Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tà Long Huy.
Ánh mắt nó còn là sát ý.
Mà là… thương hại.
“Ngươi…”
Nó khẽ.
“Thậm chí còn hiểu đang đối mặt với thứ gì.”
Một nhịp im lặng.
“Để giúp ngươi hiểu.”
GRÀO——!!
Tiếng gầm vang ngoài.
Mà đâm thẳng đầu Huy.
Không gian biến mất.
Âm thanh biến mất.
Chỉ còn …
ký ức.
Lửa.
Ngọn lửa nuốt trọn căn nhà.
Khói đen cuộn lên trời.
Huy đó.
Bất lực.
Ông nội .
Ánh mắt trách móc.
Chỉ …
nuối tiếc.
Rồi-
Một nhát phẩy tay.
Thiên hồn ông vỡ nát.
Hình ảnh lặp lặp .
“KHÔNG!!!”
Huy gào lên.
Cảnh tiếp theo đập mắt .
Bệnh viện.
Mùi t.h.u.ố.c sát trùng.
Ánh đèn trắng lạnh.
Cha đó.
Không nhúc nhích.
Máy móc kêu đều đều.
Như đếm từng giây sống.
“Tỉnh …”
Giọng Huy run rẩy.
Không ai trả lời.
Rồi đến những khuôn mặt khác.
Người ngã xuống.
Người g.i.ế.c.
Người hi sinh.
Từng một.
Tất cả…
đều vì .
“Dừng …”
“Làm ơn…”
Huy quỳ xuống.
Hai tay ôm đầu.
thể chặn
Những ký ức chỉ hiện lên.
Chúng sống .
Cảm giác nóng của lửa.
Mùi m.á.u tanh.
Tiếng xương gãy.
Tất cả đều thật.
“AAAAAA!!!”
Tiếng hét xé cổ họng.
Tâm trí Huy vỡ .
Không còn phân biệt hiện tại quá khứ.
Chỉ còn …
đau.
Cơ thể rơi xuống.
Không chống cự.
Như một cái xác.
Gió rít qua tai.
Mặt đất lao tới.
Đầu chúi xuống.
Nếu chạm đất—
Sẽ gãy cổ c.h.ế.t ngay.
Huy…
còn quan tâm nữa.
Ngay khoảnh khắc đó-
Một tiếng vang lên.
“Đủ .”
Tù Ngưu.
Một lực kéo mạnh.
Tâm trí Huy giật .
Cơ thể khựng giữa trung.
Đầu chỉ còn cách đất vài gang tay.
Không gian như yên.
Một nhịp.
Hai nhịp.
Huy thở dốc.
Phổi như xé toạc.
Mồ hôi lạnh chảy xuống.
Ánh mắt dần tiêu cự.
“…cảm ơn…”
Giọng khàn đặc.
Một cú đạp.
VỤT!
Huy bay ngược lên trời.
Tà Long xuống.
Nó .
Một nụ chậm rãi.
“Thú vị.”
Sáu chân nó cào khí.
Rồi-
Một làn sương đỏ tràn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tran-huyen-an-phan-1-linh-thu-hay-hung-thu/phan-1-tap-63-lua-chon-1.html.]
Không lan.
Mà là nuốt chửng.
Trong vài thở.
Cả vùng đất biến thành màu m.á.u.
Dưới sông.
Cá điên loạn c.ắ.n xé .
Trong rừng.
Thú gầm rú g.i.ế.c lẫn .
Ngoài đồng.
Lúa héo rũ như hút cạn linh hồn.
Trong từng căn nhà-
Những giấc mơ bẻ cong.
Tiếng .
Tiếng c.h.ử.i.
Tiếng cầu cứu.
Con tự tổn thương .
Chỉ vì…
những cảm xúc phóng đại đến cực hạn.
Trên trời.
Tà Long hít sâu.
Sương m.á.u ngược về.
Chui cơ thể nó.
“Ah…”
Nó nhắm mắt.
“Thật sự…”
“quá ngon.”
Cơ thể nó nhỏ .
-
Uy áp giáng xuống.
Như cả bầu trời đè lên vai Huy.
Cậu quỳ xuống một gối.
Không vì sợ.
Mà vì…
nổi nữa.
Một giọng vang lên trong đầu.
Yếu ớt.
“Ngươi hiểu chứ…”
“Đó là cách nó mạnh lên…”
“Thất tình… lục d.ụ.c…”
“Ba trăm năm…”
“Nó hòa long mạch nơi .”
Huy c.ắ.n răng.
Máu tràn khóe miệng.
“Vậy… g.i.ế.c nó…
Một lặng.
Rồi câu trả lời đến
“Phá long mạch.”
Tim Huy chững .
“ nếu …”
Giọng trầm xuống.
“Đất sẽ c.h.ế.t.”
“Mùa khô… sẽ nứt nẻ.”
“Mùa mưa… sẽ cuốn trôi.”
“Người dân…”
“Không còn nơi để sống.”
Gió thổi qua.
Mang theo tiếng từ làng.
Tiếng gào.
Tiếng cầu cứu.
Huy xuống.
Những con đó…
Cũng giống cha .
Giống ông nội .
Những …
thể cứu.
Hai tay Huy run lên.
Nếu phá long mạch-
Cậu thắng.
họ sẽ sống trong địa ngục.
Nếu phá-
Sẽ diệt Tà Long.
Và nó sẽ g.i.ế.c tất cả.
Không còn lựa chọn nào đúng.
Chỉ …
cái giá trả.
Huy nhắm mắt.
Một giọt nước mắt rơi xuống.
“…đủ .”
Cậu mở mắt.
Ánh đổi.
Không còn do dự.
Không còn sợ hãi.
Chỉ còn…
quyết tâm lạnh lẽo.
“Ta…”
Giọng khàn .
“Đã mất quá nhiều .”
“Không thể để thêm ai nữa.”
Một luồng khí bùng lên.
Huy siết c.h.ặ.t t.a.y.
“Dù phá hủy tất cả…”
Cậu thẳng Tà Long.
Nova Hinami
“Ta cũng sẽ kéo ngươi xuống cùng.”
Trên bầu trời.
Tà Long lớn.
“ …”
“Tới đây mà g.i.ế.c nữa.”
Huy giơ tay lên.
Linh lực bắt đầu tụ .
Dưới lòng đất.
Long mạch…
rung chuyển