Tôi giam cầm một tên bệnh kiều - 9
Cập nhật lúc: 2026-03-14 00:55:37
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
9
Nửa năm , kỳ nghỉ học của kết thúc.
một nữa về thành phố C nhiều mưa .
Nói cũng nực , trong thế giới tiểu thuyết, thành phố thực sự gọi là thành phố C.
Sự nghiệp của chị phất lên như diều gặp gió, cũng thuận lợi kết hôn cùng nam chính.
Cách đây lâu hai hưởng tuần trăng mật từ Hawaii về.
Trời sang đông, quấn áo ấm dày sụ bộ từ trường về phòng trọ bên ngoài.
Trên phố qua tấp nập, mỗi một con đều m.á.u thịt chân thật.
Chẳng điểm gì khác biệt so với những ở thế giới thực.
Đôi lúc sẽ thấy hoảng hốt, tự hỏi liệu thế giới ở kiếp chỉ là một giấc mơ.
Và phần lớn những ở thế giới cũng chẳng chân thực gì cho cam.
luân chuyển qua giữa hai thế giới, nhưng chính bản ngày càng trở nên chân thật.
Như thể chẳng thuộc về bất kỳ thế giới nào.
Chỉ chị gái mới thể cho một chút cảm giác thiết thực khi mặt đất.
Có lẽ đây chính là cảm giác thuộc về.
Còn một nữa.
Nói cũng hoang đường thật.
Vậy mà là Bùi Hành.
Rất nhiều đêm khuya thanh vắng, nhắm mắt , trong tâm trí ngừng hiện lên đôi mắt của Bùi Hành khi .
Chính đôi mắt đó, cưỡng ép kéo thế giới của .
Giống như một sợi dây thừng kết nối với thế giới .
Khiến nảy sinh một kiểu vương vấn khác biệt với nơi đây.
Hắn là NPC, cũng chẳng nhân vật bia đỡ đạn pháo hôi.
chẳng rõ cảm giác của dành cho là gì, chỉ thấy vắng , hình như cũng vơi bớt chút chân thực.
Tuyết rơi .
Có bên cạnh lên tiếng kinh ngạc.
ngẩng đầu lên, bầu trời xám xịt thả xuống vài hạt tuyết lấm tấm.
Rơi đỉnh đầu đường.
Giống như một giọt nước đóng băng.
rảo bước nhanh hơn.
Rút chìa khóa chuẩn mở cửa.
Đột nhiên cánh tay đau nhói.
Sau đó, một mùi hương quen thuộc mang tính áp bức ập đến.
kéo trong phòng.
Gần như ngay khi nhận rõ gương mặt của đến, trái tim lập tức rớt xuống đáy vực.
Xong đời .
Tóc Bùi Hành dài thêm, dài đến mức dùng một chiếc thun để buộc .
Khuôn mặt đó vẫn vẹn nguyên như trong ký ức.
Đẹp đến kinh , sắc sảo bức .
Hắn khoác một chiếc áo măng tô đen dáng dài, chiếc áo len cổ lọ màu đen bên trong càng tôn lên luồng sát khí tỏa từ .
Trông giống hệt một ác ma tuyệt mỹ đang lên nhân gian tìm báo thù.
Đôi mắt thâm sâu như vực thẳm, nhưng khoảnh khắc bắt gặp ánh của cuộn trào như sóng biển.
Hai đứa dựa sát quá, thậm chí thể cảm nhận lạnh toát từ .
Lại một chút mùi hương quen thuộc.
Chính là mùi của chai sữa tắm mua cho hồi ở phòng trọ.
Bùi Hành bướng bỉnh , vành mắt đỏ hoe.
"Sao thể đối xử với như ."
Hắn gần như nghiến răng thốt câu .
Ngay lập tức nhận .
Tên đến tìm báo thù, mà là đến để đòi nợ tình.
Vậy thì , xem tù ôm song sắt mà nữa.
hé miệng.
Lời còn kịp thốt khỏi miệng.
Bùi Hành ôm chầm lấy thật c.h.ặ.t.
Cánh tay siết ngày càng mạnh.
cảm giác sắp cái ôm siết cho tắt thở .
"Anh ." cố sức đẩy .
khi đôi mắt đen thẳm , một bụng lời nuốt ngược trong.
"Sao nào, giải thích thế nào nữa ?"
Bùi Hành đưa tay vuốt lọn tóc lòa xòa trán , chằm chằm, lạnh lùng lên tiếng: " , bắt nhầm , còn cố tình đùa giỡn tình cảm của , đó ngoảnh m.ô.n.g bỏ vứt bỏ , xóa sạch tung tích, chính là sợ tìm , bây giờ thấy chắc thấy kinh khủng lắm nhỉ?"
định bụng gật đầu một cái.
Quả thực là kinh khủng.
Bùi Hành dường như thấu tâm tư của , giành lúc gật đầu, kéo lê ném lên giường.
Sau đó lôi từ trong áo măng tô một bộ còng tay.
khiếp đảm .
"Anh gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-giam-cam-mot-ten-benh-kieu/9.html.]
Bùi Hành lạnh: "Làm gì ? Đương nhiên là ."
dồn sức tung một cước đạp văng , mới chạy hai bước lôi tuột trở .
Hắn vật lộn với , lạnh lùng thốt : " chỉ cho nếm thử mùi vị mà từng trải qua mà thôi."
Nói đoạn, bất ngờ dùng khăn tay bịt kín mũi miệng .
Tiếp theo đó, não bộ như buộc tắt nguồn.
Lúc mở mắt nữa, kiến trúc quen thuộc trần nhà khiến thở phào nhẹ nhõm.
Thuốc mạnh thật đấy, thế mà khiến ngỡ những chuyện nãy chỉ là một giấc mơ.
Mãi cho đến khi một giọng lạnh lẽo u ám vang lên văng vẳng bên tai.
[Cậu tỉnh .]
cố sức dậy, phát hiện hai tay đều khóa bằng còng tay.
Còn tên đầu sỏ gây chuyện, lúc đang ngay ngắn ngay mép giường.
Vành mắt vẫn đỏ hoe, nhưng oái ăm khi , nó toát lên một vẻ tàn nhẫn.
Có những lúc, nỗi uất ức tột độ sẽ hóa thành một sự thù hận.
Bùi Hành lúc cũng như ?
Thôi bỏ , dù cũng là với .
lắc lắc cái đầu vẫn còn choáng váng, miễn cưỡng lên tiếng giải thích: "Trước tiên lời xin , chuyện bắt cóc chỉ là hiểu lầm, là với , hơn nữa hề cố tình đùa giỡn tình cảm của , thể đổi trắng đen , vì nào cũng là chủ động ..."
Bùi Hành nhướng mí mắt mỏng manh, đột ngột cắt ngang: "Thế còn nụ hôn thì ? Là chủ động ?"
Thèm mala quá
"Không, là chủ động ."
Bùi Hành: "Vậy nụ hôn đó ý nghĩa gì?"
mím môi khựng một lát, đối diện với đôi mắt sâu thẳm của quả quyết đáp: "Là tình trong thể kìm nén, cũng hiểu lúc đó như ."
Lời dứt, bầu khí rơi một sự im lặng kỳ dị.
ngượng ngùng cúi gầm mặt xuống.
Chẳng rõ biểu cảm của Bùi Hành.
Cuối cùng thấy giọng mềm đôi chút, tiếp: " vẫn vứt bỏ , đây đùa giỡn thì là gì?"
"..." ngước mắt .
Lúc mới nhận khuôn mặt trắng trẻo của , một rặng mây hồng lan dài lên tận ch.óp tai.
ngượng ngùng rời mắt chỗ khác.
" trong lòng rốt cuộc đang nghĩ gì, giống như sẽ mắc hội chứng Stockholm, là hiệu ứng cầu treo. Chuyện giam cầm , khiến trong một thời gian dài chỉ thấy duy nhất một , khả năng sẽ nhầm lẫn sự ỷ thành tình yêu, dám đ.á.n.h cược, dám cá cược xem khi thoát ngoài liệu buông tha cho ."
Một tràng dài , hai chìm im lặng.
Cho đến khi Bùi Hành mở khóa còng ở một bên tay , đó l.ồ.ng tay khóa .
Hắn đăm đắm, lạnh lùng buông một câu: " bệnh , vì giam cầm đấy, cho nên chịu trách nhiệm với ."
ngẩn hồi lâu, cuối cùng cũng gật đầu.
Bùi Hành giơ cánh tay đang khóa lên, sợi xích kéo theo tay cũng nhấc lên theo.
Hai bàn tay kích thước hình dáng mỗi một vẻ, nhưng cổ tay đeo cùng một kiểu còng đầy quái gở.
Chiếc còng tay màu bạc ánh đèn trắng tỏa ánh sáng ch.ói lóa.
Bùi Hành đột nhiên híp mắt mỉm : "Nhìn giống nhẫn cưới ."
[Ừm.]
Đây chắc chắn là chiếc nhẫn cưới đặc biệt nhất thế giới .
Bùi Hành cứ thế ngang nhiên dọn phòng trọ của , chỉ tiếc là ở hai ngày.
Hắn đóng gói lôi thẳng đến một căn chung cư cao cấp khác gần trường học.
Bùi Hành liếc đầy oán trách: "Đời kiếp , bao giờ ở cái loại nơi chẳng tí gian riêng tư nào như thế nữa."
chột lảng tránh ánh mắt .
chịu tha cho , c.ắ.n đầu lưỡi đau điếng.
Bùi Hành buông , hầm hừ : "Với cái chỗ đó là nhà ma ám! Thảo nào nào cũng dám ở lâu."
thời gian quả thực lưu nhiều dấu ấn Bùi Hành.
Chẳng hạn như ánh sáng trong phòng luôn chỉnh tối, hiệu quả chắn sáng của rèm cửa đến mức dù là ban ngày kéo , trong phòng cũng tối đen như mực.
Ánh đèn trần cũng thiết kế tông màu vàng ấm áp.
Bùi Hành lớn hơn ba tuổi.
Tự tay điều hành một công ty quy mô lớn.
Một công ty mối liên hệ nào với Bùi thị.
Cũng là do âm thầm tự thành lập.
Một công ty ngoài tầm mắt của tất cả .
Còn chuyện giam cầm lâu như , chẳng một ai .
Về điểm , luôn thấy kỳ lạ.
Tại một sống sờ sờ như thế mất tích suốt ngần thời gian, mà chẳng lấy một ai phát hiện ?
ở nhà coi trọng.
Cũng nhà họ Bùi thiên vị trai Bùi Ngọc .
Chỉ là ngờ thể thiên vị đến mức độ .
Đến sống c.h.ế.t của một con cũng chẳng thèm ngó ngàng tới.
Tóc của Bùi Hành về vẫn giữ độ dài ngang vai.
Cũng chính là kiểu tóc "nam để tóc dài" như mạng vẫn gọi bây giờ.
Có những khi ngoài ban công chăm sóc hoa cỏ, ngập tràn trong ánh nắng ban mai ấm áp của mùa đông, mái tóc đen vắt hờ vai, những đường nét sắc sảo tinh tế khuôn mặt lúc ẩn lúc hiện làn tóc mây.
Thoáng chốc, mang cho cảm giác về một vẻ phi giới tính phân biệt .
Hắn ngước mắt thấy đang thẫn thờ, khẽ nhẹ một cái, tâm trí chao đảo.
*(Toàn văn .)*