Tổng tài thỏ tai cụp mang thai con cho tôi (Nữ A Nam O) - Chương 37.2: Bảo bối

Cập nhật lúc: 2026-04-09 11:41:59
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Khoảng chiều mai.” Lộ Nghi thấy bộ dạng bất an của quen , phàm là chuyện liên quan đến Quý Tiêu luôn đặc biệt thể tác động đến cảm xúc của Lộ Khải Minh:

“Đừng căng thẳng, chuyện sớm muộn gì hai đứa cũng đối mặt, còn việc giải thích với ông ngoại con thế nào thì hai đứa tự nghĩ .”

Trên thực tế, Lộ Chính Cùng chỉ nhanh ch.óng đến xem cháu ngoại và chắt ngoại của , hơn nữa Lộ Khải Minh thích “sói con” như , họ thể thực sự khó đối phương.

Lộ Khải Minh gật đầu: “Vâng, con hỏi ông ngoại họ khi nào đến, đến lúc đó để Tiểu Từ đón họ.”

Ngày mai Quý Tiêu rảnh, hai nhà thể cùng ăn bữa cơm, dù sớm muộn gì cũng đưa Quý Tiêu gặp Lộ Chính Cùng một .

Lộ Nghi dặn dò xong chuyện Lộ Chính Cùng sắp đến, hai trò chuyện một lát về tình hình công ty gần đây, cuối cùng chủ đề vẫn dừng ở những em bé sắp chào đời.

Lộ Khải Minh kiểm tra t.h.a.i gần đây nhất các chỉ đều vấn đề gì, lẽ một thời gian nữa Quý Tiêu sẽ cùng chuyển đến trung tâm dưỡng sức như .

Lộ Nghi gật đầu tỏ vẻ đồng ý với đề nghị của họ, bà với Lộ Khải Minh một điều cần chú ý.

Mặc dù Lộ Nghi bình thường biểu hiện quá rõ ràng, nhưng đối với chuyện con cái bà vẫn vô cùng quan tâm.

Trước khi , bà giao một đồ chuẩn cho em bé cho Lộ Khải Minh, đưa cho một hộp giấy đóng gói tinh xảo: “Cái là cho con.”

Bên ngoài chiếc hộp đó khắc mấy dòng chữ tiếng Anh, phía buộc một chiếc nơ ruy băng, là từ tiệm bánh ngọt mang , bên trong đại khái là bánh kem chocolate hoặc loại đồ vật tương tự.

Lộ Khải Minh khi nhận hộp ngạc nhiên một giây: “Mẹ… Cái là?”

Từ khi chuyện, đừng Lộ Nghi tự mang đồ ngọt về nhà cho , ngay cả cho phép ăn đồ ngọt cũng thể đếm đầu ngón tay.

trong quan niệm của đối phương, thích ngọt và quá cảm xúc đều là một kiểu biểu hiện yếu kém trong việc quản lý bản .

Và khoảnh khắc , ánh mắt Lộ Nghi thiếu nhiều sự sắc bén và gay gắt, mang theo một sự khoan dung hòa giải với quá khứ, bà chỉ bình tĩnh Lộ Khải Minh: “Lần con bé với , con thích ăn ngọt.”

Lộ Khải Minh sững tại chỗ một lát, dường như đột nhiên phản ứng kịp, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.

Cuối cùng nhận lấy bánh kem, yết hầu lên xuống, về phía Lộ Nghi : “Cảm ơn…”

“Không cần cảm ơn.” Lộ Nghi lấy áo khoác ngoài cửa.

Sắp sửa biến mất khỏi tầm của Lộ Khải Minh, bà bỗng nhiên dừng bước , ánh mắt dừng Lộ Khải Minh, bộ dạng thôi dường như đang vướng mắc điều gì.

Suy tư hồi lâu, Lộ Nghi vẫn câu đến muộn mười mấy năm:

“Mẹ … Con thực … vẫn luôn là niềm tự hào của .”

Trong ánh mắt ngỡ ngàng của Lộ Khải Minh, bà lâu lắm mới với đối phương một cái: “Hai đứa sẽ trở thành một cặp cha xuất sắc.”

Khi Lộ Khải Minh m.a.n.g t.h.a.i hơn tám tháng, Quý Tiêu tạm thời gác công việc, cùng chuyển một trung tâm dưỡng sức cao cấp. Nơi đây đội ngũ bác sĩ và y tá chuyên nghiệp, thể cung cấp nhiều hỗ trợ hiệu quả cho các bậc cha mới, Lộ Khải Minh cũng thể chăm sóc hơn một chút.

Em bé động tĩnh mùa xuân năm .

Khoảng một ngày ngày dự sinh, Lộ Khải Minh cảm thấy đau bụng chuyển từng cơn. Quý Tiêu thông báo cho bác sĩ và y tá, cùng chuyển phòng chờ sinh.

Lộ Nghi và cha Quý Tiêu cũng kịp thời đến ngay lập tức.

Cơn đau chuyển ban đầu còn thể chịu đựng , nhưng đến đó, Lộ Khải Minh đau đến trán cũng một lớp mồ hôi mỏng.

Quý Tiêu bao giờ thấy Lộ Khải Minh khó chịu như .

bên mép giường đối phương, ôm lấy vai “thỏ con”, để Lộ Khải Minh dựa đầu , như đối phương lẽ sẽ dễ chịu hơn một chút.

Quý Tiêu Lộ Khải Minh c.ắ.n c.h.ặ.t môi, sắc mặt tái nhợt, tai căng cứng đến mức sắp đau lòng c.h.ế.t. Cảm xúc căng thẳng của cô căn bản khá hơn Omega là bao, chỉ thể dựa theo nội dung y tá dạy đó để giúp điều chỉnh thở, hy vọng thể giảm bớt sự khó chịu của đối phương.

Cô trong lòng nghĩ đợi đối phương sinh xong hai em bé , tuyệt đối cần sinh thêm nữa.

Cằm Lộ Khải Minh gác trong lòng Quý Tiêu, mày nhăn c.h.ặ.t, ch.óp mũi cũng đầy mồ hôi.

Anh đây từng trải qua nỗi khổ của thường. Trước khi quen Quý Tiêu, mỗi chứng rối loạn pheromone phát tác, tuyến thể đều vô cùng đau đớn. Lúc đó Lộ Khải Minh thể một chịu đựng, nhưng bây giờ Alpha ở bên cạnh, khó chịu đến mức chỉ khẽ rên rỉ.

Quý Tiêu ôm , thỉnh thoảng hôn lên má , giọng vẻ căng thẳng: “Bảo bối… Đau lắm ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tong-tai-tho-tai-cup-mang-thai-con-cho-toi-nu-a-nam-o/chuong-37-2-bao-boi.html.]

Dường như cảm nhận cảm xúc bất an của đối phương, Lộ Khải Minh đặt tay lên mu bàn tay Quý Tiêu, nhẹ giọng an ủi: “Không …”

Khi Lộ Nghi và cha Quý Tiêu đến, Lộ Khải Minh đẩy phòng sinh.

Quý Tiêu chờ ở bên ngoài, cô cảm thấy đại não trống rỗng, lời khác cô dường như đều lọt tai. Thiết đầu cuối ngừng truyền đến thông báo tin nhắn.

Tin nhắn là từ nhóm chat nhỏ của cô với Tống Hân và mấy khác, phần lớn đều hỏi thăm tình hình của Lộ Khải Minh và em bé, hơn nữa an ủi Quý Tiêu cần căng thẳng, tiện thể tranh cha đỡ đầu cho em bé.

Lúc , khi mấy bọn họ Quý Tiêu chỉ đăng ký kết hôn mà thậm chí còn con, ai nấy đều kinh ngạc đến nỗi há hốc mồm.

Sau khi trấn tĩnh , mấy lập tức kịch liệt trách mắng Quý Tiêu: chuyện quan trọng như mà cũng dám giấu họ, còn tưởng Quý Tiêu sẽ là thông suốt muộn nhất, ngờ chạy mất .

Thế mà giờ đây, Quý Tiêu chỉ liếc thiết đầu cuối, bực bội tắt tin nhắn, tâm trí trêu chọc gì với mấy bạn.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, cô chỉ cảm thấy đầu óc cuồng. Sinh con đau đến thế, lâu như , Lộ Khải Minh khó chịu bao nhiêu?

Quý Tiêu bình thường một chút cũng nỡ để “thỏ con” đau, nhưng nghĩ đến tình cảnh hiện tại của đối phương, cô liền bực bội c.ắ.n đầu ngón tay .

ghế im lặng c.ắ.n ngón tay một lát, bỗng nhiên dậy, bắt đầu trong hành lang, c.ắ.n đầu ngón tay.

Tống Tư Mộ hình bóng Quý Tiêu ngừng ẩn hiện cũng cho chút phiền lòng, kìm mở miệng : “Bác sĩ , t.h.a.i vị Tiểu Lộ thứ đều , sinh thường sẽ mà, con đừng sốt ruột như .”

“Ừm…” Quý Tiêu gật đầu, tiếp tục c.ắ.n đầu ngón tay .

Tống Tư Mộ dáng vẻ của cô, nghĩ thầm chắc là đợi Lộ Khải Minh sinh xong em bé, mười ngón tay của Quý Tiêu cũng sẽ tróc da gần hết.

Khoảng bốn giờ , cửa phòng sinh cuối cùng cũng mở, bên trong truyền đến tiếng trẻ con nhỏ, bác sĩ bước với họ rằng em bé chào đời thuận lợi.

Cả Omega và hai em bé đều khỏe mạnh.

Khi y tá mở cửa, Quý Tiêu là đầu tiên kích động xông , miệng kêu: “Bảo bối… Bảo bối…”

Giọng như sắp .

Tống Tư Mộ và Lộ Nghi liếc , cả hai đều hiểu tâm trạng của Alpha đầu tiên thấy con , cảm xúc khó tránh khỏi sẽ chút mất kiểm soát.

Thế giây tiếp theo, họ thấy Quý Tiêu liếc đứa bé trong lòng y tá, lập tức về phía giường Lộ Khải Minh. Cô nắm lấy đầu ngón tay Lộ Khải Minh hôn hôn, dụi mặt : “Bảo bối… Bảo bối…”

Y tá vốn định đưa tay giao em bé cho cô thì động tác dừng giữa trung, thấy Alpha chạy đến mép giường, đành giao em bé cho bà nội và bà ngoại.

Lộ Nghi và Tống Tư Mộ giả vờ như thấy cảnh bám . Hai bà cẩn thận nhận lấy những đứa trẻ mới sinh, mặt tự chủ hiện lên nụ của bà nội và bà ngoại.

Lộ Khải Minh giường, sắc mặt vẫn còn tái nhợt, trán cũng chút mồ hôi, hai chiếc tai thỏ ướt đẫm cụp xuống phía đầu. Anh mặc một bộ đồ bệnh nhân màu trắng, cổ tay đeo một chiếc vòng tròn nhỏ, giống hệt tay hai em bé.

Anh với Quý Tiêu một cái, ánh mắt liếc những ở phía bên phòng sinh, ánh mắt chút lúng túng, trông vẻ ngượng ngùng.

đây là đầu tiên Quý Tiêu gọi bằng biệt danh mật như mặt nhiều .

Quý Tiêu trực tiếp nắm lấy tay , hôn lên má và tai : “Bảo bối… Anh vất vả .”

Lộ Khải Minh véo véo đầu ngón tay Quý Tiêu: “Em xem bọn nhỏ .”

Cây nấm nhỏ bé, lặng lẽ vươn lên từ bóng tối, như nhắc ta rằng vẻ đẹp đôi khi được nuôi dưỡng từ những điều âm thầm nhất.

“Dễ thương quá… Sao đáng yêu như chứ?” Tống Tư Mộ trêu em bé, đưa chúng cho Quý Tiêu, dặn dò: “…Con đỡ gáy chúng nó nhé, cẩn thận một chút, cẩn thận một chút… À đúng , cứ như đó.”

Quý Tiêu từ tay Tống Tư Mộ và Lộ Nghi nhận lấy các em bé. Cô ôm những đứa trẻ sơ sinh, như ôm những món đồ sứ cực kỳ dễ vỡ , động tác vô cùng cẩn thận. Cảm giác ấm áp trong lòng khiến cô cảm thấy tim sắp tan chảy.

Cô ôm em bé đến mặt Lộ Khải Minh: “Anh chúng nó xem, lớn lên giống…”

Nói đến giữa chừng, Quý Tiêu liếc đứa trẻ trong tã, chỉ thấy hai khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhúm, hai em bé chỉ vài sợi lông tai dính c.h.ặ.t da đầu trọc lốc, là sói thỏ, mà giống như những con khỉ .

Cô nhất thời nghẹn họng, cứng nhắc nuốt nửa câu “giống chúng quá ”.

ánh mắt mong đợi của Lộ Khải Minh và còn , Quý Tiêu thể hết lời đang dang dở của .

Vì thế Quý Tiêu Lộ Khải Minh, đứa bé trong tã, yết hầu cô lên xuống, xuống mép giường Lộ Khải Minh, trìu mến đối phương, : “Anh chúng nó xem, lớn lên giống quá.”

“Đông!”

Tống Tư Mộ từ phía đá Quý Tiêu một cái.

Loading...