Tôi phản bội nam chính truyện mạt thế - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-06 02:19:11
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Mày…”

sốt ruột chạy vòng quanh tại chỗ, hận giúp gì.

Bên cuộc chiến đến hồi gay cấn, m.á.u thây ma nổ tung kèm theo tính ăn mòn.

“Chậc.” Ánh mắt Tề Vũ lạnh lùng giận dữ dán c.h.ặ.t con thây ma, buông đôi tay đang chắn xuống, nén đau khoét bỏ phần m.á.u thây ma dính tay, khóe miệng nhếch lên nụ lạnh lẽo, một nữa lao lên phía .

“Dùng độc ?”

Một cú đ.ấ.m nặng ngàn cân giáng thẳng mặt thây ma. Thừa dịp nó há mồm, nhét v.ũ k.h.í miệng nó, ánh d.a.o theo dây xích xoắn nát dày thây ma.

Bùm ——

Con thây ma ngoài dự đoán nổ tung. Lưỡi hái gọn gàng cắt mở hộp sọ nó, móc một viên tinh hạch tỏa ánh sáng cam u ám.

Xử lý nốt vài con thây ma cấp 1 lảng vảng, Tề Vũ đá văng cái đầu nát bấy, nhớ còn ở lầu. Kéo dây xích thu về tay, thấy đang bẹp tay , kêu chiếp chiếp .

“Khóc cái gì?”

Tề Vũ nhét n.g.ự.c, to nhỏ, vặn nhét một con chim. Không đặt lên đầu, mà là lúc nãy g.i.ế.c thây ma, m.á.u bẩn b.ắ.n lên tóc một ít.

Tề Vũ trái , cũng túi áo. Lần đầu tiên cảm thấy áo len cao cổ mà thêm cái túi quan trọng đến nhường nào. Cảm nhận nhiệt dần ấm lên của con chim nhỏ, Tề Vũ mới yên tâm, chỗ cũ bới óc mấy con thây ma khác xem tinh hạch .

Cảm nhận nhịp tim đập mạnh mẽ và cơ n.g.ự.c ấm áp rắn chắc, nhất thời dám cử động. Chỉ dám thò đầu ngẩn ngơ Tề Vũ thu thập tinh hạch, đến mức về tới căn cứ lúc nào cũng .

7.

Suốt dọc đường, các thành viên trong đội lão đại phiên bản “te tua”, kiểu gì cũng thấy quái dị. Ai thể giải thích cho họ , tại n.g.ự.c lão đại một con chim ?

đây là lão đại mà! Làm chắc chắn dụng ý riêng, là lo lắng chim nhỏ hạ nhiệt nên đặc biệt thế. Quả hổ là lão đại, cứu một con chim cũng soái khí như !

Cứ thế, Tề Vũ mặc kệ ánh mắt của , ném một túi to tinh hạch ở đại sảnh, bản chỉ giữ viên tinh hạch sắp tiến hóa lên cấp 5 .

Về đến phòng, khi xách ngoài rùng một cái, mới phát hiện trở chiếc giường quen thuộc.

“Dùng .”

Tề Vũ đặt viên tinh hạch đó bên cạnh . ngẩng đầu đối diện với ánh mắt lo lắng của , là ai ? Nếu thì tại đưa cái cho ? Hay thú cưng của nhân vật chính thì bắt buộc ăn loại tinh hạch nhất?

tìm hiểu sâu, ngoan ngoãn gác cằm lên viên tinh hạch, cảm nhận năng lượng bên trong từ từ ngấm . Tốt quá, năng lượng để chạy

Khò khò…

Trước khi chìm giấc ngủ, thấy một tiếng thở dài khẽ đỉnh đầu. Tề Vũ chăm chú vài giây đặt sang một chiếc gối khác.

[Đã tải… 72%…]

“Ưm…” cử động cánh tay, phát hiện biến trở . Là tay, đôi tay mà ngày nhớ đêm mong đây . Hơi thở ngưng trệ trong giây lát, run rẩy rụt cánh tay đang ôm lấy Tề Vũ về.

Với một tư thế vặn vẹo, chậm chạp xuống giường, mắt dán c.h.ặ.t đang ngủ say, chân thành công chạm đất.

Ngay khoảnh khắc chạm đến cửa sổ, lực kéo quen thuộc truyền đến từ cổ, loạng choạng ngã nhào, bổ nhào lên Tề Vũ. sợ hãi chống tay lên đầu giường, dám xuống .

Đáng ghét! Những lúc thế thì ngủ ngoan chứ!

8.

“Đi mà một tiếng ?”

Không cảnh tượng một giây đ.â.m c.h.ế.t như trong tưởng tượng, ngược giọng của còn bình tĩnh hơn thường ngày.

Sợi chỉ đỏ động đậy, Tề Vũ kéo dây ép cúi đầu . Ánh mắt thanh lãnh cao ngạo cứ thế lẳng lặng chăm chú. theo bản năng nuốt nước bọt, dái tai ửng đỏ, cố gắng cứu vãn tình thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-phan-boi-nam-chinh-truyen-mat-the/chuong-4.html.]

“Thì, thì với một tiếng, , đây.”

“Không giải thích với ? Trả lời .” Tề Vũ đang đợi câu trả lời của , tay siết c.h.ặ.t sợi chỉ đỏ, hai bên cứ thế giằng co.

“Thả thính xong bỏ chạy? Sao? Không thích nữa ? Ăn sạch sẽ xong quất ngựa truy phong?”

Tề Vũ cứ hỏi một câu, mặt đen thêm một phần. Sức công phá của kẻ “khai khiếu” quá lớn, đỡ nổi.

“Ai thả thính ?! Chúng đó là tình , cái gì mà ăn sạch sẽ bỏ chạy, rõ ràng phản bội , đ.â.m lưng một d.a.o!”

kịch liệt phản bác. Khó khăn lắm mới hạ quyết tâm phản bội , thế mà như !

“Vậy nên đ.â.m thêm vài nhát nữa, rõ ràng vết thương đó g.i.ế.c c.h.ế.t . Nói cho , tại gần đây lo lắng như , đang sợ hãi điều gì?”

Chẳng lẽ với rằng chỉ là một nhân vật tồn tại để phản bội ? đầu thèm để ý.

trách đ.â.m . Mạng của là do cứu, đừng bày vẻ mặt bi thương như thế.”

xong càng thêm tức tối, đ.â.m cho hai nhát mà còn trách, nổi giận: “Thế còn đuổi theo gì, rảnh quá hóa rồ ?”

Tề Vũ nghẹn lời, chắc chắn hỏi: “Vậy tại cứ quấn lấy ?”

“Để trộn nhị ca, đ.â.m lưng .” hận thù .

“Thế hôn ?”

“Đó là hô hấp nhân tạo cho !” đỏ mặt biện giải.

“Ngày nào cũng sờ soạng ? Còn cánh tay thật cường tráng, cơ n.g.ự.c luyện thế nào , thể sờ thử ?”

“Hừ, thế là để tìm điểm yếu .”

Tề Vũ cầm tay luồn trong chiếc áo len mới , dần dần tiến sâu dò hỏi: “Không thích ?”

“Anh…!” Cảm nhận xúc cảm lòng bàn tay, như bỏng rụt tay : “Thích thì thích, nhưng chỉ là sự thưởng thức đối với cơ bắp của thôi!”

Tề Vũ buồn nào đó đang , mặt đỏ bừng mà vẫn cố giảo biện.

“Mạnh miệng.”

Tề Vũ lật đè lên , nhéo má . Đôi mắt ẩn trong bóng tối phản chiếu gương mặt góc cạnh rõ ràng của .

Thừa lúc chú ý, hai tay sớm chỉ đỏ quấn c.h.ặ.t, một tay giữ c.h.ặ.t đỉnh đầu.

“Đã sẽ luôn ở bên cạnh , đây là cách ở bên cạnh ? Cậu xem… nên đ.á.n.h gãy chân ai đó… để đó vĩnh viễn chạy thoát ?”

“Có đôi khi con tiếp thu ý kiến của khác, đúng ?”

Xuất, xuất hiện ! Nam chính bệnh kiều đ.á.n.h gãy chân xuất hiện ! gãy chân !

9.

“Rõ ràng là tự đa tình, thấy là thích thì ! Anh đừng hòng đổ vỏ cho !” ấm ức lầm bầm, nhưng đồng t.ử co để lộ sự căng thẳng bất thường.

“Ừ, thích .”

Tề Vũ thản nhiên thổ lộ tiếng lòng. Bản thấy chẳng gì, nhưng sắp nổ tung . Sao thể bình tĩnh như thế? Anh sớm cố ý ?!

“Cái, cái gì cơ… Anh thật sự thích ? là, là trai thẳng.” đỏ mặt luống cuống, bắt đầu trốn khỏi nơi .

Cảm nhận sự khác thường của cơ thể, hốc mắt ươn ướt , nhận một câu: “Miệng thì cứng, nhưng cơ thể khá thành thật.”

Cả đỏ bừng từ trong ngoài, Tề Vũ càng lúc càng gần, mắt cũng dám chớp.

“Ha ha, trả hô hấp nhân tạo cho . thấy hình như thở nổi nữa , cứu , cần cảm ơn.”

Loading...