Trẫm Mang Thai Con Của Hoàng Đế Nước Địch - Chương 43: Hoá ra có thể phát tì/nh mọi lúc
Cập nhật lúc: 2025-12-22 07:08:59
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Biết hoàng đế Du Thịnh liên hôn, triều thần Du Quốc sôi nổi thỉnh mệnh, yêu cầu Ngu Chỉ thu hồi lệnh ban .
Công Bộ Thị lang tay cầm hốt bản, cảm xúc kích động, khẳng khái trần từ: “Từ xưa đến nay, từng tiền lệ hoàng đế hai nước thành hôn, chỉ vì hành động nhiều hậu họa! Bệ hạ, ngài cùng Thịnh Hoàng thành hôn ba điều .”
“Thứ nhất, quốc quân hai nước theo ý , nhưng nếu nảy sinh xung đột các ngài ứng đối như thế nào? Tình cảm và triều chính lẫn lộn là điều tối kỵ, nếu vì tư tâm khiến bá tánh bổn quốc tổn hại, e rằng sẽ bá tánh lạnh lòng.”
“Thứ hai, ngài bên gối sẽ sinh dị tâm? Ngày phòng đêm phòng, trộm nhà khó phòng, bên gối đ.á.n.h cắp cơ mật chuyện quan trọng dễ như trở bàn tay. Cho dù giờ phút đối với ngài thật lòng, nhưng khó bảo đảm ngày sẽ sự trung thực, đến lúc đó hối hận muộn !”
“Thứ ba, hoàng thất Đại Du từ đến nay huyết mạch điêu tàn, nếu ngài chỉ sinh hạ một con, nên kế thừa ngôi vị hoàng đế nước nào? Mong bệ hạ suy nghĩ kỹ!”
“Bộp bộp bộp…” Ngu Chỉ xong, vỗ tay mà : “Ái khanh đúng.”
Công Bộ Thị lang hai mắt sáng quắc: “Ngài nguyện ý thu hồi lệnh ban ?”
Ngu Chỉ : “Không .”
Công Bộ Thị lang: “Bệ hạ...”
“Lời Triệu Thị lang sai !” Lục Cảnh ngắt lời Công Bộ Thị lang, bước khỏi hàng hướng Ngu Chỉ hành lễ, tiếp: “Bệ hạ khai sáng tình thế hỗn loạn từng từ xưa đến nay, quả thực là tầm mắt thiên hạ, lợi ích cho vạn dân. Triệu Thị lang chớ chỉ thấy con đường chân.”
Công Bộ Thị lang: “Lục Cảnh ngươi...”
“Hôn kỳ của trẫm cùng Thịnh Hoàng định, việc chớ nghị luận, bãi triều!” Ngu Chỉ thấy một bộ hùng hổ cùng Lục Cảnh biện luận đến cùng, bỏ một câu , nhanh chóng rời khỏi Tuyên Thần Điện.
Chúng thần tốp năm tốp ba nối đuôi .
Công Bộ Thị lang bước nhanh khỏi cửa điện, chặn mặt Lục Cảnh, chỉ mũi giận mắng: “Hay cho ngươi Lục Cảnh! Ngay cả loại chuyện hoang đường cũng thể vì Bệ hạ tìm lý do, thảo nào Bệ hạ tin trọng ngươi đến thế.”
Lục Cảnh vững như núi: “Lời Triệu Thị lang là đang Bệ hạ thiên vị kẻ tiểu nhân nịnh hót ư?”
“Ngươi...” Tay Công Bộ Thị lang run lên, vội vàng xua tay: “Ta ý , ngươi đừng bậy.”
Lục Cảnh như : “Đã việc gì, Triệu Thị lang chớ chắn đường . Đại hôn của Bệ hạ, chư quốc láng giềng tất nhiên sẽ tiến đến chúc mừng, Lễ Bộ còn tiếp đãi sứ thần, định nghi thức trình Bệ hạ xem qua, bận rộn lắm.”
Mặt Công Bộ Thị lang đỏ lên, vung tay áo, căm giận rời .
Quan viên tâm tư d.a.o động thò gần, nhỏ giọng hỏi Lục Cảnh: “Lời Lục Thị lang ở triều thượng dường như thâm ý, thể tiết lộ một chút ?”
Lục Cảnh chắp tay hướng về phía tẩm cung Hoàng đế, trả lời: “Sự việc quan hệ đến hai nước, Lục mỗ dám vọng ngôn, ngày các ngươi sẽ tự .”
Ngu Chỉ hạ triều xử lý chính vụ, giữa đường chặn ngự liễn.
Y ngước mắt , một đôi mắt mỉm cùng cảnh xuân hòa thuận vui vẻ lọt mắt.
Ánh mắt quét thấy một đoàn màu trắng, Ngu Chỉ tập trung , ba chú mèo trắng đang lượn lờ chân Lạc Đình Thời. Trong lòng y giật , vội vàng : “Mau lên đây!”
Lạc Đình Thời bế ba chú mèo bước lên ngự liễn.
“Meo ~” Vừa thấy Ngu Chỉ, hai chú mèo con liền hưng phấn nhào lòng y, mật nũng.
Tiểu Bạch giờ trưởng thành một con mèo lớn, đoan trang ở ngự liễn cha con họ chơi đùa.
Một lát , đoàn đến Đông Các.
Lạc Đình Thời cùng Ngu Chỉ nắm tay mà , các nội thị lượt đuổi , cửa điện chậm rãi đóng .
Cách đó xa, một đôi mắt âm lãnh gắt gao chằm chằm cánh cửa , phát một tiếng dữ tợn.
Ngu Chỉ ôm hai chú mèo nhỏ bước trắc thất Đông Các, cúi đặt chúng lên nệm giường, đầu giáo huấn Lạc Đình Thời: “Sao mang bảo bối đây? Bọn chúng còn nhỏ, gió thổi thì ?”
Lạc Đình Thời khép ngón tay giữ lấy ngón tay đang chỉ trích của Ngu Chỉ, cúi đầu hôn một cái.
Ngón tay Ngu Chỉ ngứa, trừng mắt Lạc Đình Thời một cái: “Lý lẽ cùn, sắc dụ trẫm cầu tha thứ ?”
Lạc Đình Thời lắc đầu: “Đều là lý lẽ cùn, chỉ là hôn em thôi.”
Ngu Chỉ rút ngón tay : “Vô .”
“Meo meo!” Phía truyền đến tiếng mèo kêu liên tiếp ngừng. Ngu Chỉ vội vàng xoay , hai chú mèo nhỏ thấy các phụ để ý đến chúng, gấp đến độ kêu to.
Hai mỗi ôm một chú mèo, giường chơi cùng chúng.
Lạc Đình Thời khều móng vuốt nhỏ của con trai, hướng Ngu Chỉ giải thích: “Hài t.ử gần năm tháng, thể cường tráng, thể bò lên thể nhảy xuống, đường cũng vững vàng , nên dẫn chúng ngoài xem. Em , hôm nay hai tiểu t.ử suýt chút nữa lén lút chuồn ngoài, may mà gặp tóm về.”
“Cái gì?!” Ngu Chỉ đại kinh thất sắc.
Lạc Đình Thời ôm lấy vai Ngu Chỉ, ôn hòa : “Không thể nhốt chúng mãi trong điện, hiện giờ ngày xuân đang thịnh, thời tiết ấm áp, dẫn chúng ngoài xem một chút ngại gì, còn hơn để chúng tự lén lút chuồn . Nếu khác thấy, liền là con của Tiểu Bạch. Huống hồ, đời tường gió nào lọt, ít cung nhân đều em nuôi ba chú mèo trắng, cần gì cứ giấu chúng mãi.”
Ngu Chỉ trầm ngâm một lát, ngẩng đầu xem Lạc Đình Thời: “Chàng lý, đây Phụ Quân cũng cho mang bảo bối ngoài dạo, bảo bối lớn , thể để chúng buồn bã trong điện.”
Lạc Đình Thời thấp, cúi đầu hôn lên môi Ngu Chỉ.
“Ai nha, ...” Ngu Chỉ lập tức giơ tay che hai mắt con gái trong lòng, bàn tay luồn n.g.ự.c Lạc Đình Thời mò mẫm loạn xạ.
Lạc Đình Thời kêu lên một tiếng, giọng khàn khàn tràn từ đôi môi đang chạm : “Em sờ chỗ nào đó?”
Ngu Chỉ nhanh như chớp thu tay , gương mặt ửng đỏ, nhẹ nhàng c.ắ.n một ngụm môi mỏng đàn ông, oán giận : “Còn trách , mau che mắt Đoàn Đoàn .”
“Che .” Giọng nam nhân mang theo vài phần ẩm ướt.
Tiểu Bạch đất nghiêng đầu hai họ, đôi mắt tròn ngập tràn khó hiểu. Cảnh tượng nó thấy quá nhiều ở Cổ Việt, thậm chí còn thấy nam nhân giống như núi ấn chủ nhân mèo con của nó lên giường chuyện đó. Chủ nhân mèo con chịu nổi, liền sẽ phát một tiếng mèo kêu kiều mị khiến mèo khác khó thể mở miệng.
Có còn dẫn tới một con mèo đực li hoa.
Tiểu Bạch ưỡn ngực, mang theo vài phần thần sắc kiêu ngạo.
Nó đ.á.n.h đuổi con mèo .
Tuy rằng chuyện chỉ một nó .
Hai trong phòng mật đến khó phân khó gỡ. Nhìn tình hình mắt, Tiểu Bạch tuy rằng khó hiểu nhưng cũng theo, nâng móng mèo che kín đôi mắt .
“Meo ~”
Hai đứa bé cho rằng phụ đang chơi trò chơi cùng chúng, hưng phấn mà cọ loạn trong lòng hai .
Lòng bàn tay Ngu Chỉ cọ đến phát ngứa, rời khỏi môi Lạc Đình Thời, thở chút hỗn loạn: “Hồi tẩm cung tiếp tục.”
Đôi mắt Lạc Đình Thời sáng lên: “Tối nay trẫm thể...”
Ngu Chỉ: “Trẫm cho phép thị tẩm.”
Ngu Chỉ đầu về phía chiếc hộp nhỏ bàn: “ , đây là cái gì? Vừa trẫm hỏi .”
Lạc Đình Thời sâu Ngu Chỉ một cái, dậy mở hộp đồ ăn, lấy những món bên trong lượt bày lên bàn, hướng Ngu Chỉ giới thiệu: “Cái gọi là Xuân Lộ Trản.”
“Đây là...” Ngu Chỉ kinh ngạc những món ăn nhỏ bàn. Lớp vỏ bánh màu hồng nhạt ánh ly sứ trắng, trơn bóng thanh thấu, liền khiến thèm thuồng.
Lạc Đình Thời : “Lần trẫm Cổ Việt, đem những đầu bếp Thu Lộ Trản nhất cùng mang theo tới. Mấy ngày , trẫm bảo thử nghiên cứu chế tạo Xuân Lộ Trản, ngờ thế mà thật sự thành. Hắn đem lê thu đổi thành dâu rừng và những thứ khác, em nếm thử xem còn thích ?”
Ngu Chỉ cầm đũa gắp lên một khối, đưa miệng là vị ngọt thanh, so với Thu Lộ Trản ngọt hơn vài phần, nhưng ngấy, ăn vặn.
Ngu Chỉ cong lên đôi mắt: “Thật là mỹ vị, cảm ơn .”
Lạc Đình Thời: “Giữa em và gì lời cảm ơn, Bệ hạ vui lòng, là vi phu nên .”
Ngu Chỉ động tác khựng , liếc ngang một cái: “Chỉ múa mép khua môi.”
Lạc Đình Thời nhướng mày: “Trẫm cũng là múa mép khua môi, giữa chăn gối vi phu chẳng cũng là...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tram-mang-thai-con-cua-hoang-de-nuoc-dich/chuong-43-hoa-ra-co-the-phat-tinh-moi-luc.html.]
“Dừng dừng!” Tay Ngu Chỉ chuyển, nhét một miếng đồ ăn nhỏ miệng Lạc Đình Thời: “Không những lời mặt bảo bối.”
“Meo!” Chú mèo nhỏ trong lòng Ngu Chỉ kêu to. Nó ngửi thấy một luồng hương vị quá thơm quá thơm, nhưng các phụ chỉ lo ăn, cho nó một miếng nào. Nó vui gãi gãi cánh tay Ngu Chỉ, ý đồ từ lòng vụt ngoài.
Ngu Chỉ đè mèo nhỏ, lời thấm thía: “Con còn quá nhỏ, ăn những thứ .”
Mèo nhỏ nhe những chiếc móng thịt nhỏ quá sắc bén , hướng Ngu Chỉ nhe răng: “Meo!”
Ngu Chỉ lập tức ngẩng đầu hướng Lạc Đình Thời cáo trạng: “Nữ nhi hung trẫm.”
Lạc Đình Thời tức khắc xách gáy nữ nhi lên, đem nó đặt lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh, nghiêm túc giáo d.ụ.c nó: “Không hung Phụ Hoàng, y m.a.n.g t.h.a.i các con chịu khổ nhiều như , các con giống yêu y, bảo vệ y.”
Mèo nhỏ hiểu, chỉ lo “meo meo” kêu to, ngay cả ca ca cũng nhỏ giọng kêu theo. Tiểu Bạch nhảy lên bàn mắt mong chờ Ngu Chỉ, nũng đòi ăn.
Tiếng mèo kêu hết đợt đến đợt khác, bộ Đông Các loạn thành một nồi cháo.
Ngu Chỉ đỡ trán, hài t.ử quả thực khó nuôi a!
Trong sự rối ren, Ngu Chỉ nghênh đón đại hôn của .
Một ngày đại hôn, Lạc Đình Thời bắt trở về Tứ Phương Quán. Ban đêm, y trằn trọc cũng ngủ , lòng kích động khó bình. Tâm nguyện trở thành sự thật, trong lòng y sinh một loại cảm giác chân thật.
Đột nhiên, một tiếng cửa sổ vang, tiếng bước chân gần như thể thấy lặng yên tiến về phía y —— Là tiếng mèo đường.
Lạc Đình Thời trong lòng khẽ động, vén màn trướng lên, một con mèo trắng đột nhiên nhảy lên giường. Trong đêm tối, một đôi mắt tròn phát ánh lục quang lấp lánh.
“Tiểu Ngư, em cũng nhớ trẫm ?”
Mèo trắng nhẹ nhàng “Ân” một tiếng.
Lạc Đình Thời vui mừng khôn xiết, nắm lấy móng thịt mèo trắng kéo lòng, hôn tới hôn lui. Móng vuốt mèo trắng đáp n.g.ự.c nam nhân, ngoan ngoãn mặc hôn.
Lạc Đình Thời vui vẻ: “Trẫm còn tưởng rằng chỉ trắng đêm khó ngủ.”
Mèo trắng liếc một cái, chậm rãi mở miệng, giọng mềm mại kéo dài: “Chàng hàng đêm ngủ chung với trẫm, trẫm thành thói quen bên gối , , trẫm ngủ .”
Lạc Đình Thời tủm tỉm : “Bệ hạ gấu nhỏ ?”
Khoảng thời gian , Ngu Chỉ kể hết chuyện của cho Lạc Đình Thời, còn cùng Đông Cung, dẫn tận mắt xem quá khứ của .
Biết Ngu Chỉ hồi bé luôn ôm chú gấu bông nhỏ lông nhung ngủ, Lạc Đình Thời ăn một trận dấm chua lớn.
“Em ôm chặt nó mà ngủ, từng bộ phận cơ thể đều nó chạm .”
Ngu Chỉ thật sự thể hiểu nổi: “Theo ý , trẫm mỗi ngày đắp chăn, ngủ giường đệm cũng đều chạm trẫm, chẳng lẽ cũng ghen với chúng thành?”
“Trẫm mặc kệ! Trẫm chính là thích nó.” Lạc Đình Thời mặt đầy vẻ giận dữ.
Rơi đường cùng, Ngu Chỉ đành đáp ứng Lạc Đình Thời nhiều yêu cầu quá đáng, khiến y ngày hôm cả ngày cũng xuống giường nổi. Phụ Hoàng , hung hăng huấn cho hai họ một trận.
Ngu Chỉ giận dữ : “Chàng còn dám nhắc đến gấu nhỏ?”
Y hoài nghi, ngày đó Lạc Đình Thời chính là cố ý, cố ý bộ ghen tuông quá độ, hại y...
Nhớ đêm hôm đó, móng mèo của Ngu Chỉ nhịn cuộn tròn . Những tư thế từng gặp qua, những lời dâm uế chịu nổi.
Thật sự quá mức hổ.
Trong đêm tối truyền đến giọng nam nhân buồn : “Tiểu Ngư thẹn thùng ?”
“... Không để ý đến , trẫm đây.” Ngu Chỉ thở phì phì .
“Sao tới ?” Lạc Đình Thời nắm gáy mèo trắng bế , ôn tồn hướng y xin : “Đều là , sai , Tiểu Ngư đừng giận.”
Ngu Chỉ giận dữ trừng mắt , đôi mắt xanh biếc trừng đến tròn xoe. Lạc Đình Thời nhịn , cúi đầu hôn y một ngụm.
Ngu Chỉ vươn móng vuốt vỗ vỗ cánh tay Lạc Đình Thời, đầy mặt vui: “Hôn hôn hôn, cả ngày đến tối liền chỉ hôn trẫm.”
“Thân cận với yêu, chính là việc khuây khỏa nhất đời, Bệ hạ chẳng lẽ cùng trẫm cận ?”
Mây xuân che khuất ánh trăng, trong phòng một mảnh đen nhánh.
giờ phút đối với Ngu Chỉ mà như ban ngày, y cặp mắt chân thành của mắt, lời phủ nhận nên lời.
Tình cảm nhi nữ quả thật thể lây dính .
Trước đây y luôn hy vọng động dục, cho rằng kỳ động d.ụ.c sẽ trì hoãn việc trị quốc của , chỉ nghĩ một lòng xử lý chính vụ. gặp yêu , y mới phát hiện điều còn giày vò hơn cả kỳ động dục.
Hoa Hải Đường
Y hận thể mười hai canh giờ đều dính lấy Lạc Đình Thời.
Thân cận... Điều đó tự nhiên là cũng .
Hiện giờ y mới hiểu , hóa con thể suốt ngày động dục, còn đáng sợ hơn kỳ động d.ụ.c một tháng một của tộc nhân bọn họ nhiều.
Ngu Chỉ rũ đầu, nửa ngày lời nào.
Lạc Đình Thời mở miệng: “Bệ hạ vì chậm chạp , là ?”
“Đương nhiên !” Khuôn mặt tuấn tú mắt tràn đầy vẻ mất mát, mày mắt cũng rũ xuống, một bộ dáng gió t.h.ả.m mưa sầu. Ngu Chỉ đầu óc nóng lên, đổ hết lời trong lòng :
“Lạc Đình Thời, thích , hôn , ôm , cùng hoan ái...”
Mắt thấy cặp mắt của nam nhân chậm rãi nhếch lên, Ngu Chỉ khựng , tiếp nữa. Ngượng ngùng đầu , móng thịt đang nắm chặt vạt áo Lạc Đình Thời ngừng đóng mở.
Lạc Đình Thời bẻ lấy đầu mèo con, mắt y, nghiêm mặt : “Cuộc đời định trẫm cô phụ Tiểu Ngư, nếu kiếp , kiếp kiếp nữa, đời đời kiếp kiếp đều yêu em, sủng em.”
Ngu Chỉ trong lòng chấn động, tình cảm sâu đậm như biển cả bao phủ, nhẹ nhàng đáp: “Trẫm cũng .”
“Tiểu Ngư thể biến thành để ôm một cái ?”
Ngu Chỉ chần chờ: “Cái …… Không là , chỉ là thấy mặc gì cả, thể kiềm chế ?”
Lạc Đình Thời mỉm : “Tiểu Ngư yên tâm, ngày mai hôn lễ nhiều nghi thức phức tạp, tối nay sẽ khiến em mệt mỏi.”
Im lặng một lát, mèo trắng trong lòng Lạc Đình Thời biến mất dấu vết, đó là một mỹ nhân tinh tế, trần trụi.
Lạc Đình Thời yết hầu khẽ động, đôi mắt tức khắc sâu thẳm thêm vài phần.
Mặc dù trong lòng sinh nhiều d.ụ.c vọng, nhưng thể vẫn giữ quy tắc, chỉ nhẹ nhàng ôm lấy mỹ nhân trong lòng, chút động chạm khác thường nào.
Hai lặng lẽ ôm một lát, Ngu Chỉ nhẹ giọng mở lời: “Lạc Đình Thời, hiểu , hôm nay mắt của cứ giật liên tục, cứ cảm giác như là sắp tai họa gì đó xảy .”
Lạc Đình Thời nâng ngón tay xoa xoa giữa đôi lông mày đang nhíu của Ngu Chỉ, xua tan sự lo lắng, ôn tồn : “Ngày mai là đại hôn, lẽ là do em quá căng thẳng mà thôi. Thả lỏng, đừng sợ, ngày mai phái thêm canh gác là , sẽ chuyện gì .”
Ngu Chỉ dựa n.g.ự.c Lạc Đình Thời, tiếng tim đập trầm , mạnh mẽ truyền tai. Hòn đá lớn trong lòng dường như một đôi tay vô hình phá tan, cả lập tức nhẹ nhõm hơn nhiều.
“Có lẽ, thật sự là quá căng thẳng .”
Hắn ngẩng đầu hôn lên cằm Lạc Đình Thời, mắt cong cong: “Sau , và sẽ là phu phu danh chính ngôn thuận , trẫm rốt cuộc cần lén lút lẻn phòng như thế nữa.”
Lạc Đình Thời , hôn lấy Ngu Chỉ, giọng mơ hồ vang lên.
“Bệ hạ thấy yêu đương vụng trộm cũng một hương vị khác ?”