Trẫm Mang Thai Con Của Hoàng Đế Nước Địch - Chương 50: Bị đột kích trong đêm tối
Cập nhật lúc: 2025-12-26 13:13:44
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6faokMMrVx
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cả chặng đường tới quả thực là thời tiết hè nóng bức.
Trong xe ngựa thể sánh với trong cung, nhiều vật dụng giải nhiệt như . Ngu Chỉ ướt đẫm cả , tóc đen mồ hôi dính trán, thở thốt trong miệng cũng nóng rực, yếu ớt vô lực gục chiếu trúc. Lạc Đình Thời đau lòng y, bên cạnh quạt cho y.
Đến gần cuối hè, cuối cùng cũng đặt chân lên kinh đô Thịnh Quốc.
Lạc Đình Thời Ngu Chỉ sợ nóng, cố ý sắp xếp y ở Thủy Các, lệnh cung nhân đặt trái cây đồ đựng đá trong các để Ngu Chỉ dùng.
“Em ở Thủy Các nghỉ ngơi, trẫm hội kiến các quan .” Lạc Đình Thời lòng bàn tay ma sát khuôn mặt mềm mại của Ngu Chỉ. Làn da trắng nõn non nớt ngón tay y tức khắc cọ xát một vệt hồng nhạt. Lạc Đình Thời cúi đầu nhẹ nhàng ngậm lấy vệt đỏ l.i.ế.m hôn.
Người trong lòng ngoan ngoãn tựa lòng Lạc Đình Thời, giọng mềm mại thúc giục: “Mau , mấy tháng ở, chắc chắn một đống việc chờ , và cũng thiếu gì phút giây vui vẻ .”
Lạc Đình Thời lưu luyến rời xa Ngu Chỉ, giọng khàn: “Chờ .”
Ngu Chỉ theo Lạc Đình Thời mỗi bước đều lưu luyến rời , nhịn nhếch khóe môi. Đợi bóng dáng đó biến mất, thò từ đồ đựng đá lấy một quả nho.
Hơi lạnh lẽo nhẹ nhàng thâm nhập đầu ngón tay. Ngu Chỉ ngắt quả nho đưa miệng, lạnh ngọt mát lạnh, khoảnh khắc nhập khẩu, nóng trong lòng Ngu Chỉ xua tan ít.
Ngu Chỉ thở dài một tiếng, ngửa giường.
Xóc nảy xe ngựa mấy tháng, cuối cùng cũng thể nghỉ ngơi đàng hoàng.
Bên trong các thật sự mát mẻ, theo gió lạnh cuốn qua mặt nước, Ngu Chỉ ngủ say gì.
Mấy tháng qua, ít việc tồn đọng trong triều.
Lạc Đình Thời về Thịnh Quốc, liền bận rộn như con , việc suốt ngày đêm, căn bản cơ hội thở dốc.
Ngu Chỉ đau lòng , mang theo d.ư.ợ.c thiện mà Trương thái y kê đơn bước Ứng Lân Điện, đặt d.ư.ợ.c thiện lên ngự án.
Lạc Đình Thời hề ngẩng đầu: “Lui .”
“Không , xem ăn xong.”
Giọng quen thuộc lọt tai Lạc Đình Thời, vui sướng ngước mắt, cúi nắm lấy tay Ngu Chỉ kéo lòng, hỏi: “Tiểu Ngư đến đưa thiện cho ?”
Ngu Chỉ phủ lên quầng thâm xanh đen mắt Lạc Đình Thời, than nhẹ: “Mấy ngày ngày đêm vất vả, quá mức mệt mỏi, đau lòng , cố ý hỏi ý Trương thái y, bảo Ngự Thiện Phòng chút đồ ăn bổ dưỡng thể cho ngươi.”
“Đã là Tiểu Ngư đưa tới, trẫm há lý do ăn?” Giọng Lạc Đình Thời chuyển hướng, voi đòi tiên: “Chỉ là trẫm Tiểu Ngư đút.”
Ngu Chỉ liếc một cái, lấy chiếc chén sứ án, múc một thìa canh đưa đến môi Lạc Đình Thời: “Uống .”
Ánh mắt Lạc Đình Thời lướt qua chiếc chén sứ mặt, từ bàn tay trắng nõn của Ngu Chỉ len lỏi lên đôi môi hồng nhạt của y, ánh mắt sâu thẳm: “Trẫm em dùng chỗ đút.”
Ngu Chỉ: “……”
“Lạc Đình Thời, chàbg chớ hồ đồ, mau uống.”
Hắn chĩa chiếc thìa môi Lạc Đình Thời. Lạc Đình Thời mở miệng uống, mỉm : “Bệ hạ ôn nhu một chút.”
Ngu Chỉ : “Là trẫm ôn nhu đối đãi ? Tự tự chịu.”
Lạc Đình Thời và ăn hết cả chén d.ư.ợ.c thiện.
Chén sạch đáy, Ngu Chỉ định tụt xuống khỏi đùi Lạc Đình Thời, nhưng một đôi cánh tay sắt ôm c.h.ặ.t eo, thể nhúc nhích.
“Tiểu Ngư đừng , bầu bạn với trẫm.”
Ngu Chỉ ghét bỏ mà đầu : “Sao dính hơn cả hai đứa bảo bối thế .”
Lạc Đình Thời ngước mắt: “Ta hận thể mười hai canh giờ đều ở bên cạnh Tiểu Ngư.”
“Cũng chê nhàm chán.” Ngoài miệng Ngu Chỉ ghét bỏ, nhưng trong mắt sinh ý thể kiềm chế, đôi mắt mèo tròn xoe cong thành trăng khuyết.
“Tiểu Ngư……” Lạc Đình Thời mắt lộ khát vọng.
Hai ở bên lâu như , Ngu Chỉ tất nhiên là thể hiểu ánh mắt . Y bất đắc dĩ nhưng thuận theo mà cúi đầu, hôn Lạc Đình Thời.
Một lúc lâu, hai hết mà tách .
Ngu Chỉ hỏi : “Sách mới ban hành trở ngại gì ?”
Lạc Đình Thời từ một xấp tấu chương tìm một quyển, mở đưa cho Ngu Chỉ: “Tiểu Ngư xem .”
Câu đầu tiên đập mắt chính là câu chỉ thẳng mũi Lạc Đình Thời mà mắng. Ngu Chỉ mặt trầm xuống, nhanh như gió lướt qua, hừ lạnh một tiếng: “Nói thì , câu chữ nào cũng vì xã tắc bá tánh, thực tế bất quá là đồ tư lợi. Nếu trẫm nhớ lầm, hẳn là quan viên cấu kết với cái tên của .”
“Tiểu Ngư trí nhớ .” Lạc Đình Thời khẽ.
Sau khi chuyện , Lạc Đình Thời vẫn rút dây động rừng, nhân cơ hội bắt gọn những kẻ dị tâm trong triều. Còn về cái tên lãnh cung , sớm tù ở địa lao.
Ngu Chỉ nâng cằm: “Nhiều nhược điểm rơi tay như , dám mắng như thế, cho chút bài học .”
Ánh mắt Lạc Đình Thời dần ấm áp, mỉm mở miệng: “Được, đều Tiểu Ngư.”
Việc sáp nhập hai nước thể nóng vội, cần từ từ mưu tính.
Thứ nhất, đó là tiên thống nhất tiền tệ hai nước, từ đó, việc thương mại qua sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Thứ hai, mở cửa diện thương mại giữa hai nước Du - Thịnh, hủy bỏ thuế quan. Mở kênh đào nối liền hai nước, tạo điều kiện thuận lợi cho hàng hóa qua .
Thứ ba, cho phép bá tánh hai nước tự do kết hôn, di chuyển hộ khẩu.
……
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tram-mang-thai-con-cua-hoang-de-nuoc-dich/chuong-50-bi-dot-kich-trong-dem-toi.html.]
Khi ở Du Quốc, bọn họ thương nghị với Ngu Hoành nhiều , từng bước từng bước định chương trình. Ngày Lạc Đình Thời trở Thịnh Quốc, liền lượt phân phó xuống. Phía Du Quốc cũng đồng thời thi hành.
Quốc quân hai nước Du - Thịnh ngay cả con cái cũng , các quan Thịnh Quốc rằng kết cục định, còn nhúng tay việc nữa. chính lệnh mà Hoàng đế ban bố mắt, thông minh đều thâm ý đằng . Không ít đại thần rầm rộ ngăn cản.
Ngay cả Hà lão đang cấm túc cũng gửi tấu chương cho Lạc Đình Thời.
Mặc dù vì chuyện của Ngu Chỉ mà hai gây gổ khó chịu, nhưng Lạc Đình Thời rốt cuộc vẫn tôn kính Hà lão. Nếu Hà lão, việc bước lên ngôi vị Hoàng đế e rằng sẽ khó khăn hơn nhiều.
Phê duyệt xong tấu chương, Lạc Đình Thời liền xuất cung Hà phủ. Đến thư phòng Hà phủ, Lạc Đình Thời đẩy cửa bước .
Ánh chiều tà đổ xuống, dừng trong chiếc ghế bành bên cửa sổ. Lão nhân tóc hoa râm ánh nắng đầy bụi, lưng còng xuống. Cả cũng tựa như hoàng hôn tàn tạ hôm nay, sắp chìm xuống nặng nề.
Mấy tháng gặp, Hà lão đột nhiên trở thành một lão nhân tuổi xế chiều đích thực.
Lạc Đình Thời dừng bước, cúi hành lễ sâu với Hà lão: “Hà lão, gần đây vẫn chứ?”
“Bệ hạ lão thần hổ, thần hành lễ với ngài mới đúng.”
Hà lão chống tay vịn ghế, toan dậy. Lạc Đình Thời nhanh tới, đè cánh tay Hà lão giúp ông xuống, thở dài: “Hà lão là Ân Sư của trẫm, trẫm thể để ông hành lễ?”
Hà lão nhấc mí mắt khô nhăn lên, để lộ đôi con ngươi đục, chắp tay : “Lão thần chúc mừng Bệ hạ như ý nguyện, nguyện Bệ hạ cùng nọ cầm tay đến già.”
Lạc Đình Thời: “Mượn lời cát ngôn của Hà lão.”
Hắn xoay từ góc thư phòng chuyển đến một chiếc ghế, đặt mặt Hà lão, xuống đoan chính.
Hà lão: “Bệ hạ đây là cùng lão thần chuyện lâu dài một phen?”
Lạc Đình Thời: “Hà lão, trẫm xem tấu chương của ông.”
Hà lão t.h.ả.m, cúi đầu đôi tay tiều tụy của , giọng nghẹn ngào thốt từ cổ họng: “Muôn vạn ngờ, Đại Thịnh diệt vong tay .”
Lạc Đình Thời: “Ông , thiên hạ lẽ nên hợp thành một thể, hiện giờ chí nguyện lớn lao sắp thực hiện, vì ông như ?”
Hà lão nắm lấy chiếc gậy đầu hươu bên cạnh, đập mạnh xuống đất, lạnh giọng quát hỏi: “Sau thiên hạ Đại Thịnh, cùng với mất nước thì gì khác biệt?”
Lạc Đình Thời thần sắc bất động: “Theo lời ông , Du Quốc cũng là vong quốc.”
Hà lão: “……”
Lạc Đình Thời: “Thịnh và Du vốn dĩ từng là một nhà, bất quá là vì Đại Triệu Quốc diệt vong mấy trăm năm , mới chia hai, tổ tiên hai nước tự xưng Hoàng. Hiện giờ tốn một binh một , thiên hạ thể trở về một thể, đây là cơ hội ngàn năm , Hà lão vì câu nệ với cái một quốc gia?”
“Núi sông bình yên bản đồ chiến tranh, dân thể hưởng niềm vui thái bình? Hà lão chẳng lẽ cam tâm thấy chiến tranh liên miên, m.á.u chảy thành sông, bá tánh đến cả cuộc sống an cũng thể ?”
Hà lão á khẩu trả lời , ông híp mắt, từ xuống Lạc Đình Thời, ánh mắt như thể đang một xa lạ.
“Bệ hạ, lời ngài .”
Lạc Đình Thời khẽ, trong giọng là sự khen ngợi hề che giấu: “Là Tiểu Ngư nhà . Y là một nhân quân, đành lòng thấy con dân c.h.ế.t. Vừa chấm dứt binh đao, y mang theo sự mệt mỏi lao đến biên quan, thà rằng tự chịu ủy khuất cũng bá tánh chịu khổ.”
Hà lão càng thêm nghi hoặc: “Bệ hạ ái mộ một tương phản với ngài?”
Hà lão tự nhận ông hiểu rõ vị Đế vương mặt .
Hoa Hải Đường
Lạc Đình Thời là một cực kỳ lạnh nhạt, hề quan tâm đến sinh mạng của bất kỳ ai, trong mắt giống như cỏ cây. Chỉ cần thể đạt mục đích của , dẫu cho ch·ết hàng ngàn hàng vạn , cũng sẽ chớp mắt một cái.
Mỗi việc , đều mục đích khác.
Nạn lụt lớn, đích đến vùng thiên tai, cũng chẳng qua là để mua chuộc lòng mà thôi.
Vị Tiểu Hoàng đế của Du Quốc rốt cuộc là kỳ nhân như thế nào? Lại thể khiến cam tâm thu hồi nanh vuốt, đem những lương bạc u tối đè sâu đáy lòng.
Lạc Đình Thời thấy sự nghi vấn của Hà lão, nhẹ thành tiếng: “Có lẽ, chính là vì y khác biệt với trẫm đấy chứ.”
Mặt trời xuống núi, chỉ còn ánh sáng tàn loãng chiếu chân trời.
Lạc Đình Thời chào tạm biệt Hà lão. Đôi tay chạm cánh cửa phòng, phía bỗng nhiên truyền đến giọng Hà lão.
“Bệ hạ, vị Tiểu Hoàng đế Du Quốc sinh cho ngài một trai một gái, lão thần thấy Hoàng Trưởng T.ử và Trưởng Công chúa.”
Lạc Đình Thời đầu , nở một nụ ôn hòa với lão nhân giữa ánh chiều tà.
“Hà lão thể cung bất cứ lúc nào.”
Trăng sáng trời.
Lạc Đình Thời đạp ánh sáng trắng như nước trở tẩm điện, nhẹ tay đẩy cửa điện, trong phòng yên ắng.
Ánh trăng xuyên qua cửa sổ hiên mà , dừng Long sàng.
Một cánh tay trắng nõn thon dài rũ xuống từ giường, ngâm ánh trăng, lộ màu trắng ngọc lạnh.
Lạc Đình Thời chằm chằm cánh tay , từng bước đến bên giường.
Người giường đang ngủ say, Lạc Đình Thời vén rèm lụa lên, lẻn trong rèm giường.
……
Ngu Chỉ tỉnh trong một trận tê dại quen thuộc.
“Lạc, hừ……”
Chưa kịp để Ngu Chỉ hô lên tên đối phương, giọng y liền đổi tông. Quặt qua bảy tám khúc ngoặt duyên dáng, vỡ vụn trong màn đêm.