Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 115
Cập nhật lúc: 2026-02-04 00:15:58
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Hồng Mai thể tự mắng con trai , nhưng bà tuyệt đối cho phép khác . Thế là bà vươn bàn tay yếu ớt, nhéo con gái một cái đau điếng: "Đã đến nước mà con còn trai. Năm đó con thể gả chỗ như , chẳng đều nhờ cậy trai con ?"
Lưu Tiểu Phương mặt , lẳng lặng rơi lệ. Cô thầm nghĩ, nếu đang đây là thím Hồng Hoa, chắc chắn thím sẽ bao giờ với Tô Bảo Linh những lời tuyệt tình như thế.
Lúc , bên ngoài tuyết đang rơi trắng trời như lông ngỗng, bình thường chẳng ai dại gì mà chọn lúc để đường. Vì , chuyến xe khách từ thị trấn lên huyện, hành khách thưa thớt chỉ đếm đầu ngón tay.
Nhà họ Tô hiện tại dù xe riêng, nhưng đó là xe cấp cho Xưởng trưởng Tô Tiến Sơn, trừ khi đích ông công tác thì mới thể cho nhà nhờ, còn đều nghiêm cấm lạm dụng xe công việc riêng.
Theo lời răn đe của Xưởng trưởng Tô: "Mấy đứa bây giờ đứa nào đứa nấy cầm mức lương cao ngất ngưởng, mà năng lực thì thực sự vẫn xứng tầm . Nếu còn tham lam, lạm dụng đồ của công gia thì sớm muộn gì cũng mang họa ."
Trước đây, Tô Hướng Nam vẫn thường thầm trách bố cổ hủ, biến báo. Có xe mà dùng chẳng là lãng phí ?
Thế nhưng hiện tại, suy nghĩ của đổi.
Em gái Tô Tuẫn là một đến dường nào, cô đối đãi với tận tình như thế, thể nhẫn tâm chiếm đoạt chút lợi ích nhỏ nhoi đó nữa? Tô Hướng Nam vốn chẳng hạng cao thượng gì, nhưng ít vẫn còn một chút lương tri.
Chuyến hành trình đong đầy cảm xúc
Sau nhiều chuyển xe vất vả, cuối cùng cũng tới thành phố Đông Châu.
Lão Ngụy đợi sẵn ở bến xe từ sớm. Ông hôm nay tới, mà xe từ huyện lên đây mỗi ngày cũng chỉ hai chuyến cố định, nên ông nắm rõ giờ giấc để đón cho kịp.
Vừa để Tô Hướng Nam định chỗ trong xe, lão Ngụy bắt đầu kể lể: "Cậu , Tô tổng vì chuyện của em mà bôn ba vất vả lắm, đến cả việc ở nhà máy mới cô cũng chẳng còn tâm trí mà quán xuyến hết ."
"Đợt Tô tổng thực sự chịu đựng nhiều uất ức. Đám đó dùng những thủ đoạn đê hèn, khiến cô chỉ đời thóa mạ mà xưởng còn phá hoại. Ngay cả cổng nhà cũng suýt chút nữa tạt chất thải, may mà cô kịp thời thuê thêm mấy vệ sĩ đấy."
Tô Hướng Nam mà sống mũi cay xè, đôi mắt nóng hổi.
Em gái thực sự là một đại ân nhân.
Trước đây, bao giờ thực sự mở lòng với Tô Tuẫn. Anh cảm thấy hai bên từng chung sống, điều kiện quá chênh lệch nên thể tin tưởng tuyệt đối. Anh luôn lo sợ một ngày nào đó cô sẽ bỏ mặc gia đình , nên lúc nào cũng nơm nớp lo tìm đường lùi cho . Khi cả nhà đòi lời Tô Tuẫn, dốc sức việc cho cô, vẫn thầm tính toán gom góp tiền bạc để tự kinh doanh riêng. Anh thậm chí còn mơ mộng về việc mở một cửa hàng đồ nhựa, lấy hàng trực tiếp từ xưởng để giá gốc, chắc chắn sẽ phất lên nhanh ch.óng.
Giờ đây, Tô Hướng Nam thấy vô cùng hổ thẹn vì những toan tính ích kỷ đó của .
Tô Tuẫn đúng là ở vị thế cao sang, phong thái đài các, nhưng cô bao giờ khinh rẻ nhà họ Tô. Cô đối xử với họ bằng tất cả sự chân thành. Đáng lẽ cô cần nhúng tay đống bùn lầy , nhưng vì chuyện của gia đình, cô dũng cảm đối đầu với đám Hoắc Triều Dương.
Bây giờ, cô còn đang bất chấp tất cả để đòi công lý cho nhà họ Tô.
Cô mưu cầu điều gì cơ chứ? Nhà họ Tô nghèo kiết xác, cô thể mưu cầu gì từ họ?
Vậy mà cô vẫn cứ cho mà cần báo đáp, đối đãi với nhà họ Tô đến nhường .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-115.html.]
Cuộc hội ngộ và những góc khuất tâm hồn
Mang theo tâm tư nặng trĩu, ngay khi bước chân nhà Tô Tuẫn và thấy bóng dáng cô, Tô Hướng Nam kìm mà trào dâng cảm xúc. Đôi mắt nhòe , cứ thế nức nở, đến mức còn hình thù gì nữa.
Tô Tuẫn: "..."
Gì trời, đang yên đang lành tự nhiên tu tu thế ?
Thậm chí, Tô Tuẫn còn bắt gặp trong ánh mắt đủ loại cung bậc cảm xúc: hối , cảm kích, niềm vui sướng và cả vài phần uất ức.
Đừng hỏi vì Tô Tuẫn nhiều thứ như thế, chính cô cũng thấy lạ lẫm. Hóa một con thực sự thể phô diễn cảm xúc đa dạng đến ? Nếu đây là diễn kịch, thì trình độ diễn xuất đúng là thượng thừa. Còn nếu là bộc lộ tình cảm thật... con thực sự nhiều chân tình đến thế ?
Người giúp việc trong nhà vội vàng mang dép trong nhà cho Tô Hướng Nam, pha một ly sữa nóng hổi.
Thư Sách
Tô Hướng Nam bưng ly , ghế sofa cạnh Tô Tuẫn, vẫn ngừng lau nước mắt: "Em gái , em thực sự quá. Anh để báo đáp em nữa."
"Anh ngờ... em tin tưởng , còn giúp lật vụ án năm đó."
"Anh cứ ngỡ đời Tô Hướng Nam sẽ chẳng bao giờ cơ hội ngẩng đầu lên mặt ai nữa."
"Em gái , em đang hạnh phúc đến nhường nào ..."
"... Em cứ yên tâm, từ nay về em bảo hướng Đông, tuyệt đối bao giờ dám hướng Tây!"
Tô Tuẫn: "..."
Cô thấu , Tô Hướng Nam đang dùng "tấn công cảm xúc" với cô đây mà. Hừ, cô đây dễ mắc lừa bởi mấy chiêu . Có chuyện gì thì cứ năng cho t.ử tế, đừng bộ tịch khiến thấy nổi da gà như thế.
Thực lòng cô thích cảm giác chút nào. Những "chiêu trò" cô quá thấu hiểu từ thời thơ ấu .
Hồi nhỏ khi nhận nuôi, những đó cũng từng thốt lên với cô: "Tiểu Bảo, con chính là báu vật mà ông trời ban tặng cho bố ."
Thế khi gia đình đầu con trai, họ bắt đầu thấy cô vướng mắt. Họ với viện mồ côi rằng cô lén lút bắt nạt em trai, nhẫn tâm trả cô về.
Gia đình thứ hai sinh con gái, họ đổ cho cô " mang vía em trai", còn trách cô mang hết vận may cho gia đình đó. Họ cũng vu khống cô bắt nạt em gái tống cô về viện.
Kể từ đó, chẳng còn ai nhận nuôi cô nữa. như cũng , cô cần đeo mặt nạ để lấy lòng những gia đình giả tạo đó nữa.
Suy cho cùng, con chẳng đều như ? Khi cần dùng đến thì coi là báu vật, khi hết giá trị lợi dụng thì coi như cỏ rác, chỉ tống khứ thật nhanh. Cô đối với nhà họ Tô là vì họ giá trị sử dụng với cô. Và ngược , tình cảm mà họ dành cho cô lúc , chẳng qua cũng là vì hiện tại cô – Tô Tuẫn – là vô cùng giá trị mà thôi.
Tô Tuẫn nhấp một ngụm sữa nóng: "Được , , Hai cũng là đàn ông đại trượng phu , đừng vì chút chuyện nhỏ mà lóc nữa."
"Sao thể là chuyện nhỏ , đây là đại sự của cả đời đấy." Tô Hướng Nam lau nước mắt, giọng vẫn còn nghẹn ngào. Anh nhấp một ngụm sữa, vị ngọt thanh khiến lòng ấm áp lạ lùng.
"Nếu là đại sự cả đời, thì hãy dốc lòng mà đối diện. Chuyện năm xưa vẫn còn nhớ rõ chứ? Có thể cung cấp chứng cứ hữu hiệu nào ?" Tô Tuẫn thẳng vấn đề.
Tô Hướng Nam gật đầu: "Làm gì còn bằng chứng vật chất nào nữa, chỉ nhớ rõ diễn biến lúc đó thôi. Tuy nhiên, hồi đó từng bí mật theo dõi Khâu Nhược Vân, vẫn nhớ rõ những kẻ mà cô từng tiếp xúc để chuyện đầu cơ tích trữ (đầu cơ trục lợi)."