So sánh thì, việc cô cho phép họ đến nhà máy xin việc dường như là một sự ưu đãi đặc biệt .
Trong lòng dân làng bắt đầu cảm thấy thỏa mãn, còn oán hận nhà họ Tô như nữa. Dù thì hận cũng chẳng để gì, nếu lỡ tay chuyện gì ngu ngốc mà tống đồn thì tính ?
Trước , cảm thấy chuyện tù là một cái gì đó xa vời, nên mới coi việc hai đứa con trai nhà họ Tô cải tạo là chuyện lạ hiếm thấy, cứ thế bàn tán .
giờ đây, Tô Tầm dùng thực lực để cho họ : chuyện đó chẳng gì lạ cả, cho nên nhất là nên chú ý một chút, đừng "mù luật" mà phạm pháp.
Tô Tầm mấy bận tâm đến phản ứng của dân thôn Tiểu Hoắc. Dù thì "giá trị chán ghét" của cái thôn cô vét gần sạch , chẳng còn giá trị lợi dụng gì nữa, đáng để bận tâm. Thế nhưng, nhà họ Tô thì khá để ý. "Phú quý bất quy hương, như cẩm y hành" (Giàu sang mà về quê thì như mặc áo gấm đêm), dù họ hiểu câu , nhưng suy nghĩ trong lòng cũng tương tự như .
Hôm nay, nhà họ Tô ai nấy đều ăn mặc chỉnh tề, sáng sủa, bước như gió. Họ ngẩng cao đầu giữa cái thôn từng khiến họ thể ngóc đầu lên , cảm giác thỏa mãn trong lòng lời nào diễn tả xiết.
Nghi thức tế tổ đơn giản: dâng lễ vật, báo cáo với tổ tiên về những thu hoạch trong một năm qua. Mộ gió của Tô Phúc Sinh đương nhiên đối xử đặc biệt, vì ông chính là đại công thần của dòng họ Tô. Không ông thì nhà họ Tô của ngày hôm nay và tương lai.
Khi hai em Tô Hướng Đông và Tô Hướng Nam dập đầu mộ, tiếng vang lên "bồm bộp".
Tô Tầm: "..."
Chuyện về cha ở hải ngoại
Tế tổ xong, Tô Tiến Sơn bùi ngùi : "Giá mà bố cháu cũng về thì mấy."
Hồi mới nhận , vì rõ nhân phẩm nhà họ Tô thêm đơn thương độc mã, Tô Tầm chỉ chuyện Tô Phúc Sinh qua đời chứ nhắc đến tình hình của bố . Lúc đó nhà họ Tô thiết với cô nên cũng ngại hỏi kỹ. Nay quan hệ gần gũi hơn, họ mới bắt đầu hỏi thăm về .
Lúc , Tô Tầm vẫn ý định thật. Dù hiện tại cô tiền, sợ kẻ khác nảy sinh ý đồ , nhưng cha còn sống vẫn sự khác biệt lớn. Ra ngoài ăn, cũng sẽ nể trọng thêm vài phần. Dù cô cũng chủ động nhắc đến cha , nên cũng tính là lừa dối.
Thế là cô cảm thán: "Họ ở bên cũng thể bái tổ tiên mà." (Đều chung một chỗ cả , chẳng bái thế nào thì bái ?)
Tô Tiến Sơn hỏi: "Họ ý định về nước ?"
"Tùy tình hình ạ, chắc là sẽ về . Họ ở bên đó bầu bạn với ông nội. Dù ông nội cũng chôn cất ở đó." (Vì , họ cũng đó thì gì lạ ).
Tô Tiến Sơn lập tức hiểu . Cũng đúng, cha chôn cất ở thì lòng con hướng về đó. Chẳng dù nhà họ Tô chuyển lên trấn ở, nhưng thỉnh thoảng vẫn về xem xét mộ tổ đó ?
Những phong bao lì xì bất ngờ
Vì mùa đông trời tối nhanh, Tô Tầm đành ở nhà họ Tô một đêm, sáng mai mới khởi hành về Đông Châu. Suy nghĩ một chút, dù cũng về một chuyến, là "rải" ít tiền . Ăn Tết thì chẳng đều phát bao lì xì ?
Thư Sách
Thế là bữa cơm tối, cô phát bao lì xì cho tất cả trong nhà. Vợ chồng Tô Tiến Sơn mỗi 500 đồng. Những khác mỗi 300 đồng, ngay cả Tô Phán Phán cũng nhận 100 đồng.
"..."
Mọi đương nhiên nỡ mở xem ngay tại chỗ, nhưng cảm giác khi cầm phong bao do Tô Tầm đưa tới khiến ai nấy đều thấy ngại ngùng. Cát Hồng Hoa : "Cháu gái , phát như . Đáng lẽ là bác và bác trai phát cho các cháu chứ. Cháu chỉ cần lì xì cho Phán Phán là ."
Tô Tầm thầm nghĩ quy tắc thật rắc rối. Trước cô từng thấy phát cho cha , đưa tiền cho chị em, còn cho con cháu thì càng nhiều hơn. Cô cũng hiểu rõ, sợ sai nên phát hết cho xong: "Không ạ, vui là chính, coi như lấy may."
"Được , bác khách sáo nữa." Cát Hồng Hoa cũng phụ lòng của Tô Tầm, dù bao lì xì phát mà trả thì cho lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-123-phong-bao-li-xi-nang-ky.html.]
Bà cũng lấy tiền mừng tuổi chuẩn từ để phát cho cả nhà. Năm nào bà cũng phát để cầu may, nhưng thường chỉ là một hào hoặc vài xu lẻ. Năm nay bà hào phóng hẳn, phát cho mỗi 5 đồng. Của Tô Tầm thì lớn hơn một chút, là 10 đồng.
Tô Tầm ngượng nghịu nhận lấy phong bao. Đây bao lì xì đầu tiên cô nhận , ở gia đình nhận nuôi cô cũng từng cho. cái dường như giống . Bao lì xì là thực sự dành cho cô.
Đêm giao thừa xôn xao
Buổi tối khi về phòng và mở bao lì xì của Tô Tầm , tất cả đều ngẩn nên lời. Vì Tô Tầm đưa là ngoại hối quyển (phiếu ngoại hối) mệnh giá lớn, nên khi sờ bên ngoài thấy dày. Đến khi rút , những con đó suýt họ lóa mắt.
Lý Xuân Lan nhanh ch.óng thu lấy tờ 100 đồng của con gái : "Mẹ giữ hộ cho con." Sau đó bà đưa cho con bé 1 đồng bạc lẻ.
Tô Phán Phán: "..."
Tô Hướng Đông run rẩy : "Vợ ơi, tiền cầm thấy bỏng tay ? Nhiều quá, trời đất ơi. Em gái tay đúng là khác biệt. Anh sống bằng tuổi đầu mà từng sờ nhiều tiền thế ."
Lý Xuân Lan đưa tiền lên mũi ngửi: "Mùi tiền mới, thơm thật!"
Tô Hướng Đông: "..."
"Hay là đem trả ?" Tô Hướng Đông lo lắng hỏi.
Lý Xuân Lan thực sự nỡ, nhiều tiền thế mà... đúng là nhiều quá thật: "Hay là sang hỏi bố xem ."
Tô Hướng Đông mở cửa thấy chỉ , mà những khác cũng đang thập thò, lén lút y như . Dáng vẻ thậm chí còn kinh động đến vệ sĩ đang trực đêm.
Cao Mãnh thận trọng chằm chằm nhà họ Tô. Đừng tưởng là mà đề phòng, chuyện vì tiền mà bậy cũng chẳng thiếu. Người nhà họ Tô thấy liền vội vàng chui tọt phòng.
Sau đó họ tự an ủi : Thôi bỏ , ngày Tết ngày nhất mà trả tiền thì hên. Tô tổng là ăn, chắc chắn kiêng kỵ những điều .
Lúc , Tô Tầm đang trong phòng tán gẫu với hệ thống: "Ngươi xem cái Tết gì ho , chẳng chỉ là ăn uống, chuyện, tiện thể tặng bao lì xì cho ? Có gì thú vị chứ? Nếu vì họ là những mà coi trọng, chẳng lãng phí thời gian để mấy việc . Ngươi đấy, nghèo, ngay cả Tết cũng thà nỗ lực việc còn hơn."