Tôi Phong Thần Ở Tinh Tế Nhờ Phim Điện Ảnh Địa Cầu - Chương 173
Cập nhật lúc: 2025-03-30 16:09:30
Lượt xem: 5
“Được rồi, dừng lại. Trong quá trình quay phim, tôi tuyệt đối không thể có quan hệ siêu hữu nghị với diễn viên, cô có thể yên tâm.”
Vừa nãy đạo diễn Sở đã chú ý thấy Hứa Lộc thực sự hoàn toàn không bị Diệp Thiên Tiếu hấp dẫn.
Một diễn viên ưu tú, xu hướng tính dục của bản thân có thể không liên quan đến nhân vật.
Nhưng thực tế có một số đạo diễn không thích dùng diễn viên đồng tính cho vai thẳng nam. Mỗi người có lý luận riêng, Sở Tân cũng không hoàn toàn đồng ý, nhưng càng hiểu rõ tình hình của diễn viên thì khi quay phim càng dễ dàng hướng dẫn họ.
Nhận thấy vẻ tò mò của Hứa Lộc, đạo diễn Sở nói: “Cô muốn hỏi gì thì cứ hỏi trực tiếp.”
“Cái đó… Tôi thử vai nữ chính, đây là một bộ phim tình cảm, tại sao đạo diễn Sở lại hy vọng tôi và nam chính không có cảm xúc?”
Nói như vậy lẽ ra phải ngược lại mới đúng.
Từ diễn thành thật, tự mang hormone và tính gợi cảm.
“Chúng ta phải cho người xem thấy một ly bia đẹp mắt. Cô nghĩ đến việc tìm một chai bia lạnh ngon, sau khi rót vào ly, tranh thủ lúc bọt chưa tan hết thì quay phim.”
Mua đồ vật nhỏ trong không gian thực tế ảo vừa rẻ vừa tiện lợi.
Đạo diễn Sở khẽ lướt ngón tay.
Hai ly bia ướp lạnh ngon lành liền xuất hiện trên bàn trà trước mặt hai người.
Lớp bọt tuyết trên bia chỉ giữ được trạng thái tốt nhất trong một lát rồi từ từ tan ra.
Cô gõ nhẹ lên mặt bàn trà, một chai nhỏ nước rửa tay hiện ra trước mắt: “Dùng nó tạo ra bọt biển vừa lâu vừa đẹp. Người xem nhìn vào chỉ biết nghĩ ly bia này chắc chắn lạnh và ngon, rất muốn uống ngay một ly. Nhưng sự thật đằng sau lại là nếm một ngụm sẽ thấy chua xót buồn nôn đến mức muốn phun cả bọt nước rửa tay ra.”
“Tôi muốn quay một bộ phim tình yêu tuyệt đẹp, nên yêu cầu hai người hoàn toàn không có cảm xúc với nhau.”
……
Hứa Lộc vô cùng chấn động, hoàn toàn không tưởng tượng ra đó sẽ là một tình yêu tuyệt đẹp như thế nào.
Sở Tân gật đầu tỏ vẻ thông cảm, bảo cô ký hợp đồng bảo mật trước rồi đưa kịch bản cho cô xem.
“Tôi rất muốn xem, nhưng hợp đồng diễn xuất nói phải đưa cho người đại diện xem trước.” Hứa Lộc ngứa ngáy trong lòng, vẻ mặt rất muốn nhắm mắt ký ngay. Sở Tân trầm ngâm: “Hợp đồng bảo mật và hợp đồng diễn xuất là tách rời nhau. Cô có thể chỉ ký một cái, sau này không muốn diễn, hoặc không có thời gian diễn cũng không sao.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-phong-than-o-tinh-te-nho-phim-dien-anh-dia-cau/chuong-173.html.]
Mắt Hứa Lộc sáng lên.
Cô nhanh chóng ký tên vào hợp đồng bảo mật, vui vẻ nhận lấy kịch bản.
Kịch bản đã được hoàn thiện nhưng vẫn chưa dày lắm. Cô cầm kịch bản lật xem, vẻ mặt từ mong đợi chuyển sang nghi hoặc, từ nghi hoặc lại đến kinh ngạc, lật đến trang sau tay nắm chặt trang giấy càng thêm ……
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện.
Cô phát hiện mình vừa rồi kinh hãi quá sớm.
“Đạo diễn Sở!”
Sở Tân: “Ừ.”
Hứa Lộc mặt đầy vẻ không thể tin được: “Hình như tôi là một tên cặn bã!”
Sở Tân: “Chẳng phải sao.”
Hứa Lộc: “Tôi có nhiều tiền như vậy, tại sao không đổi một cái dạ dày máy móc mà lại phải chịu đựng sự tra tấn của bệnh dạ dày?”
Điều này thì cô không hiểu.
Bệnh dạ dày là tiêu chuẩn của phim thần tượng tổng tài bá đạo, giống như khoai tây chiên và tương cà, thiếu thì không có vị.
Dạ dày tổng tài không có vấn đề gì, làm sao thể hiện được sự ấm áp khi nhân vật chính rửa tay làm canh?
Tổng tài lạnh lùng không gì không làm được, vì bệnh dạ dày mà lộ ra mặt yếu đuối, rất có thể gợi lên lòng trắc ẩn của khán giả nữ, từ đó tha thứ cho hàng loạt hành vi quá đáng của cô ta.
“Bởi vì thể chất của cô ta tương đối đặc biệt, không thích hợp lắp đặt nội tạng nhân tạo.”
Sở Tân bịa ra một lý do tại chỗ.
Trên đời này tác giả đều có chung một sắc mặt, Bug là không thể có Bug, chỉ cần tôi vá lỗi nhanh thì trong truyện sẽ không có Bug.
Nghe vậy, Hứa Lộc lộ vẻ thương cảm:
“Vậy xem ra khoa học kỹ thuật chữa bệnh của chúng ta vẫn chưa đủ tiên tiến.”
Chủ đề hướng đến phương diện quan tâm nhân văn mà đi không quay đầu lại.
Sở Tân bảo cô xem thiết lập nhân vật trong kịch bản: “Có điểm nào đối với cô mà nói đặc biệt khó diễn không?”