Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền - Chương 529: Tin chiến thắng của Marco Polo

Cập nhật lúc: 2026-04-01 15:40:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà Trần Quế Lan dựa theo phong tục ở huyện Giao để chuẩn sính lễ cho Tô Tiêu Tiêu: khâu chăn màn, chọn rương da, ngày nào cũng bận rộn tất bật.

Tô Tiêu Tiêu hiểu tâm trạng của nên cũng ngăn cản, cứ để bà bận rộn. Nếu bắt bà yên gì, bà ngược sẽ thấy hụt hẫng vì vô công nghề.

Sau khi bà nội Lục dọn về nhà cũ, bà từ giờ đến Tết sẽ qua đây ở nữa. Bà giao hết chìa khóa tầng một cho Tô Tiêu Tiêu, bảo rằng nếu họ hàng quê lên thì cứ sắp xếp cho họ ở tầng một, dù căn nhà cũng là của cô và Lục Cảnh Hựu.

Tô Tiêu Tiêu cũng từ chối, thản nhiên nhận lấy chìa khóa, cách vài ngày xuống dọn dẹp một chút. Chiếc máy khâu bà nội Lục để ở phòng khách vô tình giúp ích nhiều cho bà Trần Quế Lan. Có máy khâu, việc khâu vá chăn màn của bà trở nên đơn giản hơn hẳn.

Sang tháng mười một, phía trường học còn tiết dạy, các bạn học đều đang bận rộn tìm việc thực tập. Tô Tiêu Tiêu cũng tâm ý vùi đầu công việc, quyết định mỗi ngày đều đến xưởng mới .

Thái Đình thấy Tô Tiêu Tiêu thì như thấy cứu tinh: "Lúc Marco Polo ở đây chị còn thấy phiền, một cái là việc đổ hết lên đầu chị. Em đến lúc thật đúng là quá ."

"Em dạo chị vất vả . Thế , em cho chị nghỉ hẳn một tuần để nghỉ ngơi cho khỏe." Tô Tiêu Tiêu sở dĩ thể yên tâm về quê cũng nhờ cả Thái Đình, cô thực sự là nghỉ ngày nào.

"Cứ đợi Marco Polo về chị nghỉ !" Thái Đình mấy ngày gặp Tô Tiêu Tiêu nên cũng thấy nhớ, vả một tuần lễ cũng đủ để về quê, mà cô chơi một cũng chẳng thấy thú vị gì.

Tô Tiêu Tiêu một vòng quanh xưởng, xem xét các bán thành phẩm mới xuống khu thành phẩm, cùng Thái Đình cầm kéo nhỏ cắt chỉ thừa: "Khi nào nghỉ thì cứ bảo em, dù giờ em cũng việc gì to tát nữa."

Mặc dù công nhân dây chuyền cũng cắt chỉ, nhưng họ cắt sạch cho lắm. Nhiệm vụ cắt chỉ thừa cuối cùng thường rơi tay nhân viên kiểm phẩm, cắt chỉ kiểm tra chất lượng luôn. Những lúc rảnh rỗi, Thái Đình và Quý Hồng cũng qua cắt chỉ phụ, nhân tiện kiểm tra một lượt.

"Sao bảo việc gì, chẳng em sắp kết hôn !" Quý Hồng bưng ly nước tới, cũng xuống cắt chỉ, : "Kết hôn là chuyện đại sự, em còn khối việc lo đấy."

"Cũng cần ngày nào cũng bận." Tô Tiêu Tiêu lâu mấy việc nên tay chân chút lóng ngóng: "Vẫn còn ba tháng nữa mà, vội."

Cô cảm thấy chẳng gì cần chuẩn nhiều, chăn màn các thứ thể mua mới, chỉ cô là cứ nhất định tự tay khâu lấy. Còn về váy cưới, cô càng lo lắng, Marco Polo sẽ thiết kế cho cô. Bản cô mở xưởng may, áo quần gì mà chẳng tự , chủ yếu là cô cũng chuẩn quá nhiều, chỉ cần đủ mặc cho ngày cưới là xong.

"Ba tháng trôi nhanh lắm." Thái Đình vẫn dám tin Tô Tiêu Tiêu kết hôn sớm thế, cô tò mò hỏi: "Tiêu Tiêu, kết hôn xong em sẽ ở chung với bà nội của Lục tổng ?"

Biệt thự Hồ Ngạn tuy nhưng quá xa. Hơn nữa xưởng mới chuyển, còn hai cửa hàng ở Ngũ Đạo Khẩu, Tô Tiêu Tiêu mà dọn về đó ở thì thực tế chút nào.

"Chắc chắn là ." Tô Tiêu Tiêu trả lời ngay mà cần suy nghĩ: "Em vẫn ở Cẩm Viên như bây giờ thôi. Đợi khi chúng dọn đến khu công nghiệp ngoại ô, em mới chuyển hẳn về bên ngoại ô ở."

" đấy, ở chung thì nhiều mâu thuẫn lắm." Quý Hồng tỏ thấm thía: "Chị cho các em , tuyệt đối đừng ở chung với chồng, nhất là nhà nào em chồng nữa. Hồi mới cưới chị cũng ở chung với nhà chồng đấy."

"Cái cô em chồng nhà chị lười chảy thây, chẳng cái gì cả, quần áo cũng bắt chị giặt cho. Lúc đó chị là dâu mới, mặt mũi còn mỏng, nỡ từ chối nên ngày nào cũng giặt đồ cho nó. Về , cả nhà họ mặc nhiên coi chuyện chị giặt đồ cho cả nhà là đương nhiên."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tro-lai-thap-nien-90-toi-chi-muon-kiem-tien/chuong-529-tin-chien-thang-cua-marco-polo.html.]

"Là tại tính chị hiền quá thôi." Thái Đình xong mà bực hộ: "Là em á, em quăng đống đồ mặt nó ngay, ai rảnh mà giặt cho."

"Chứ còn gì nữa!" Quý Hồng hậm hực: "Bao nhiêu năm chị vẫn còn ấm ức chuyện . Cứ mỗi cãi là chị lôi chồng mắng, mắng chống lưng cho chị, để mặc nhà bắt nạt vợ. Chồng chị bảo chị hẹp hòi, chuyện qua bao nhiêu năm còn lôi tính sổ."

"Nợ cũ chính là những vấn đề giải quyết thỏa đáng. Trong mắt khác thì nó qua, nhưng bản vượt qua nên vẫn luôn nhớ kỹ." Tô Tiêu Tiêu thản nhiên : "Ai cũng vài món nợ cũ quên trong lòng, đôi khi nhắc nghĩa là quên."

" thế, nên phụ nữ chúng yêu thương bản một chút. Cái câu coi chồng như đẻ là lời ch.ót lưỡi đầu môi thôi." Quý Hồng càng càng kích động: "Mẹ đẻ là đẻ, bất cứ đàn bà nào cũng thể thế ."

Mẹ chồng nàng dâu thì luôn là chồng , nàng dâu theo . Phải chồng thì mới nàng dâu hiền, nên những bà chồng trách con dâu hết nên tự kiểm điểm xem là một bà chồng .

"Phải , đời ngoại trừ ruột , sẽ thứ hai bao dung và đối đãi t.ử tế với vô điều kiện ." Tô Tiêu Tiêu cảm nhận sâu sắc điều . Đời cô sẵn lòng kết hôn sớm như , phần lớn cũng là vì bà Trần Quế Lan ở bên cạnh. Chỉ cần ở bên , cô thấy mãn nguyện .

Một tuần , Marco Polo từ Dương Châu gửi tin chiến thắng về. Anh cho đoạt giải Nhì cuộc thi thời trang Dương Châu, đồng thời còn mang về đơn hàng cho một mẫu đông và một mẫu xuân, chính là hai mẫu trong bộ sưu tập "Đông Chí" và "Xuân Phân".

Khách hàng đặt mỗi mẫu năm nghìn chiếc, tổng cộng là mười nghìn chiếc, nhưng yêu cầu gấp, giao hàng cuối năm. Marco Polo hỏi Tô Tiêu Tiêu nhận , nhấn mạnh đây là một khách hàng lớn, nếu thể hợp tác lâu dài thì đơn hàng chắc chắn sẽ thiếu.

Hiện tại cách cuối năm còn ba tháng, với công suất của xưởng mới chắc chắn thể gánh nổi. Tô Tiêu Tiêu gọi điện hỏi Dư Bách Cường, ông Dư thể nhận nhưng dám bảo đảm sản lượng.

Tô Tiêu Tiêu cân nhắc kỹ lưỡng bảo Marco Polo cứ nhận , ngày mai cô sẽ cho Đinh Lâm Ngọc bay đến Dương Châu tìm để hỗ trợ ký kết hợp đồng cung ứng. Khó khăn lắm mới đoạt giải Nhì, đợt sóng danh tiếng nhất định nắm bắt lấy.

Tô Tiêu Tiêu lập tức tìm quy trình sản xuất của hai mẫu đó, cùng Thái Đình gấp mẫu đối chiếu. May mắn là họa tiết thêu của hai mẫu dùng máy thêu phẳng, cần mua thêm thiết ngoài. Cô giữ mẫu đông, còn gửi mẫu xuân cho ông Dư Bách Cường. Mẫu xuân kiểu dáng đơn giản hơn, dễ bắt tay ngay.

Dư Bách Cường xem qua mẫu đối chiếu, cảm thấy vấn đề gì lớn: "Bên tuy nhiều nhưng cũng đang chuẩn tuyển thêm công nhân. Nếu kẹt quá thì chúng tìm đơn vị gia công ngoài."

"Vâng, để cháu hỏi bên Tề Mỹ luôn. Nếu giám đốc Khang nhận , cháu sẽ giao bộ mẫu đông cho ông , còn hai nhà chúng lo mẫu xuân ." Ngay mặt ông Dư Bách Cường, Tô Tiêu Tiêu gọi điện sang phía Tề Mỹ.

Giám đốc Khang thấy đơn hàng năm nghìn chiếc mẫu đông, giao hàng cuối năm, liền đáp ngay: "Cháu gửi fax quy trình sản xuất qua cho chú xem ngay, chỉ cần công đoạn quá phức tạp thì thời hạn giao hàng thành vấn đề."

Lúc Tô Tiêu Tiêu về, ông Dư Bách Cường đích tiễn cô xuống lầu, dặn cô sớm gửi nguyên phụ liệu qua để ông kịp triển khai sản xuất.

"Cháu sẽ gửi qua cho chú sớm nhất thể." Tô Tiêu Tiêu hứa hẹn. Hai đang chuyện thì thấy bà Lâm Mạn Lệ và Bùi Lam bước từ phòng .

 

 

Loading...