Chẳng mấy chốc, lượng tiêu thụ tăng vọt. vì quá bận rộn, để thời gian chăm sóc bố, thuê một cô gái phụ việc. Cô lo trông quán, còn lo chuẩn nguyên liệu.
Cuối tháng tính sổ, trừ hết chi phí cố định, lãi ròng 800 đồng. Bố cũng nuôi mát tay, từ 5 ký rưỡi tăng lên 9 ký, ngợm mập mạp hẳn .
lúc đang mơ về một tương lai tươi sáng thì bà cố dò địa chỉ, cùng gã em chồng tự ý tìm đến. Hai họ vênh mặt lên, đảo mắt soi mói khắp cửa hàng.
"Không ngờ cô cũng bản lĩnh đấy, ly hôn bao lâu mà mở cái tiệm ."
khẽ nheo mắt, đầy cảnh giác: "Các đến đây gì?"
Bà cố giả lả: "Xem cô căng thẳng kìa, chúng đến tìm phiền phức . Hôm nay rảnh rỗi, đặc biệt đến thăm cháu trai, cháu ?"
chẳng tin bà bụng thế, thẳng: "Có lời thì , rắm thì thả!"
Gã em chồng tỏ vẻ bất mãn: "Chị dâu, thái độ gì thế hả? Mẹ lo chị đồ kho vất vả nên mới qua hỏi xem chỗ nào cần giúp , mà chị đuổi ?"
hiểu , chúng đang thèm khát cái cửa hàng . cố ý thử lòng: "Chỗ cần giúp thì nhiều lắm, vì ngày nào đồ kho cũng đủ bán, đang định tuyển thêm hai nữa đây."
Mắt bà cố và gã em chồng sáng rực lên. Gã vội vàng tự ứng cử: "Một đàn bà kinh doanh dựa dẫm thì dễ bắt nạt lắm. ở đây thì khác, sẽ lá chắn cho chị."
giả vờ hỏi: "Tiền lương tính thế nào?"
Bà cố đến mức nếp nhăn nơi khóe mắt rúm như hoa cúc: "Hai trăm đồng bồi thường đó cô lú lẫn, cô vẫn còn thông minh lắm. Đã là nhà thì thể để cô thiệt. Thế , mỗi tháng cô cứ chia một nửa thu nhập của quán cho chúng là ."
lạnh trong lòng. Chia một nửa? Các mơ !
"Đi c.h.ế.t !" Lúc c.h.ử.i xong thì tay lăm lăm con d.a.o phay.
Gã em chồng từng c.h.é.m nên thấy thế run b.ắ.n cả , vội vàng xoa dịu: "Chị dâu, gì từ từ , gì mà động d.a.o động thớt thế?"
"Cút ngay khi phát điên, nếu c.h.é.m c.h.ế.t cả lũ!" vung d.a.o khua khoắng.
Gã em chồng sợ hãi kéo bà cố lùi , rút c.h.ử.i: "Chúng giúp là vinh hạnh của cô, hạng điều, để xem lúc cô hối hận thì thế nào."
Bà cố cam lòng trắng tay: "Không thuê chúng cũng , nhưng cô dám lấy nhà của chúng đem cho thuê thì chúng kiên quyết đồng ý. Căn nhà đó là dành cho cháu , cô dắt nó về ở thì trả nhà đây!"
Đòi nhà? tốn bao công sức tranh đấu mới , thể trả?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-xuyen-khong-vao-than-xac-ba-noi/chuong-4.html.]
Bà nội từng kể, hồi đó ly hôn xong là bà cố chủ động cắt đứt liên lạc, ngay cả đám cưới của bố bà cũng chẳng thèm xuất hiện. Giờ chủ động tìm đến, lý do chỉ một: Ngày xưa bà nội quá nghèo, bà cố sợ bà nội phiền. Nay thấy phất lên nhanh quá nên tâm lý chúng cân bằng. Cộng thêm việc vợ mới của Vương Bảo Long khi kết hôn chuyển công tác, còn gì kiêng dè nữa, nên họ mới dày công tìm để thôn tính cửa hàng, bắt cảnh khổ cực ngày xưa.
Đừng hòng! tuyên bố: "Nằm mơ ! Căn nhà đó là tiền bồi thường ly hôn cho con trai , thu hồi thì đợi c.h.ế.t !"
"Đồ bất hiếu, dám chuyện với thế hả, sợ trời đ.á.n.h thánh vật !"
"Có đ.á.n.h thì đ.á.n.h bà !" vung d.a.o lên. Hai con nhà mặt mày tái mét, cuối cùng cũng chịu biến cho khuất mắt.
7
Đêm đó, khi đang chuẩn nguyên liệu cho hôm , bố vốn ngoan ngoãn đột nhiên quấy ngớt. Dỗ dành thế nào cũng nín, sốt, đói, tã cũng sạch sẽ.
đoán bố dạo nên bế bố ngoài vài vòng. Khi , thấy ổ khóa cửa hàng dấu hiệu ai đó cậy phá. Nghe nhân viên kể gần đây vài tiệm trộm, lo lắng canh một lúc lâu, chắc chắn ai mới dám việc tiếp. Vì trì hoãn nên mãi đến rạng sáng mới xong mẻ đồ kho.
Sáng hôm , định mua một cái khóa mới thật chắc chắn. Vừa khỏi cửa thì hai mặc đồng phục xuất hiện, hỏi theo đúng thủ tục: "Cô là Lý Tố Lan đúng ?"
ngơ ngác gật đầu.
"Chúng ở đồn cảnh sát. Có phản ánh mua đồ kho nhà cô về ăn tiêu chảy, chúng nghi ngờ thực phẩm của cô đảm bảo vệ sinh."
vội thanh minh: "Không thể nào, nguyên liệu đều tươi sống, khi luôn đeo găng tay và khẩu trang. Chắc chắn là đối thủ cạnh tranh chơi , đúng , ổ khóa nhà tối qua hình như đụng !"
"Có gì thì về đồn ."
Tại đồn, cảnh sát hỏi mấy ngày qua , gì. dám giấu diếm, khai hết lộ trình. Kết quả điều tra cho thấy trong thực phẩm bỏ t.h.u.ố.c xổ. vì bằng chứng ai là bỏ t.h.u.ố.c nên thả sớm.
Tuy nhiên, dù tìm hung thủ nhưng cửa hàng của mang tiếng , khách khứa ai dám ghé nữa. Chưa kể, tiền vất vả tích góp đều đem đền bù tiền t.h.u.ố.c men cho những khách hàng đau bụng. Tiền hết, cô gái phụ việc cũng xin nghỉ.
Trong phút chốc, rơi tuyệt vọng. cố gắng sống đến thế, tại chuyện chẳng suôn sẻ?
Bà cố xuất hiện để nhạo nỗi đau của : "Thấy ? Đồ kho bán nữa chứ gì?"
Đầu óc lóe lên một tia sáng, gào lên: "Là bà! Là bà bỏ t.h.u.ố.c đúng ?!"
Bà cố thản nhiên: "Cơm thể ăn bậy, nhưng lời thể bậy nhé..."