Lần đầu tiên thử tự xử, tiến triển đến giây phút then chốt thì ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa rầm rầm.
"Mở cửa! Lâm Viện, mở cửa cho !"
Là tên ch.ó điên Chu Cẩm Lễ.
thèm đếm xỉa đến , thế là cứ đập cửa liên hồi.
hít một thật sâu, mặc quần áo chỉnh tề, thu dọn đồ đạc xong xuôi mới bò dậy mở cửa.
hé một khe cửa, Chu Cẩm Lễ đợi mà lách xông trong nhà.
Anh chạy lăng xăng khắp nơi như con ch.ó tìm xương .
khoanh tay ở cửa: "Cậu bệnh Chu Cẩm Lễ?"
Căn hộ của lớn, Chu Cẩm Lễ đảo mắt một vòng cũng chẳng tìm thấy nhân vật khả nghi nào: "Người ? Cậu giấu ở ?"
bộ dạng như đang đ.á.n.h ghen y hệt trong phim truyền hình của Chu Cẩm Lễ, kết hợp với câu hỏi gào ngoài cửa lúc nãy, bỗng nhiên ngộ .
Chẳng lẽ thấy hộp bưu kiện của nên hiểu lầm là đang yêu đương thật?
"Chu Cẩm Lễ, là ghen tị đấy chứ?”
"Ghen tị vì yêu ? Đừng tưởng từ nhỏ đến lớn đè đầu cưỡi cổ thì cũng sẽ đè cả đời.”
" cứ yêu đấy thì nào, vượt mặt nên khó chịu lắm đúng ?"
Chu Cẩm Lễ đúng là đang khó chịu nhưng vì lý do đó.
Anh định gì đó nhưng cuối cùng lời đến cửa miệng thốt .
Không khí rơi bế tắc, bắt đầu đuổi : "Cút , đừng phiền chuyện của ."
Chu Cẩm Lễ nghiến răng nghiến lợi: "Lâm Viện, mới tròn mười tám tuổi yêu đương, tin báo cho ?"
Mách mách mách, suốt ngày chỉ mách lẻo!
Từ nhỏ đến lớn bao nhiêu mầm mống rung động tuổi trẻ của mách phụ cho tan tành mây khói .
"Cậu cũng bảo là tròn mười tám còn gì, trưởng thành , yêu đương thì ? Phạm pháp ?"
Chu Cẩm Lễ: "Thằng đó là ai? Tên gì? Bao nhiêu tuổi? Ở ? Nó cao ? Có trai ? Cậu thích nó ở điểm nào?"
" yêu đương với ai thì liên quan gì đến ?"
Chu Cẩm Lễ mắng cho cứng họng.
lạnh lùng khẩy một tiếng: "Cậu còn , giờ còn mong yêu đương sớm chứ, dăm bữa nửa tháng đòi dẫn bạn trai về cho bà xem mặt kìa."
"Xem nhanh hơn một bước nhé."
Chu Cẩm Lễ: "Làm thể?"
cố tình tỏ vẻ bí hiểm, kéo dài giọng : "Mẹ còn ..."
Chu Cẩm Lễ dỏng tai lên, trông vẻ quan tâm: "Còn cái gì nữa?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-va-ke-thu-khong-doi-troi-chung-da-lien-thong-cam-giac/chuong-3.html.]
ngoắc ngoắc ngón tay hiệu cho ghé sát .
Anh chút phòng mà ghé tai tới và tặng ngay một cú tát trời giáng của .
"Còn , bảo đ.á.n.h một trận."
vung nắm đ.ấ.m thụi thẳng bụng , khom lưng uốn gối, vịn tay khung cửa bán t.h.ả.m đất, là sướng rơn cả !
Sự bực bội trong lòng quét sạch sành sanh, xem bạo lực đúng là tác dụng thật.
đ.á.n.h chỉ trị phần ngọn chứ trị phần gốc, khi Chu Cẩm Lễ khỏi, vẫn cảm thấy khó chịu trong .
Mấy ngày tiếp theo, mỗi định dùng "đồ chơi" để giải tỏa một chút thì đều Chu Cẩm Lễ cho mất hứng.
Phát tình xoa dịu khiến cả ngày cứ bứt rứt yên, ngay cả học cũng uể oải, thường xuyên thẫn thờ.
Ánh mắt của giáo viên bục giảng một nữa hướng về phía , bạn học cạnh hích tay : "Lâm Viện, thế? Ốm ? Có cần xin nghỉ ?"
bò bàn, giọng chút sức sống: "Đừng nhắc nữa, gặp một thằng thần kinh."
Bạn học dù tò mò đến mấy cũng dám buôn chuyện lúc : "Tiết của thầy Du khó lắm, lơ là một chút là theo kịp , các chị khóa bảo, tiết của thầy là dễ trượt nhất đấy..."
xốc tinh thần, môn Kinh tế học phương Tây đối với một sinh viên khối xã hội như đúng là cực hình.
Huống hồ còn là kiểu lệch môn trầm trọng, là tín đồ của môn Văn nhưng là con bạc của môn Toán.
Rõ ràng chữ nào cũng nhận mặt , nhưng ghép chúng với là mù tịt luôn.
che miệng nhỏ với bạn học: "Tớ thật hiểu nổi, tại ngành tiếng Hán học cái môn Kinh tế học phương Tây gì." Hồi đó cố tình chọn ngành Hán văn để né các môn tự nhiên mà!
Nhìn thấy cuốn giáo trình Kinh tế học phương Tây mà thấy trời sập luôn !
Bạn học trả lời , đầu , thấy thầy giáo dạy Kinh tế học ngay mặt .
Thầy Du - mệnh danh là "hổ " mỉm nhẹ nhàng: "Hết giờ lên văn phòng gặp một lát."
: "..."
Trời sập thật !
Giáo sư Du Thần dạy môn Kinh tế học phương Tây văn phòng riêng trong trường.
Lúc đến, văn phòng ai khác.
Du Thần: "Lâm Viện, em ý kiến lớn với tiết học của ?"
hoảng hốt: "Không ạ, thưa thầy, em dám ạ."
Nụ của Du Thần như gió xuân ấm áp: "Đừng sợ, ăn thịt mà.”
" sinh viên ngành các em đều thích học môn của nhưng dám thường xuyên lơ là sợ trượt môn như em thì em là đầu tiên đấy.”
"Em ngoài điểm thi thì điểm chuyên cần và thái độ đều do quyết định ?"
sờ mũi, trong lòng lôi tên khốn Chu Cẩm Lễ "quất xác" hàng nghìn hàng vạn .
"Thầy yên tâm, em nhất định sẽ học hành chăm chỉ môn , cố gắng thi 60 điểm để trượt ạ!" cúi gập 90 độ mặt Du Thần, giải thích: "Mấy ngày nay chỉ là trạng thái em thôi, ý định khiêu khích thầy ạ."