Trấn Bắc Vương Phủ Có Một Quận Chúa Điên - Chương 218: Tiêu Linh Lung

Cập nhật lúc: 2025-12-31 16:11:47
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Kim Chi bóng lưng đang khuất dần của Thôi thừa tướng, khẽ khẩy.

Nàng tìm Hách Thanh.

“G.i.ế.c hết tai mắt trong cung của Dương gia .”

 

Hách Thanh hỏi:

“Làm lặng lẽ, là…?”

 

Tần Kim Chi vỗ vai :

“Hách thị vệ, cần thẳng thắn, quang minh chính đại.”

 

Hách Thanh lập tức hiểu rõ, đó lấy từ trong một túi vải, đưa cho Tần Kim Chi.

Nàng nhận lấy túi vải, mở , bên trong là một cuộn tơ vàng óng ánh.

 

Nàng nhướng mày:

“Đây là gì?”

 

Hách Thanh với vẻ tự hào:

“Đây là nhuyễn kim ty, đừng để đ.á.n.h lừa bởi kích thước nhỏ bé của nó. Nó còn quý hơn cả trang sức phụ từng tặng.

Muội thể tìm thợ một cơ quan nhỏ, đừng xem thường thứ mỏng manh , nó chịu sức nặng ba trăm cân, hơn nữa còn vô cùng dai. Nếu quấn cổ siết c.h.ặ.t, thể cắt đứt đầu!”

 

Tần Kim Chi nhướng mày:

“Đồ đấy.”

 

Hách Thanh đắc ý:

“Tất nhiên, đồ ca ca chọn chắc chắn là thứ . Thứ dễ cất giấu, thể dùng để phòng .”

 

Tần Kim Chi cất túi vải :

“Đa tạ, Nhị Đản.”

 

Hách Thanh lập tức kêu lên:

“Cái gì mà Nhị Đản! Phải gọi là ca ca!”

 

Tần Kim Chi :

“Đa tạ Nhị Đản ca ca.”

Nàng chạy .

 

Hách Thanh vội vã đảo mắt xung quanh, nếu để khác thấy thì còn thể thống gì nữa!

Danh tiếng suốt đời của !

Đều tại ông già , cứ là lấy tên mới dễ nuôi!

 

Hôm đó, lục hoàng t.ử cung thăm Hiền phi.

Lúc Hiền phi đang nhuyễn tháp, sắc mặt u ám.

 

Lục hoàng t.ử bước đến:

“Mẫu phi, là ai chọc giận ?”

 

Hiền phi lạnh giọng:

“Hôm nay, cấm quân và Thiên Điểu vệ c.h.é.m g.i.ế.c một đám cung nữ và thái giám.”

 

Lục hoàng t.ử hỏi:

“Có bọn họ mạo phạm đến ?”

 

Người hầu trong cung g.i.ế.c là chuyện quá đỗi bình thường.

 

Hiền phi :

“Tất cả những kẻ g.i.ế.c đều là quân cờ của chúng .”

 

Sắc mặt của lục hoàng t.ử lập tức trầm xuống, đặt lá bùa bình an lên bàn mặt Hiền phi, đem chuyện hôm qua Tần Kim Chi tìm kể .

 

Ánh mắt Hiền phi sắc lạnh:

“Ta nàng đơn giản từ sớm. Thẩm quý phi và Đức phi lượt gặp nạn, trong đó đều bàn tay của nàng .

Tâm cơ, thủ đoạn của nàng thực sự tầm thường. Suốt bao năm nay, ai trong chúng thể hạ đối thủ, mà giờ đây, lượt thua tay con nhóc .”

 

Sắc mặt của lục hoàng t.ử cũng nặng nề:

“Mẫu phi, giờ ? Có cần gửi tin cho ngoại tổ phụ ?”

 

Hiền phi với cung nữ cận:

“Đi gọi Linh Lung đến đây.”

 

Lục hoàng t.ử gật đầu:

“Thập nhiều chủ ý, để cùng bàn bạc cũng .”

 

Hiền phi hít sâu một . Bà nhiều con cái, nhưng thật sự thông minh mấy đứa nhi t.ử, mà là hai đứa nhi nữ.

 

Không bao lâu , Tiêu Linh Lung bước .

“Mẫu phi, hoàng .”

 

Năm nay Tiêu Linh Lung tròn mười sáu, dung mạo kiều diễm, danh tiếng trong cung cũng cực . Nàng cạnh Hiền phi, vẻ mặt nặng nề của hai , khẽ bật :

“Mẫu phi và hoàng đang phiền muộn vì đám cung nhân g.i.ế.c ?”

 

Lục hoàng t.ử :

“Đó đều là tai mắt của chúng , mẫu phi tốn bao nhiêu công sức mới cài cắm ở khắp nơi. Giờ mất , chẳng khác nào chúng điếc.”

 

Tiêu Linh Lung thản nhiên:

“Chỉ là một đám hạ nhân thôi, c.h.ế.t thì c.h.ế.t. Đã đặt quân cờ xuống, thì cũng chấp nhận kẻ khác ăn mất cờ. Mất thì đặt quân khác là . Hoàng , tương lai sẽ ngôi cao, đừng để chuyện nhỏ nhặt như thế loạn tâm trí.”

 

Nghe , lục hoàng t.ử cũng dần bình tĩnh .

Hiền phi gật đầu:

“Hoàng con đúng, bọn chúng c.h.ế.t thì cứ c.h.ế.t thôi.”

 

đưa lá bùa bình an cho Tiêu Linh Lung:

“Hôm qua, Tần Kim Chi tìm hoàng con.”

 

Tiêu Linh Lung chữ lá bùa, mỉm :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tran-bac-vuong-phu-co-mot-quan-chua-dien/chuong-218-tieu-linh-lung.html.]

“Thì mẫu phi và hoàng phiền lòng vì chuyện . Nàng gì?”

 

Lục hoàng t.ử :

“Tần Kim Chi hậu nhân còn sống của Trần gia. Tuyệt đối thể để đó còn sống mà về kinh.”

 

Tiêu Linh Lung khẽ chỉnh bộ d.a.o tóc:

“Chuyện đó dễ thôi. Hãy tìm việc khác kiềm chân nàng , đừng để nàng tập trung Quan Trung.”

 

Sắc mặt lục hoàng t.ử càng khó coi:

“Nàng là, nếu giao , nàng sẽ phái Quan Trung.”

 

Tiêu Linh Lung nhạt:

“Vậy thì cho động tĩnh lớn một chút. Chẳng nàng mượn kế, dựa của chúng để bắt nội gián trong quân ? Vậy thì hãy cho nàng một nội gián thật là .

Khi , tâm Trấn Bắc quân rối loạn, liệu nàng còn thời gian để mắt đến một hậu nhân nhỏ bé của Trần gia nữa ?”

 

Mắt lục hoàng t.ử sáng lên:

“Ý của hoàng là…?”

 

Khóe môi Tiêu Linh Lung nhếch lên:

“Dao của kẻ xa lạ đáng sợ, d.a.o của bên cạnh đ.â.m xuống mới là đau nhất.”

 

Khi Tần Kim Chi về Thiên Điểu ty, Ngụy Tuyết Kỳ đang tấn trong sân . Cả nàng run rẩy, dường như thẻ ngất xỉu bất cứ lúc nào.

 

Hồ A Man bước đến với vẻ mặt hóng chuyện:

“Hôm qua ngươi gì với Tuyết Kỳ ? Hôm nay nàng cứ như biến thành khác.”

 

Tần Kim Chi đưa tay che miệng, khẽ:

“Ta với nàng, nếu học võ công thành thì sẽ trừ một năm bổng lộc của ngươi.”

 

Hồ A Man: “???”

 

Tần Kim Chi phòng với nụ môi.

Thôi Oánh cầm một phong thư bước :

“Hùng ca… khụ, Từ tướng quân gửi thư cho ngươi.”

 

Tần Kim Chi mỉm nhận lấy bức thư, khi mở bức thư , nụ mặt nàng dần biến mất.

 

Thôi Oánh vội vàng hỏi:

“Có chuyện gì ?”

 

Tần Kim Chi lên, ngoài:

“Ta ngoài một chuyến.”

 

Nàng thúc ngựa thẳng đến doanh trại Trấn Bắc quân ngoài thành.

Binh sĩ canh gác thấy nàng liền tiến lên:

“Quận chúa!”

 

Tần Kim Chi lạnh lùng :

“Từ tướng quân ở đây ?”

 

Binh sĩ vội gật đầu.

 

Nàng xuống ngựa:

“Gọi gặp .”

 

Từ Du tin quận chúa đến, lập tức chạy đến nghênh đón:

“Quận chúa! Sao đến đây?”

 

Tần Kim Chi cất lời:

“Người ?”

 

Nghe , Từ Du lập tức hiểu , quận chúa là vì bức thư mà đến.

“Quận chúa, xin hãy theo .”

 

Nàng theo Từ Du đến một nhà lao. Nơi vốn chỉ dùng để kỷ luật tướng sĩ, mà giờ giam giữ nhiều .

 

Tần Kim Chi bước đến một lao phòng:

“Vương Thương ?”

 

Những trong ngục thấy tiếng nàng, đều ngạc nhiên. Một nam nhân trung niên lên từ mặt đất.

 

Tần Kim Chi với Từ Du:

“Đưa !”

Tạp Chủng Tự Luyến

 

Từ Du mở cửa, Vương Thương tự bước .

“Quận chúa…”

 

Chưa kịp hết câu, Tần Kim Chi tung một cước, đá ngã xuống đất. Nàng dùng cả mười phần lực.

Vương Thương phun một ngụm m.á.u tươi, cảm nhận mấy cái xương sườn gãy.

 

Tần Kim Chi túm cổ áo , nhấc lên:

“Nói! Là ai sai ngươi chuyện !”

 

Vương Thương vẫn c.ắ.n răng im lặng.

Tần Kim Chi nắm lấy tay , mạnh mẽ bẻ ngược !

 

“Áaaaa!!!”

Vương Thương gào thét trong đau đớn!

 

Đám trong ngục vội vàng hét lên:

“Quận chúa! Người ! Người đối xử tàn nhẫn với tướng sĩ trong quân như thế, sợ khiến quân sĩ lạnh lòng !”

 

Tần Kim Chi vẫn siết c.h.ặ.t t.a.y Vương Thương, lạnh giọng:

“Nói! Là ai sai khiến ngươi vu hãm ông !”

Loading...