đang quản lý ở một nhà máy lớn gượng : "Ngọc Lập, sếp của các em đúng là phóng khoáng thật đấy."
Lý Ngọc Lập tiếp tục: "Sếp Tô đúng là rộng rãi. Mọi đừng cháu chỉ là trợ lý cho cô , nhưng đãi ngộ còn hơn cả giám đốc nhiều. Sếp Tô cấp cho cháu một chiếc xe mới, còn cả tài xế riêng nữa cơ."
"Cái gì? Cháu còn cấp cả xe?!" Mợ Hai kinh ngạc kêu lên. Đó vốn là đãi ngộ chỉ dành cho lãnh đạo cấp cao của đơn vị thôi. Bà cũng lãnh đạo nhỏ ở cơ quan mà còn bao giờ xe riêng .
Lý Ngọc Lập : "Chuyện gì mà lừa , tối qua cháu xe riêng về đây mà. Hôm nay sếp Tô về thành phố, cháu chúc Tết cô , lát nữa xe sẽ đến đón cháu. Thế nên cô Út , chuyện cô giới thiệu đối tượng cho cháu, cháu bàn đến chuyện lớn tuổi con , nhưng ít nhất đó kiếm nhiều tiền hơn cháu, và xe riêng chứ ạ."
Nói xong, cô mỉm họ: "Nếu thì cháu ham cái gì ở họ đây? Ham họ già, ham họ con riêng, là ham mức lương mỗi tháng 108 đồng của họ?"
Mặt chú Hai đỏ bừng như gan gà. Lương mỗi tháng của ông đúng là 108 đồng, đó vốn là niềm kiêu hãnh và là cái "vốn" để ông lên mặt với trong nhà. Ông hừ mạnh một tiếng, nhưng rõ ràng mất hết nhu khí.
Cô Út cũng gượng gạo: "Thế thì để ý thật kỹ ... điều kiện ... đúng là khó tìm thật."
Không là khó tìm, mà là thể tìm ! Ở thành phố Đông Châu , xe riêng thì mức lương cao như , mà xe lương cao thì nếu gia đình thì cũng chẳng đến lượt bà mối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-126-su-va-mat-ngot-ngao-ngay-dau-nam.html.]
Thư Sách
Nhìn thấy con gái vẻ vang như , bố Lý Ngọc Lập đều cảm thấy nở mày nở mặt. Lúc ai cũng xem trò của Ngọc Lập nhà ông bà, bây giờ xem ai nổi đây.
Vì chúc Tết Tô Tầm, Lý Ngọc Lập còn chẳng thèm ở ăn cơm mà ngoài luôn. Cả nhà họ Lý bên cửa sổ, trố mắt Lý Ngọc Lập bước lên chiếc xe sang trọng tài xế riêng đang chờ sẵn...
Bữa cơm trưa hôm đó, ngoại trừ bố Lý Ngọc Lập, những khác đều ăn ngon miệng. Trong đầu họ cứ quẩn quanh lúc là mức lương cao ngất ngưởng, lúc là xe riêng, lúc là phong bao lì xì hai nghìn tệ của cô cháu gái.
Họ bắt đầu nhớ : Trước khi ly hôn, Lý Ngọc Lập chỉ là nhân viên phục vụ ở nhà khách nhà nước, thật là trong nhà cũng chẳng coi trọng lắm. Tuy lương nhưng thời gian việc thất thường, dễ nhẫn nhục chịu đựng vì khách ở đó m.á.u mặt. Khi cô đòi ly hôn, ai cũng lo cô khổ, sự nghiệp dở dang, mang danh một đời chồng thì tìm hơn.
Kết quả là những khổ, mà còn "hóa phượng hoàng" luôn .
Tại nhà Tô Tầm, Lý Ngọc Lập đến chúc Tết. Tô Tầm cũng về đến nhà, ngờ trợ lý của đến sớm như , thế là cô liền rút thêm một phong bao lì xì 100 đồng mới toanh đưa cho cô . Không chỉ Lý Ngọc Lập, mà cả tài xế và vệ sĩ cùng hôm nay cũng đều nhận bao lì xì năm mới.
Cầm bao lì xì trong tay, Lý Ngọc Lập giấu nổi nụ rạng rỡ.
Tô Tầm tò mò: "Chỉ là một bao lì xì thôi mà vui thế ? Hôm đưa cô hai nghìn mà cô tươi thế ."
Lý Ngọc Lập đáp: "Sếp Tô ơi, cháu đang nghĩ đến chuyện khác ạ. Cháu thực sự ơn vì lúc đó cô cho cháu một cơ hội. Nhờ thế mà bây giờ cháu mới thể ngẩng cao đầu. Cô , những cứ nghĩ cháu ly hôn xong là đời tàn đến nơi , còn định giới thiệu cho cháu mấy ông già con riêng nữa cơ ạ."
Tô Tầm cũng thấy lạ. Cô rõ thói đời thường như , đôi khi quan tâm bạn giỏi giang , chỉ cần bạn "khác biệt" với đông (như ly hôn), họ sẽ lập tức hạ thấp giá trị của bạn xuống.