lật mắt ngán ngẩm mới mở cửa.
Bên ngoài, ba bà chị chồng và Tiêu Bắc đó, khí thế hùng hổ.
Chị hai: "Âu Lan! Chẳng bảo cô đón con ? Sao cô còn ở nhà?"
Chị cau mày trong nhà, quét một vòng, thấy bóng dáng con trai , lập tức thét lên:
"Âu Lan! Con ?"
trợn mắt: "Chính cô còn con ở , hỏi ?"
"Con cô là móc khóa chắc? đeo lưng quần chắc?"
Chị hai run rẩy chỉ , miệng há định gì đó nhưng cuối cùng bỏ chạy tìm con.
Ba chị em nhà họ Tiêu và Tiêu Bắc xông thẳng bếp.
Nhìn thấy bếp lạnh tanh, ba lập tức bật chế độ sụp đổ.
"Tổ yến ?"
"Cá ?"
"Tôm ?"
Tiêu Bắc cau mày :
"Bố em ?"
Giọng đầy khó chịu:
"Sao họ còn đến?"
"Âu Lan, rốt cuộc em đang gì? Em còn một chút..."
"Chát!"
vung tay, tát thẳng một cái:
"Làm gì á? Đang xử đây!"
Tiêu Bắc chỉ tay , há miệng nhưng một lúc lâu vẫn gì.
"Âu Lan! Anh t.a.i n.ạ.n giao thông, đang viện! Em dâu mà đối xử như thế ?"
"Được , đừng mấy chuyện nữa." Chị ba giơ tay về phía : "Âu Lan, mau chuyển tiền , viện phí của còn đóng kìa!"
Ồ, mặt dày thật đấy!
nhếch mép: "Viện phí? Mẹ các tai nạn, trả viện phí? Mẹ các sinh , nuôi chăm sóc ngày nào ? Mặt ?" hề do dự mà bật ngay!
Tiêu Bắc lập tức tỏ vẻ khó chịu, sắc mặt khó coi vô cùng: "Âu Lan, em đang cái gì thế? Em là con dâu nhà , em trả tiền là điều hiển nhiên mà!"
khẩy: "Con dâu? Danh phận con dâu nhà cao quý lắm ?"
chỉ chị cả và chị ba: "Các , hai là con gái ruột của .
"Còn là con trai cưng của bà .
"Thân phận của các chẳng cao quý hơn – một đứa con dâu xa lạ – nhiều ? Cần gì khách sáo với ?"
khoanh tay: "Mà nãy các chạy về nhà gì ? Thay quần cho ? Cho bố các ăn ? Còn mặt mũi về đòi tiền ?"
Chị cả tức đến run : "Cô, cô cái gì ?! Cô là con dâu nhà chúng ! Lấy cô về là để hầu hạ nhà , cô mau đến bệnh viện ngay!"
Nói xong, chị định nhào tới kéo .
"Chát!"
vung tay tát thẳng mặt chị : "Hầu hạ cái đầu nhà chị!"
"Các lừa rằng căn nhà là nhà cưới của và Tiêu Bắc, bắt nhà bỏ hơn 300.000 tệ sửa sang. Giờ thấy thỏa mãn đúng ? Đạt thành tựu to lớn đúng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-duoc-coi-la-nguoi-mot-nha-cung-chia-se-kho-khan/chuong-2.html.]
Chị cả sững sờ một lúc: "Sao cô chuyện ?"
Hừ, ?
Tất nhiên là hai ông bà già đó lỡ miệng chuyện trong nhà vài hôm , thấy hết!
Nếu , giờ vẫn mấy dắt mũi đấy!
sang chỉ chị ba: "Còn chị nữa! Chị bắt chồng ký giấy nợ 188.000 tệ đám cưới, định để cưới về nai lưng trả nợ cho chị đúng ? Nghĩ quá nhỉ?"
Bị vạch trần, chị ba lập tức né tránh ánh mắt, dám gì.
Ngay cả Tiêu Bắc cũng cúi đầu, trông chẳng khác gì một con chim cút.
nhếch mép cả ba: " cho các , tiền sửa nhà các nhất trả đủ cho , nếu kiện đến cùng!"
Chị cả khẩy: "Trả cái gì mà trả? Ai thấy cô bỏ tiền sửa nhà? Cô bằng chứng ?"
"Không bằng chứng thì tức là cô tự nguyện bỏ tiền sửa! Cô kiện cũng vô ích!"
lạnh, sang chị ba.
Chị giật , ánh mắt trốn tránh: "Giấy nợ là Tiêu Bắc ký, hai là vợ chồng, đương nhiên cùng trả!"
Nói xong, chị hừ một tiếng bỏ chạy.
Chị cả cũng nán lâu, buông mấy câu hằn học đuổi theo chị ba.
Lúc , Tiêu Bắc cũng vênh mặt lên:
"Âu Lan, chúng kết hôn thì là một nhà.
"Dù giấy nợ là ký, nhưng là nợ của vợ chồng, em trốn !"
"Thôi nữa, vẫn đang chờ chăm sóc, em thu dọn đồ với ngay, ca cho bố về!"
"À, mà bố em thế? Tại chặn hết chúng WeChat? Em bảo họ mở chặn ngay , giận đấy!"
lạnh lùng thẳng đàn ông mặt.
Chồng ký giấy nợ thì vợ cũng trả?
Tốt lắm.
Xem từ khi cưới, họ tính toán rõ ràng từng bước .
Nếu là kiểu nhút nhát, hiền lành, chắc bây giờ câm nín mà gánh nợ.
bọn họ tính toán ?
Ha! Đụng nhầm !
"Âu Lan? Đứng ngẩn gì? Mau thu dọn đồ !"
Chưa đợi xong, liếc thấy cây sào phơi đồ ngoài ban công.
Không rằng, thẳng đến đó.
"Em gì thế? Âu Lan, đang chuyện với em mà—"
cầm sào phơi lên, nhắm thẳng Tiêu Bắc mà lao tới.
Hắn tái mét mặt, mở cửa chạy thục mạng!
Đồ hèn!
khẩy, ném cây sào xuống.
đương nhiên ngu đến mức đ.á.n.h , nếu cảnh sát sờ gáy thì toi đời.
cũng rảnh để thu thập bằng chứng, ghi âm, video kiện tụng.
Làm tốn thời gian, mà cùng lắm chỉ đòi tiền vốn mất.
—trả thù bằng chính cách của họ!