Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 104

Cập nhật lúc: 2026-02-03 00:45:13
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bản Tô Tuẫn vốn chẳng để tâm chuyện cho lắm. Dù cô cũng định việc thiện, đây chẳng qua chỉ là một việc thuận tay mà thôi.

Tô Tiến Sơn ở đầu dây bên nghĩ : "Sao thể coi là thuận tay chứ? Bác cháu chắc chắn nỗ lực nhiều, nếu thì lãnh đạo coi trọng như thế?" – Ông vẫn hề về những chuyện Tô Tuẫn trải qua ở Đông Châu.

Vừa , ông sụt sùi: "Cái vụ năm xưa đè nặng lên cả nhà , khiến ai nấy đều ngẩng đầu lên nổi, thở cũng ."

"Bác cứ thường xuyên tự hỏi, tại chỉ vì một bác phạm mà cả nhà chịu vạ lây? Bác nghĩ mãi thông, thật sự nghĩ thông."

Tô Tuẫn thầm đáp trong lòng: Chẳng qua là do tác giả sắp đặt thôi.

"Giờ thì bác nghĩ nữa, trong lòng thanh thản . Ông trời đối với nhà cũng đến nỗi bạc bẽo, thiên vị ai cả. Có lẽ ông nhà nếm trải khổ tận cam lai, để đường mà trân trọng phúc phận." – Lúc Tô Tiến Sơn mới thực sự buông bỏ tâm kết bấy lâu, lòng còn chút gượng ép nào nữa.

Tô Tuẫn cảm thấy Tô Tiến Sơn cũng quá dễ dàng hòa giải với quá khứ . Cho dù minh oan chăng nữa, thì những nỗi khổ nếm qua thể coi như tồn tại ?

Thiết lập nhân vật "cực phẩm pháo hôi" mà hiền lành thế nhỉ?

nhiều thêm, chỉ dặn dò: "Bác với trong nhà một tiếng, chuyện khoan hãy rêu rao ngoài. Cuộc điều tra vẫn đến hồi kết, kết quả cuối cùng sẽ thế nào ."

"Bác hiểu, đều đang ở chỗ bác cả, lát nữa bác sẽ dặn dò."

Nói xong, Tô Tiến Sơn hỏi thêm một câu: "Đại điệt nữ , năm nay ăn Tết cháu về ?"

Tô Tuẫn ngẩn . Về quê ăn Tết ?

Chuyện từng nghĩ tới, thậm chí còn chẳng để tâm xem bao giờ là Tết. Cô vẫn đang thúc giục Lý Ngọc Lập hằng ngày bận rộn xây xưởng, chẳng nể hà gì chuyện mùa đông Tết nhất cận kề mà cho phép buông lơi.

"Bác đang tính, năm nay nhà khấm khá , chuyện tế lễ tổ tiên nhất định cho thật chu đáo. Bữa cơm tất niên cũng chuẩn thật linh đình."

Tô Tuẫn định theo bản năng mà từ chối, nhưng chợt nhớ còn vụ tế tổ. Đây là năm đầu tiên cô trở về, nếu vắng mặt thì e là . Thế là cô gật đầu: "Được ạ, cháu sẽ về."

Tô Tiến Sơn thì mừng rỡ khôn xiết, dám phiền cô việc nữa nên vội vàng cúp máy.

Tô Tuẫn điện thoại ngắt kết nối, thầm nghĩ: Sau bớt tự khoác "thiết lập nhân vật" (persona) lên thì hơn. Đóng vai trọng tình nghĩa thì về quê ăn Tết, đúng là phiền phức thật.

Cô cảm thấy chút giống một kẻ ngụy quân t.ử đang khổ sở duy trì hình tượng.

"Thôi bỏ , nhận đám thích cũng chẳng lỗ. Tính kỹ thì nhờ họ mà mới kiếm nhiều điểm chán ghét như hiện tại. Nếu vì cái danh nhà họ Tô, Tề Lỗi và nữ chính cũng chẳng tay đối phó . Vậy nên về ăn với họ bữa cơm tất niên, tế tổ một chuyến cũng coi như huề."

Tìm lý do bào chữa hợp lý, lòng Tô Tuẫn thấy nhẹ nhõm ngay.

Bên phía nhà họ Tô, thấy Tô Tiến Sơn gọi điện xong mà , vội vàng xúm hỏi han xem chuyện gì.

Cát Hồng Hoa lo lắng hỏi: "Mấy đồng chí công an hỏi chuyện năm xưa, chắc là chuyện đấy chứ?"

"Chuyện ! Đại điệt nữ đang đòi công bằng cho nhà đấy. Nhất là thằng Hai, cái mác 'lưu manh' đầu mày khi sắp gỡ bỏ !"

"Hả?"

Tô Hướng Nam ngẩn , nhất thời dám tin tai . Gương mặt dần đỏ bừng lên, mừng tự ti: "Đã lâu thế , còn lật bản án ạ? Năm đó chúng cũng bằng chứng chứng minh trong sạch."

Tô Tiến Sơn khẳng định: " năm đó họ cũng đủ bằng chứng chứng minh mày 'lưu manh'. Chẳng qua là cô ả tri thức tự tìm nhân chứng, dân làng thì hùa theo la ó. Nếu tính kỹ , mày chẳng đến mức cải tạo lao động."

Thư Sách

Tô Hướng Nam ôm mặt nức nở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-104.html.]

Tô Hướng Đông sốt sắng hỏi: "Bố, còn con thì ?"

Tô Tiến Sơn lườm con trai một cái: "Mày thì cái gì? Mày là phạm thật. Bảo bao nhiêu là đừng hở chút là động chân động tay mà mày . Mày là đ.á.n.h rành rành đấy."

Gương mặt Tô Hướng Đông lập tức xị xuống.

Nhìn con trai như , Tô Tiến Sơn mới dịu giọng: " năm đó đúng là mày thằng khốn Tề Lỗi vu khống. Mày cải tạo lâu như chủ yếu là do gán cho cái tội tư tưởng phục tùng hình phạt của chính phủ. Nếu chuyện của bố sáng tỏ, thì chuyện của mày lẽ cũng sẽ xử lý công bằng hơn."

Tô Hướng Đông cũng tu tu như một đứa trẻ. Năm đó đ.á.n.h là để trút giận cho em gái. Làm trai, ai mà chịu nổi khi thấy em chịu uất ức lớn như ; con trai, ai mà cam lòng bố bắt nạt.

Lý Xuân Lan ôm vai chồng: "Thôi thôi, lớn tướng , sợ con bé Phán Phán nó cho ."

Kết quả là Tô Hướng Đông rúc lòng vợ càng to hơn. Tô Bảo Linh cũng đang sụt sịt trong lòng Cát Hồng Hoa. Dẫu cô còn buồn vì chuyện cũ, học cách buông bỏ và tự an ủi rằng đó là của khác, nhưng những uất ức đó là thật, cô thực sự trải qua nó.

Ai mà chẳng cơ hội đòi công lý cơ chứ?

Cùng lúc đó, Thị trưởng Trần cũng đích theo dõi vụ án của nhà họ Tô.

Ông xem liệu thư ký Tề thực sự là hạng như Tô Tuẫn , thực sự nhúng tay chuyện .

Nếu chuyện là thật, ông tìm cách đ.á.n.h tiếng với Bộ trưởng Hứa ở tỉnh. Bởi vì bắt Tề Lỗi cũng đồng nghĩa với việc vỗ mặt Bộ trưởng Hứa. Thư ký cận là hạng phạm pháp như , vị lãnh đạo nào mà chẳng thấy mất mặt. Cần thông báo một tiếng, để khi bắt còn chọn thời điểm cho phù hợp.

Thế nên Thị trưởng Trần hiểu những gì Tô Tuẫn đó. Nếu cô đến tố cáo Tề Lỗi khi sự việc vỡ lở, ông thực sự cũng chẳng .

Chỉ đến bây giờ, khi vụ án hiện hữu, điều tra rõ ràng thì tra đến cùng. Có như mới nắm nhiều thóp của Tề Lỗi hơn.

Càng sâu hồ sơ vụ án năm xưa, tâm trạng Thị trưởng Trần càng trở nên nặng nề.

Thời điểm đó, việc phân bổ chức trách ở công xã Bình An thực sự nhập nhèm, quy trình thì sơ sài. Chỉ cần gán cho cái mác "vấn đề tư tưởng" là trực tiếp tống nông trường ngay.

Còn vụ của Tô Tiến Sơn, thanh niên trí thức gây náo loạn một cái, lãnh đạo công xã lúc bấy giờ thậm chí còn chẳng thèm điều tra rõ ràng vội vã kết luận sai phạm và cách chức ông. Hoàn hề cân nhắc đến những hệ lụy đó.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...