Mẹ ấp úng: "Chuyện chắc bố con nắm rõ nhất nhưng giờ ông khảo sát ở Nam Cực , liên lạc ."
"Dạo tình hình con đặc biệt, khi cần thiết thể tìm Chu Cẩm Lễ."
Tìm Chu Cẩm Lễ cái gì? Mẹ ưa , chẳng lẽ thể đ.á.n.h một trận để giảm bớt triệu chứng, giải tỏa d.ụ.c khí trong chắc?
"Yên tâm , hạng phụ phong kiến .”
"Đừng để xảy án mạng là ."
ngộ , hiểu , đừng đ.á.n.h c.h.ế.t là chứ gì.
Mẹ an ủi thêm vài câu vô thưởng vô phạt đó gửi cho mấy cuốn sách liên quan đến Mị ma mà bố nâng niu như báu vật, dặn xem cho kỹ.
Trước đây từng xem mấy cuốn sách nên cứ ngỡ chẳng khác gì bình thường.
Đến tận hôm nay, khi xong đám sách , mới hiểu sâu sắc về c.h.ủ.n.g t.ộ.c Mị ma cộng thêm các triệu chứng của bản , hiện tại lẽ đang ở giai đoạn phát tình của một Mị ma mới trưởng thành.
Thời kỳ phát tình của Mị ma?
tiếp tục xuống .
Chủng tộc Mị ma đặc biệt, đến tuổi là ký khế ước với đối tượng, như khi đến kỳ phát tình, đối tượng ký khế ước sẽ giúp giải tỏa d.ụ.c vọng.
Thảo nào dạo cứ hỏi thần thần bí bí xem bạn trai , tìm ai .
gì bạn trai, ký khế ước với ai bây giờ?
suy nghĩ tiếp tục tiếp, xem trong sách những ký khế ước dẫn dắt, giải tỏa cho Mị ma như thế nào.
Các bước dẫn dắt tiếp theo chẳng khác gì một cuốn truyện lớn.
Đủ loại tư thế 18+, xem mà mặt đỏ bừng bừng vì hổ.
hiểu !
ngộ !
sáng mắt !
Thời kỳ phát tình của Mị ma là thể trốn tránh, trong sách nhất là nên nhịn, nhịn sẽ cho sức khỏe, cơ thể dễ hỏng, thì chỉ còn cách... tự thôi!
Tự vận động, cơm no áo ấm.
lập tức lên mạng đặt mua đủ loại đồ chơi lớn về để tự xử.
Chỉ là cái ngày lấy bưu kiện, tình cờ chạm mặt Chu Cẩm Lễ.
Lúc đó đang ôm một chồng bưu kiện mở cửa nhà, kết quả là chú ý khiến bưu kiện rơi vãi lung tung mặt đất.
Có giúp nhặt lên.
định cảm ơn, kết quả ngẩng đầu lên , hóa là Chu Cẩm Lễ.
cau mày: "Cậu gì ở đây?"
Vào lúc mà gặp tên kẻ thù đội trời chung thì chẳng gì cả.
Chu Cẩm Lễ nhướng mày: "Tại ở đây?"
Anh chỉ tay về phía cánh cửa lưng: "Đó, nhà , cũng ở đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-va-ke-thu-khong-doi-troi-chung-da-lien-thong-cam-giac/chuong-2.html.]
"Nhà cũng mua nhà gần trường cho ?"
Chu Cẩm Lễ phủ nhận cũng chẳng thừa nhận, mặc dù tại tự nhiên mua cho căn hộ sát bên trường nhưng giữa việc ở một trong căn hộ và chen chúc vài trong cái ký túc xá mười mét vuông, cũng ngu, tất nhiên là chọn căn hộ .
thuận mắt: "Không đang ở ký túc xá yên lắm ?"
hình như hiểu gì đó !
Chẳng lẽ là kính yêu của đem "con mồi" đến nộp mạng cho đấy chứ?
Chu Cẩm Lễ với vẻ đầy hứng thú: "Chỉ cho phép ở, cho ở chắc?"
"Từ giờ trở , chính là hàng xóm mới của đấy, cô Lâm."
Giọng điệu của đặc biệt đ.á.n.h đòn, khiến ngọn lửa nóng hừng hực trong lòng càng bùng cháy dữ dội hơn.
nhận thấy thời kỳ phát tình sắp phát tác , chuyện chút nào.
Chu Cẩm Lễ vẫn đang cầm hộp bưu kiện của , dứt khoát giật phăng , chỉ là thái độ quá đỗi căng thẳng của càng kích thích sự tò mò của .
Ánh mắt khẽ lướt qua hộp bưu kiện, khéo , đó chính là năm chữ lớn [Đồ chơi tình thú nhỏ] mà bán một cách mập mờ.
Biểu cảm đáng ghét của khựng : "Cậu bạn trai ?"
: "Liên quan gì đến ."
đỏ bừng mặt vất vả lắm mới mở cửa, lẽ vì quá chột nên chân vấp ngay ngưỡng cửa.
"Á…"
định kêu lên, tên Chu Cẩm Lễ lưng điên cái gì mà tiếng kêu còn át cả tiếng của .
: Đau quá!
Chu Cẩm Lễ: Đau quá!
Vào khoảnh khắc đóng cửa , đầu một cái, thấy đang ngây tại chỗ, rõ ràng là vẫn yên , chẳng chuyện gì xảy cả. Đầu óc xoay chuyển mắng một câu: "Đồ giả tạo!"
Giả vờ kêu t.h.ả.m thiết gì ?
Bắt chước chuyện đấy ?
thực Chu Cẩm Lễ giả vờ.
Sau khi Chu Cẩm Lễ về nhà thì xuống chân , nãy thấy rõ ràng Lâm Viện vấp ngưỡng cửa nhưng bản hề động đậy, tại chân cảm giác đau điếng và lảo đảo rõ rệt đến thế.
Anh bắp tay mỏi nhừ của , rõ ràng ôm chồng bưu kiện nặng nề là Lâm Viện, bắp tay cũng mỏi theo ?
Cộng thêm những cảm giác cơ thể kỳ lạ gần đây, đặc biệt là càng gần Lâm Viện, cảm giác càng rõ rệt.
Trong lòng bỗng nhiên nảy một suy đoán táo bạo.
Ngay giây tiếp theo, suy đoán chứng thực.
Anh buông thõng hai tay hai bên hông, rõ ràng chẳng gì cả nhưng cảm nhận rõ mồn một là n.g.ự.c đang một bàn tay xoa nắn, chỉ , phía dường như cũng đang một bàn tay khác trêu chọc...
Chu Cẩm Lễ: ?
Mẹ kiếp!
Lâm Viện, !