Tôi phản bội nam chính truyện mạt thế - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-01-06 02:18:58
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tổ chim ?” Dị năng giả hệ Thổ ngoài cửa hỏi vọng , nhận câu trả lời “À” một tiếng vui vẻ bỏ .
“Nghe thấy , tổ chim của chim của lão đại chọn trúng đấy.”
Không , , chim của lão đại các !
giận dữ… , bừng tỉnh. Sao cứ giận dỗi mãi thế , vốn là một đàn ông ôn nhu, kiềm chế cơ mà.
Ồ, thanh tiến độ nhúc nhích . Âm báo tự động vang lên trong căn phòng trống trải.
[Đã tải… 67%…]
Coi như là một tin .
Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy rào rào. vỗ vỗ má, định bụng chuồn êm.
“Chiếp.” Cố lên.
Tự cổ vũ bản xong, vỗ cánh với vẻ mặt đầy kiên nghị bay ngoài. A, quên mất giờ dùng những sinh vật bốn chân chạy mặt đất, thử bay bao giờ.
Đôi cánh như chiếc diều đứt dây, bay xiêu vẹo ngả nghiêng. Mắt thấy sắp rơi xuống đất, gắng sức quạt mạnh một cái, rơi bịch xuống giường.
Bộp.
Hai chân chổng lên trời.
Tiếng nước trong phòng tắm phối hợp mà tắt ngấm. mệt đến mức chẳng động đậy, thêm một lý do nhỏ xíu nữa là… dậy nổi.
Tề Vũ còn đang thắc mắc thấy động tĩnh gì, hóa con chim nhỏ ồn ào ngã lăn giường . Muốn chạy trốn ?
Tề Vũ nhướng mày, vẻ mặt thiện chí chọc m.ô.n.g .
Để ngoài cho nhanh, Tề Vũ chỉ quấn khăn tắm nửa , cơ thể vẫn còn đọng những giọt nước lau khô, từ từ trượt xuống. định phản kháng, tầm mắt từ khăn tắm trượt dọc lên … là cơ bụng… là cơ n.g.ự.c vạm vỡ che khuất một nửa bầu trời.
Thật hót vang một bài.
Chim nhỏ đỏ bừng mặt, cứng đờ tại chỗ, chìm đắm trong những hình ảnh tưởng tượng.
Tề Vũ: “?”
Bị lạnh ? Hay là đang giả vờ? Hừ, biến thành chim mà vẫn thành thật.
Tề Vũ mặc kệ nó , tóm lấy đặt lòng bàn tay, định mang sang cho Dục Lị chữa trị một chút, giải quyết tận gốc vấn đề.
Mới vài bước, phát tiếng “chiếp chiếp” kháng nghị. Anh cứ thế mà ngoài ? Không giữ nam đức gì cả!
Cứ bước về phía cửa một bước là “chiếp” một tiếng. Lùi thì kêu nữa.
Xem nó vẫn thích ở đầu hơn? Nhớ Quý Tinh khoa trương , Tề Vũ nhịn , thả xuống chăn phòng tắm sấy tóc.
Sao ? nghiêng đầu khó hiểu. Vì ? Không ngờ thích chim đến thế.
Hừ hừ hừ.
Tục ngữ câu “nơi nguy hiểm nhất là nơi an nhất”. Khoan ! Tề Vũ vẫn thể dùng năng lực truy tìm mà! Thế chẳng tiêu đời ?! Chẳng lẽ thật sự nướng ăn?!
nhận điểm bất , căm hận sản phẩm kém chất lượng của hệ thống. Nếu bùa ẩn hiệu quả hơn chút thì phát hiện . Tất nhiên lúc đó hề rằng, khoảnh khắc biến thành chim, bùa ẩn truyền tống đến nơi cách đó 3.000 mét, khiến chẳng còn lá bùa nào dùng , thể ẩn nấp.
5.
Tề Vũ sấy tóc xong, mặc quần áo t.ử tế nhấc lên đỉnh đầu.
“Đi, chữa trị.”
Tề Vũ một tiếng, tránh để “ai ” tưởng thật là đem nướng. Nghe thấy chữa trị, cũng giãy giụa nữa, coi như lòng nhân ái.
“Ồ, đội trưởng, đây là con chim đó hả? Béo ghê.”
“Con chim đáng yêu thật.”
“Đội trưởng, vẫn bắt Quý Tinh ?”
“Yên tâm lão đại, gấp một đạo cụ, đảm bảo giúp bắt !”
Mặt càng càng đen . Trừ mấy chê béo thì ai cũng bắt thế? Không thể bại lộ…! là chú chim nhỏ vô tội đáng yêu!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-phan-boi-nam-chinh-truyen-mat-the/chuong-3.html.]
“Sao thế đội trưởng?” Dục Lị đang nghiên cứu trang thiết , ngẩng đầu lên thì thấy lão đại tới, đầu còn con chim nhỏ oai vệ.
Tề Vũ bắt con chim xuống : “Chữa trị cho nó một chút.”
đáng thương gọn trong lòng bàn tay kiềm chế, năng lượng ôn hòa bao bọc . Dục Lị hiểu : “Cho nó ăn chút gì , các tình trạng khác đều .”
“ đội trưởng, chúng thể hoãn việc tìm kiếm Quý Tinh, gần đây thây ma tiến hóa.”
“Được, vị trí ở ?”
Tề Vũ hỏi, tiện tay định nhổ lông con chim nhỏ xuống nhưng . Thôi kệ, vòng cổ nó cũng chẳng chạy thoát .
“Ở thị trấn nhỏ chúng từng ở đây.”
“Được, xuất phát ngay, căn cứ giao cho cô.”
Thị trấn nhỏ từng ở chỉ một cái, rõ vị trí, Tề Vũ mang theo thức ăn sẵn lên xe xuất phát.
6.
Tách.
Một cái b.úng tay khiến miếng tôm hùm hầm nhừ vỡ thành từng miếng nhỏ đều tăm tắp. Lần thuận lợi lôi con chim xuống ném ghế phụ.
Đưa mệnh lệnh ngắn gọn súc tích: “Ăn.”
Ăn thì ăn, tức c.h.ế.t , ngon quá. Tức c.h.ế.t , ngon quá…
Thịt tôm mềm mại, hương vị chua chua ngọt ngọt, càng ăn càng ghiền. Căn cứ tuyển dị năng giả nấu ăn ngon thế từ bao giờ ? Ngon quá mất. Có thực mới vực đạo.
Tề Vũ thu hồi tầm mắt, một tay cầm đồ ăn, một tay lái xe.
Thỉnh thoảng một hai con thây ma mắt xuất hiện, Tề Vũ b.úng tay một cái, thây ma cũng giống như thịt tôm, nát vụn tơi bời. Sức mạnh tăng lên .
sợ hãi ôm lấy chính .
“Cậu xem… sẽ …” Tề Vũ về phía , nhưng là đang với . Anh thì cứ , tại mỉm g.i.ế.c thây ma thế hả?!
Cảm nhận thể chim nhỏ cứng đờ, Tề Vũ hừ lạnh trong lòng. Dám dám chịu.
Đến địa điểm, ngón trỏ Tề Vũ ngoắc một cái, một sợi chỉ đỏ hiện lên vòng cổ, lập tức sợi chỉ b.ắ.n ngoài.
Lắc lư, móc tay sợi chỉ khiến nảy lên nảy xuống như chơi yoyo. Lần lông lá dựng hết cả lên vì tức, trông xù xù càng dễ bắt nạt hơn.
Chơi chán , Tề Vũ siết tay, đặt về vị trí cũ.
Chưa vài giây, ngửi thấy mùi m.á.u tanh. Nhảy về phía hai cái, quả nhiên! Anh lấy m.á.u dụ địch! phồng má, dậm chân tại chỗ.
đúng đúng, khả năng tự phục hồi nên sợ c.h.ế.t, đồ liều mạng chán sống .
“Ách… a…” Tiếng gầm gừ nhỏ như muỗi kêu vang lên từ bốn phương tám hướng.
Máu chảy , lũ thây ma đang ngủ đông quanh các tòa nhà lượt xuất hiện.
Tề Vũ nắm c.h.ặ.t lưỡi hái bay, lưỡi d.a.o màu bạc nhạt xoay tròn lóe lên ánh bạc sắc lạnh. Tay vung mạnh, sợi xích vung theo hướng ném, nơi nào qua thây ma đều cắt thành mảnh vụn.
Nếu thể giơ bảng điểm, sẽ cho 10 điểm.
Cổ tay xoay chuyển thu hồi lưỡi hái, mượn lực từ một con thây ma c.h.ế.t nhảy vọt lên trung, đợi con thây ma cấp 4 đằng xa kịp ngoi đầu lên, Tề Vũ phóng lưỡi hái , hóa thành một luồng ánh sáng bạc găm thẳng cơ thể đối phương.
“Chiếp.” bám c.h.ặ.t tóc , bọn họ đ.á.n.h , còn như đang tàu lượn siêu tốc.
Lại một cú xóc nảy, ngơ ngác xuống, bay lên ?
Mắt thấy Tề Vũ kéo xích chạy về phía , cổ siết c.h.ặ.t, ném lên ban công tầng hai. chỉ thấy m.ô.n.g đau điếng, bên tai truyền đến tiếng gào thét đau đớn của thây ma.
Con thây ma cấp 4 sắp tiến hóa , hình to lớn nhưng tốc độ hề thua kém thây ma hệ mẫn tiệp. Máu xanh lục cuộn trào lớp da, nó mà trong nháy mắt uốn né lưỡi hái của Tề Vũ, thuận đà kéo , móng vuốt nhọn hoắt thối rữa cào qua n.g.ự.c Tề Vũ, kéo theo m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe.
“Khụ…” Tề Vũ đau đớn rên lên một tiếng.
Tim thắt , vẻ mặt giấu sự lo lắng.
“Tiến độ đến !”
[Đã tải… 69%…]