Tôi phản bội nam chính truyện mạt thế - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-01-06 02:19:36
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tề Vũ trầm thấp, mặc kệ đôi môi đỏ mọng của vương vấn ánh nước.

“Anh, … Anh…!” Cơ thể khó chịu, đầu óc khó chịu, miệng cũng khó chịu. thèm l.i.ế.m môi, chút bất cần đời.

“Anh rõ ràng thích khác, đồ tra nam!” đầu , thầm mắng ma xui quỷ khiến.

Tề Vũ thật lòng cảm thấy nên soi gương xem bộ dạng của , chẳng khác gì cô vợ nhỏ đang oán trách chồng, mặc dù bản tự .

thích khác bao giờ? Từ đầu đến cuối, bên cạnh vẫn luôn là .” Và cũng chỉ thể là .

đầu sang phía gối, bịt tai .

Tề Vũ buông tay, tháo vòng cổ .

Trong nháy mắt, chút giận dỗi tủi oán trách nắm c.h.ặ.t cánh tay đang cầm vòng cổ của Tề Vũ. Thế là bỏ cuộc ? Thấy , còn bảo thích . Đồ l.ừ.a đ.ả.o.

Tề Vũ cũng cảm thấy hết cách, thuận theo lực đạo cúi đầu ngậm lấy khớp ngón tay , cái nghi hoặc chằm chằm của , khống chế lực đạo c.ắ.n bật m.á.u.

đau quá rụt tay , ngước mắt lên thì thấy Tề Vũ đeo vòng cổ cổ . Máu của hai hòa quyện, sợi chỉ đỏ nương theo động tác rụt tay của mà kéo Tề Vũ về phía một chút.

Máu nóng rực, hổ vô cùng vì phát hiện bản thích điều . Thế thể chứng minh là vật sở hữu của ?

Chỉ cần dùng năng lượng là thể giải khai, nhưng thế. Hàng mi ngừng run rẩy, ánh mắt dám thẳng.

“Còn bảo mạnh miệng.” Tề Vũ bày vẻ mặt “quả nhiên là ”, thấu tâm can .

Cơ thể bỗng chốc bay lên trung, nháy mắt ném phòng tắm. Bên ngoài là giọng mơ hồ của Tề Vũ.

“Tự tắm rửa sạch sẽ đây.”

“Đồ keo kiệt.” Miệng , nhưng ngó , dậm chân vài cái vẫn ngoan ngoãn tắm.

10.

Nửa tiếng , khi bước , ngón tay khẽ cử động, men theo sợi chỉ đỏ tìm thấy Tề Vũ đang tưới hoa ngoài ban công.

“Tắm xong ? Muốn trốn tiếp ? Cậu vẫn trả lời , là… để tỏ tình nữa?” Ánh mắt Tề Vũ ẩn ý đ.á.n.h giá từ xuống .

ngượng ngùng đó, dùng dị năng thực vật bịt miệng Tề Vũ , ngăn những lời . khi cây cối động đậy, chiếc vòng cổ lớp áo len cao cổ lộ một góc, mím môi tiến lên che .

Thấy gì đó, nới lỏng một chút thì thấy Tề Vũ miệng ngậm cành cây, ánh mắt rơi , buông một câu: “Sắc lang.”

nữa bùng nổ. Không cho Tề Vũ cơ hội thêm lời nào nữa, cố ý, đang quyến rũ .

Thế là ánh mắt của , đỏ mặt quang minh chính đại điều khiển cây cối bắt cóc luôn.

Để đám đội viên ngơ ngác .

“Về lúc nào thế?”

“Lần là ‘giam cầm play’ ? Không chơi trò truy thê hỏa táng tràng nữa ?”

“Thế tối nay họ còn về ăn cơm ?”

“Ai , thầy cô dạy .”

“Lão đại vẫn là quá nuông chiều .”

“Nhị ca cũng quậy , nhường chút .”

“Mà hôm nay ăn gì?”

“Hình như là dâu tây xào cà tím…”

“Đừng mà…!”

“Đặc biệt cho thầy Dục Lị đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-phan-boi-nam-chinh-truyen-mat-the/chuong-5.html.]

“Thế thì chịu . Đi thôi, cửa lớn cần sửa một chút.”

11.

N ngày

[Đã tải… 100%…]

[(´I`)]

[Cập nhật xong ! Thế giới hiện tại nâng cấp thành cá thể độc lập, chúng mở cổng truyền tống nữa. Ký chủ đây?]

[Ủa? Ký chủ?]

Hệ thống chớp mắt trong bóng tối, tìm thấy ký chủ đang thỏa mãn giường. gãi đầu, kéo chăn đắp lên đầu Tề Vũ.

[( • ࡇ •᷅ )?]

Hệ thống hiếm khi hình mất một giây, và cũng chịu thừa nhận cảnh tượng mắt.

Nhìn cái thì , nhưng nam chính bên cạnh với vẻ mặt đầy mệt mỏi thế ? Ký chủ “sâu gạo” thì phí quá, đó thì ai dám xưng hạng nhất.

[Chúng đang chạy trốn ?]

[Cậu, hai …! Sao cùng một chỗ!]

“Là cứ đòi trói tao , tao chạy đằng nào cũng thoát.”

yếu ớt dựa Tề Vũ, một vết hằn đang mờ dần, luyến tiếc hôn lên những vết tích đó.

[Chúng theo cốt truyện, đ.â.m cho vài d.a.o.]

khựng , trả lời với vẻ mặt gợi đòn: “Tao thành vượt mức nhiệm vụ hệ thống giao còn gì.”

Thậm chí vẻ mặt còn chút tự hào.

[Không loại “dao” đó!]

[ ( ˃ʍ˂ ) ]

[Cậu còn hứng thú với nhân vật chính, đồ l.ừ.a đ.ả.o!]

“Thân thể nhỏ bé của tao phản kháng , tao bảo là mà.”

với hình nam giới cường tráng chuẩn chỉnh, đáng thương ôm lấy chính .

[Cậu, …! Cậu thật sự ?]

Hệ thống cố gắng tin tưởng ký chủ đáng tin cậy của . Nhanh lên, mau cho bảo .

Tề Vũ thấy tiếng sột soạt của ai đó, là cái hệ thống đến. Giữa việc bảo nó cút xéo để tiếp tục tâm sự và ngủ, chọn vế .

Tay quàng qua, ôm lòng, giọng khàn khàn thúc giục ai đó mau ngủ , chuyện gì mai .

“Ngủ .”

“Được.” chớp chớp mắt, vẻ còn cách nào khác đành khuất phục “dâm uy” của nam chính.

Hệ thống mà nghiến răng ken két, mặc dù nó răng. Tức quá, nó lưng với bọn họ tiếp tục dỗi.

Là một hệ thống ưu tú, tiên tra xem cập nhật cái gì.

[Ơ, nhiệm vụ biến mất ?]

Hệ thống đầu hai đang dựa , bất lực thỏa hiệp. Biết thế thì chẳng chạy gì. Nó ngáp một cái tồn tại cũng ngủ.

(Hết)

 

Loading...