Trẫm Mang Thai Con Của Hoàng Đế Nước Địch - Chương 38: Trẫm yêu Lạc Đình Thời

Cập nhật lúc: 2025-12-17 11:30:06
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thói quen quả là một điều đáng sợ.

Ngu Chỉ quen với việc hàng đêm Lạc Đình Thời ôm lòng yên giấc, quen với việc ngày ngày tỉnh đều thấy khuôn mặt tuấn tú , quen Lạc Đình Thời bận rộn hầu hạ y dùng bữa rửa mặt, quen...

Có quá nhiều thói quen.

Ngu Chỉ bỗng nhiên kinh ngạc nhận , hóa Lạc Đình Thời vô thanh vô tức xâm chiếm ngóc ngách xung quanh y.

Mỗi góc trong phòng đều dấu vết họ lưu .

Ánh mắt qua, cũng là bóng dáng nọ.

Từ khi Lạc Đình Thời , y luôn vô cớ nhớ đến . Hồi ức quá khứ càng thêm rõ ràng trong đầu, những việc nhỏ nhặt từng để ý cũng lặng lẽ từ sâu thẳm ký ức chui .

Y ngủ , ban đêm dễ đạp chăn. Lạc Đình Thời luôn ôm chặt y lòng, ép góc chăn kín mít, cho y chịu nửa phần gió lạnh xâm nhập.

Khi m.a.n.g t.h.a.i thể uống rượu, cũng nên uống . Để khỏi nhạt miệng, Lạc Đình Thời từ một loại nước t.h.u.ố.c chua chua ngọt ngọt cho y uống, vô cùng ngon miệng.

Ngu Chỉ dậy, thò khỏi màn trướng, lấy chiếc bình nước t.h.u.ố.c chua ngọt đặt bàn nhỏ bên cạnh.

Vị chua ngọt tràn ngập đầu lưỡi, y càng thêm nhớ Lạc Đình Thời .

Ngu Chỉ buông ly, thở dài một , vuốt lá bùa ngực, nhỏ giọng lẩm bẩm.

“Đồ nam nhân quỷ kế đa đoan...”

Lạc Đình Thời đối xử với y thật sự quá .

Là Hoàng thái tử, từ nhỏ y nâng niu trong lòng bàn tay. Phụ hoàng phụ quân cực kỳ sủng ái y, vô luận gì họ đều tìm cách thỏa mãn . Bởi , y đối với những thủ đoạn lấy lòng thấy nhiều lạ, tuyệt đối sẽ dễ dàng lời việc của bất cứ ai cảm động.

Ngu Chỉ từng nghĩ tới, đời sẽ đối xử với y còn hơn cả hai vị phụ .

Y chút nghi ngờ, chẳng sợ y ngôi ánh trăng trời, Lạc Đình Thời đều sẽ nỗ lực tìm cách hái xuống đưa cho y.

Ngu Chỉ thể thừa nhận, chiêu của Lạc Đình Thời hiệu quả.

Hắn đến cực hạn.

Hoa Hải Đường

Sẽ còn ai vượt qua .

Ai...

Ngu Chỉ đầu, ánh mắt dừng ở màn trướng quen thuộc phía .

Ngày xưa phần lớn là trong lúc lay động, Ngu Chỉ từng rõ hoa văn bên . Hôm nay lên, mới phát hiện đó là đồ án hươu hạc và mùa xuân, bên cạnh theo một ít cá bơi.

Cá bơi thật rõ ràng...

Khi y đau, chúng nó như là sống, bơi qua bơi mắt y.

Ngu Chỉ mím môi.

Từ khi sinh hạ đứa bé, y liền còn ảnh hưởng nữa, còn những khát vọng , tâm tĩnh như nước.

giường, nơi đến đều là cảnh vật quen thuộc. Hơi thở mỗi hít thở dường như còn vương dư vị của nọ. Hô hấp Ngu Chỉ khỏi rối loạn vài phần.

Y thở nhẹ một , chôn mặt chiếc chăn gấm ấm áp, trong một lúc chút lo lắng.

Sau y còn sẽ động d.ụ.c nữa ? Y cùng nam nhân khác...

Thôi, cứ bước nào bước đó .

Tuyết ngừng, ánh vàng chiếu từ những đám mây mỏng, chiếu những cột băng hiên, tạo nên ánh sáng trong suốt.

Ngu Chỉ khoác áo lông chồn cửa sổ, hít sâu một . Khí lạnh thấm xuyên qua phổi, trong cơ thể lộ sự lạnh lẽo nhè nhẹ. Y nhắm cửa sổ , cách ly sự lạnh giá bên ngoài.

Y sinh hạ đứa bé hơn hai mươi ngày, nhưng vẫn hết cữ. Y dám lơ là, cảm lạnh liền .

“Bệ hạ, thần việc bẩm!” Lục Cảnh gõ cửa cầu kiến.

Ngu Chỉ gom quần áo, giương giọng : “Vào .”

Lục Cảnh đẩy cửa mà . Ngu Chỉ ở chiếc ghế bên cửa sổ, ngửa đầu xem : “Chuyện gì?”

Lục Cảnh bước nhanh đến mặt Ngu Chỉ, từ trong tay áo móc một phong thư đưa cho : “Bệ hạ, đây là Thịnh Hoàng phái đưa tới.”

“Hừ, thư chắc lời .” Ngu Chỉ cố gắng áp xuống khóe môi cong lên, vẻ trấn tĩnh mà tiếp nhận giấy thư trong tay Lục Cảnh, nhanh chóng mở , lướt qua nội dung thư.

Đọc lướt qua một xong, mắt Ngu Chỉ theo chữ cái đầu tiên di lên di xuống, tỉ mỉ nội dung thư thêm một nữa.

Lạc Đình Thời về Thịnh Quốc liền lập tức thư cho y. Trong thư , Lạc Đình Thời đề xuất việc cùng y thành hôn với triều thần.

“Tuy nhiều quấy nhiễu, nhưng Tiểu Ngư xin yên tâm, bầu trời việc gì Trẫm thành.”

Ngu Chỉ nhẹ nhàng , y gần như thể tưởng tượng thần sắc Lạc Đình Thời khi lời .

Lạc Đình Thời đem hết thảy chuyện lớn nhỏ xảy khi trở về Thịnh Quốc chi tiết trong thư. Ngu Chỉ hừ nhẹ một tiếng.

Ai thèm xem mấy thứ .

Trong lòng nghĩ , y nửa phần đầu của bức thư hai ba , đó phần của bức thư.

Phần là lời hỏi han ân cần của Lạc Đình Thời, hỏi thăm tình hình của y và hài tử, cũng giải thích với y, ngày đó từ giã.

Khói mù trong lòng Ngu Chỉ dần tan .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tram-mang-thai-con-cua-hoang-de-nuoc-dich/chuong-38-tram-yeu-lac-dinh-thoi.html.]

Ở đoạn cuối, Lạc Đình Thời : “Trẫm nhớ em.”

Ánh mắt Ngu Chỉ dừng ở mấy chữ đó hồi lâu, lúc mới thu thư, nhét trong lòng ngực.

Mấy ngày tiếp theo, Lạc Đình Thời phái đưa tới mấy phong thư nữa.

Mỗi phong thư, đều nhớ y.

Lòng Ngu Chỉ âm thầm vui mừng, đem mỗi phong thư cẩn thận đặt chiếc hộp gỗ nhỏ cất giữ.

Bức thư gửi tới hôm nay, Lạc Đình Thời oán trách Ngu Chỉ vì hồi âm cho . Ngu Chỉ nâng cằm lên, lầm bầm: “Trẫm mới sẽ thư cho ngươi.”

“Meo ~”

Một tiếng mèo kêu truyền đến. Tiểu Bạch từ cửa sổ nhảy phòng, lục đục chạy đến bên cạnh Ngu Chỉ, cọ cọ đùi .

Ngu Chỉ thấy mùi hương của hai đứa nhỏ Tiểu Bạch.

Đã nhiều ngày nay, Tiểu Bạch cũng ở bên chơi cùng Đoàn Đoàn Viên Viên. Mấy chú mèo nhỏ đùa giỡn ở một chỗ, cái tinh lực đầy ngược tiêu tan ít.

Ngu Chỉ bế Tiểu Bạch lên đến bên sạp, tính toán nghỉ ngơi một lát.

Bên cạnh tiếng ngáy của Tiểu Bạch, mười lăm phút , Ngu Chỉ từ từ ngủ .

Trong đình viện hiu quạnh, Ngu Chỉ thấy một bóng cao lớn lưng với y trong đình. Lòng Ngu Chỉ run lên, bước nhanh tiến lên. Nam nhân tiếng xoay , một khuôn mặt quen thuộc xuất hiện trong mắt Ngu Chỉ.

“Tiểu Ngư, Trẫm nhớ em.”

Lạc Đình Thời một bước ôm y lòng, hai gắt gao ôm . Ngu Chỉ ôm lấy eo nam nhân, vô cùng nỡ mà cọ cọ n.g.ự.c .

“Ngươi ở đây?” Ngu Chỉ nhẹ giọng hỏi.

Lạc Đình Thời: “Trẫm nhớ em.”

Tim Ngu Chỉ đập mạnh lên, là bởi vì khí lúc quá , là đầu y tiếng tim đập chấn choáng váng. Ngu Chỉ thấy giọng vang lên.

“Ta cũng nhớ ngươi.”

Lạc Đình Thời dám tin tưởng: “Em cái gì?”

Câu thốt , những lời tiếp theo liền dễ dàng hơn nhiều. Ngu Chỉ run giọng : “Mỗi một ngày ngươi , đều nhớ đến ngươi.”

“Ta tưởng rằng là do ảnh hưởng của thời gian m.a.n.g t.h.a.i vẫn biến mất, nhưng cơ thể cần ngươi, tâm vẫn cứ nhớ đến ngươi.”

“Lạc Đình Thời, khi nào ngươi mới thể tới gặp ?”

Lạc Đình Thời kinh hỉ đan xen, trong lòng chua xót khôn kể, ôm chặt lấy trong lòng, truy vấn: “Tiểu Ngư lời là thật?”

Ngu Chỉ : “Điều còn thể là giả ?”

Y nâng cái đầu đang chôn ở n.g.ự.c Lạc Đình Thời lên, thẳng đáy mắt Lạc Đình Thời: “Lạc Đình Thời, mấy ngày nay ngày ngày đều sống trong giày vò, ban đầu rõ, hiện giờ mới hóa đó chính là nỗi khổ tương tư.”

Cổ họng Lạc Đình Thời nghẹn , giọng như bông gòn thấm nước bịt kín, gì đó, một câu cũng nên lời. Trơ mắt trong lòng bế lấy bàn tay , dán chỗ gương mặt mềm mại của .

Ngu Chỉ nghiêng đầu vùi lòng bàn tay Lạc Đình Thời, ngón út nhẹ nhàng xoay vài vòng giữa lòng bàn tay mang vết chai mỏng của nam nhân.

Lạc Đình Thời hai mắt gắt gao chằm chằm Ngu Chỉ, bỏ qua mỗi hành động của y, thở nhẹ chậm, sợ quấy rầy y.

Ngu Chỉ nhón mũi chân, câu lấy cổ nam nhân, thấp giọng bên tai .

“Lạc Đình Thời, hình như cũng yêu ngươi.”

Ngu Chỉ bỗng nhiên bừng tỉnh, thẳng tắp dậy.

Y gắt gao nắm chặt quần áo ngực, n.g.ự.c nhanh chóng phập phồng, mồ hôi rịn trán.

Nếu để khác thấy, chắc chắn sẽ cho rằng gặp một giấc mộng kinh khủng đáng sợ.

Chỉ Ngu Chỉ tự

Đó là một giấc mộng cực kỳ ôn nhu, thậm chí thể gọi là mộng .

Thế nhưng, đối với Ngu Chỉ mà , nó còn khủng bố hơn cả ác mộng.

Y cư nhiên nhão nhoẹt, bám dính Lạc Đình Thời, còn thổ lộ với Lạc Đình Thời, nhưng căn bản y thích Lạc Đình Thời.

...

Thôi , y thừa nhận.

Ngu Chỉ chán nản gục đầu xuống. Giấc mộng chọc thủng tấm màn che đậy đáy lòng , cuối cùng thể lừa dối nữa.

Y yêu Lạc Đình Thời.

Yêu cái tên nam nhân đáng giận .

Ngu Chỉ trầm mặc lâu, chậm rãi dậy xuống giường, bước chân nặng nề chậm rãi đến án thư.

Ánh nắng vàng óng dừng trong nghiên mực màu đen. Hắn đổ một chút nước sạch, từ trong hộp lấy thỏi mực nhẹ nhàng mài.

Mực nước dần dần lan .

Hai mắt Ngu Chỉ mê mang, suy nghĩ y giờ phút trống rỗng, hành động đều dựa bản năng.

Y từ giá sách lấy một tờ giấy thư, nhặt lấy bút lông chấm mực, kéo ống tay áo lên, đề bút .

“Trẫm cũng nhớ quân, mong quân sớm về.”

Loading...