Tôi và kẻ thù không đội trời chung đã liên thông cảm giác - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-02 16:18:00
Lượt xem: 107

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay từ khi trường đại học A, phong thanh trong trường mấy vị giảng viên dễ dây , hình như Du Thần cũng trong danh sách đó.

 

Du Thần: "Trạng thái , là trong khỏe ?"

 

"Vợ mở tiệm t.h.u.ố.c, cũng chút ít về y thuật..." Thầy nắm lấy tay , bắt mạch cho .

 

Bàn tay bắt mạch của Du Thần cứ mơn trớn vài cái nơi cổ tay , cảm thấy chút kỳ quái, bắt mạch kiểu ?

 

mím môi, đó rút tay .

 

Khi Du Thần nữa, ánh mắt dường như dịu dàng hơn nhiều: "Hỏa khí trong lòng vượng quá, nội tiết chút rối loạn."

 

"Kịp thời giải tỏa là sẽ vấn đề gì."

 

kinh ngạc, thầy Du hóa còn giỏi hơn cả bác sĩ ở bệnh viện ?

 

Du Thần đẩy gọng kính, bụng : "Thế , em thể đến tiệm t.h.u.ố.c nhà , thể bốc cho em vài thang t.h.u.ố.c miễn phí."

 

nén sự nghi ngờ trong lòng xuống: "Cảm ơn thầy Du, em bệnh viện khám bác sĩ ạ, chắc một thời gian nữa là khỏi thôi."

 

Du Thần: "Vậy thì nhưng nếu vấn đề gì cứ gọi điện cho , sẽ giúp em."

 

Lời của Du Thần để tâm lắm, ngay cả bác sĩ bệnh viện dùng máy móc hiện đại còn chẳng kiểm tra cái gì, huống hồ một gã tay ngang chỉ chút lông mi lông tóc như thầy .

 

Thêm đó, bệnh của là gì và cách giải quyết , hiện tại điều quan trọng nhất là để Chu Cẩm Lễ đừng đến phá đám chuyện của nữa.

 

Vừa nghĩ thì chạm mặt Chu Cẩm Lễ ngay cửa nhà.

 

Anh đực cửa nhà nhúc nhích.

 

Anh vẫn còn đang mặc bộ đồ bóng rổ .

 

Anh chằm chằm , im lặng ba giây tựa lưng tường, khẽ nhếch môi : "Lâm Viện, trận thi đấu bóng rổ với trường C chúng thắng ."

 

Đôi lông mày giãn , lúm đồng tiền bên khóe môi cũng thoắt ẩn thoắt hiện.

 

Khoảng thời gian đối đầu gay gắt với đây, chẳng bao giờ thấy , hôm nay đúng là hiếm thật đấy.

 

"Chúc mừng nhé, Chu Cẩm Lễ."

 

Chàng trai với vóc dáng cao ráo, ngũ quan thanh tú, đôi mắt sáng ngời đầy thần thái, trông thật ý chí hăng hái: "Là dẫn dắt họ giành chiến thắng đấy, thấy , lợi hại ?"

 

"Lợi hại, lợi hại." đáp lấy lệ vài câu định mở cửa nhà.

 

Thế nhưng chắn ngay cửa nhà , bất thình lình cúi đầu ghé sát , mang theo men nhàn nhạt: "Lâm Viện, thật bạn trai đúng ?"

 

ngẩng đầu lên, vô tình va ánh mắt nhiễm vài phần say khướt của : "Cậu ai thế?"

 

Chu Cẩm Lễ sờ mũi: " hỏi bảo vệ , bảo vệ thấy dẫn đàn ông nào về bao giờ."

 

"Bảo vệ nào!" Sao mà to gan thế chứ!

 

Trong lòng Chu Cẩm Lễ thầm nghĩ: “Tất nhiên là bảo vệ tình yêu , canh chừng lâu như thế mà chẳng thấy cô dẫn đàn ông nào về nhà cả.”

 

“Huống hồ còn đến tận lớp cô để ngóng, bên cạnh cô tạm thời vẫn xuất hiện khác giới nào, ngoại trừ giáo sư họ Du ..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-va-ke-thu-khong-doi-troi-chung-da-lien-thong-cam-giac/chuong-4.html.]

Sự thật vạch trần, đành đ.â.m lao theo lao: "Không thì ! Chẳng lẽ chắc?"

 

Chu Cẩm Lễ u ám đáp: "Không ."

 

Tuy hiện tại nhưng nghĩa là , đặc biệt là khi thắng trận bóng rổ , chắc chắn sẽ nhiều fan nữ cuồng nhiệt.

 

"Trong đội cổ vũ nhiều em gái xinh tươi như thế, chấm ai ?"

 

hỏi dò, trong mắt tràn đầy cảm giác khủng hoảng khi sắp vượt mặt .

 

Chu Cẩm Lễ: "Cậu quan tâm lắm ?"

 

"Tất nhiên là quan tâm ." Biết trăm trận trăm thắng chứ!

 

"Dù cũng là con nuôi của , nhỏ hơn vài tháng, chị gái quan tâm em trai là chuyện nên ?"

 

Chu Cẩm Lễ: "Cậu cứ giữ ý nghĩ đó , 'chị gái'."

 

Anh nhấn mạnh hai chữ cuối cùng một cách đầy ẩn ý.

 

Đầu óc xoay chuyển cực nhanh, nhịn lâu lắm , gì cũng thể để phiền thêm nữa, huống hồ còn thấu việc chẳng bạn trai.

 

, uống rượu!

 

Chuốc cho say mèm thì sẽ phiền nữa.

 

"Để ăn mừng thi đấu thuận lợi, mời uống rượu thấy ?"

 

Chu Cẩm Lễ: "Được thôi!"

 

Vì mục đích là chuốc say, sợ uống ở ngoài say khướt lười vác về nên quyết định uống luôn tại nhà.

 

Chu Cẩm Lễ mở cửa căn hộ của , theo trong, thuần thục lục lọi tủ lạnh.

 

lấy vài chai rượu trái cây nồng độ mười mấy độ.

 

Chu Cẩm Lễ: "Mời uống rượu mà dùng rượu của , tính toán giỏi thật đấy!"

 

l.i.ế.m môi: "Chịu thôi, ai bảo ở đây rượu tự ủ chứ."

 

Dì Chu ủ rượu, rượu dì ủ là ngon nhất, tủ lạnh của chắc chắn sẽ .

 

Chỉ là hôm nay lúc để tham chén.

 

Trăng càng về khuya, từ lúc nào bàn xuất hiện thêm vài vỏ chai rỗng, Chu Cẩm Lễ với đôi mắt đào hoa mơ màng như phủ một lớp sương mù.

 

Làn da trắng lạnh của nhuộm sắc hồng say, vơi vài phần thanh lãnh, bớt vài phần đáng ghét thường ngày, trông ngợm cũng thanh tú phết.

 

tiền đồ mà đến ngẩn ngơ.

 

Một lát sực tỉnh, sức rót rượu cho : "Ngon thì uống nhiều chút."

 

Ly rượu đưa qua, tay va , thật khéo khi nắm trọn lấy cả bàn tay .

 

Lòng bàn tay nóng hổi, trong lúc còn đang thẫn thờ thì nắm lấy tay đặt ly rượu xuống bàn.

 

 

Loading...