Thật buồn nôn.
mới mắng thầm xong, oán khí trong n.g.ự.c cũng dần tan .
Có lẽ, nguyên chủ cũng đang bắt đầu tỉnh ngộ.
Trên đời nào nhiều hiểu lầm và bất đắc dĩ đến thế.
chẳng qua là đủ yêu mà thôi.
“Tốt , ồn ào thế thể thống gì.” nghiêm mặt ,
“Hôm nay cũng khuya , để họ nghỉ ngơi , gì ngày mai tiếp.”
Chu Yến vẫn còn giận, nhưng cố nhịn nữa.
Dù thì những toan tính trong lòng, cũng rõ ràng lắm.
“Tư Vũ, mai sẽ tìm chỗ khác cho Thư Nhã, từ nay đưa cô đến đây nữa.
em cũng để Cảnh Tân , đừng qua với nữa.”
khẽ đặt tay lên n.g.ự.c, bỗng bật hỏi:
“Anh đang ghen ?”
Chu Yến sững sờ, đó khẽ ậm ừ một tiếng, vẻ ngượng ngập.
“Trước đây em khỏi nhà dễ dàng thế, cũng chẳng bao giờ mật với đàn ông khác.
Anh… dạo lạnh nhạt với em, nên em mới diễn trò để thu hút sự chú ý của .
Anh , chúng cùng đổi, ?”
Chu Yến chân thành, ánh mắt đỏ lên đúng độ.
Thế nhưng…
Tại thấy, chỉ là sẽ dẫn phùng Thư Nhã về nhà nữa,
còn thì cắt đứt với Cảnh Tân?
Lý gì kỳ cục chứ?
Một trận chua chát dâng lên trong lòng.
Có lẽ nguyên chủ cũng đang hối hận vì trao trọn chân tâm cho sai .
cố nén cảm giác ghê tởm, vẻ dịu dàng ngoan ngoãn, nép lòng :
“Thôi mà, em với Cảnh Tân thật sự chẳng gì , chỉ là bạn thôi.
Trước khi đại học, bọn em thường chơi chung.
Sau nước ngoài phát triển, gần đây mới trở về, khéo khi sang đường còn kéo em một cái, chẳng may thương.”
“em chăm sóc là vì tình bạn, đừng ghen bóng ghen gió nữa.”
Dạy ch.ó mà thể chỉ đ.á.n.h, thi thoảng ném cho nó một khúc xương,
như thế nó mới nhớ ai mới là chủ của nó.
Dù thì, chuyện … chỉ mới bắt đầu thôi.
Tối hôm đó, chậm rãi bò lên giường.
Chu Yến đặt điện thoại xuống, đưa tay tắt đèn đầu giường.
Vừa mới chui chăn, thể nóng rực của áp sát .
Tiếng nuốt nước bọt vang lên rõ ràng trong khí tĩnh lặng.
bất giác nổi cả da gà.
“Vợ , chúng lâu ... hôm nay để hầu hạ em thật , ?”
Trong ký ức của nguyên chủ, lúc còn yêu ,
Chu Yến luôn là chủ động trong truyện với cô.
khi kết hôn, vai trò đảo ngược cô trở thành là chủ động.
Giờ đây, lẽ dáng vẻ cao lớn, điển trai của Cảnh Tân
khiến nảy sinh cảm giác khủng hoảng.
Khi còn đang cân nhắc nên tung một cú đ.ấ.m khiến ngất xỉu ,
thì từ căn phòng bên cạnh bỗng vang lên một tiếng “rầm”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-dua-vao-viec-cong-luoc-tra-nam-de-kiem-tien/3.html.]
Ngay đó là tiếng kêu đau yếu ớt của Phùng Thư Nhã.
nhướng mày — đây là kiểu “vô tình té ngã” ?
Chu Yến theo phản xạ bật dậy, nhưng khi thấy gương mặt lạnh nhạt của , ngượng ngùng xuống .
Anh vẫn định tiếp tục.
tiếng kêu đau càng lúc càng lớn, thậm chí xen lẫn cả tiếng nức nở khe khẽ, khiến Chu Yến cuối cùng thể yên nữa.
“Vợ , xem một chút về ngay, Thư Nhã sức khỏe , lỡ chuyện gì thì nguy.”
còn kịp gì, chiếc điện thoại đặt cạnh gối bỗng sáng lên.
Chu Yến nhanh tay hơn, cướp lấy mở xem.
Là tin nhắn WeChat…
Cảnh Tân dùng giọng trầm khàn, pha chút từ tính mà khàn khàn :
“Anh đau đến ngủ , khuya thế nhắn tin cho em,
chồng em chắc giận nhỉ?”
Kèm theo đó là một tấm ảnh tự chụp đường nét xương quai xanh sắc sảo, cổ còn hằn một dấu đỏ mập mờ.
“Nhà em nhiều muỗi thế, em nước hoa hồng t.h.u.ố.c chống muỗi ,
ngứa quá… chịu nổi …”
Gân xanh trán Chu Yến giật liên hồi.
Anh nghiến răng, gửi tin nhắn thoại, giọng như :
“Cô ngủ , ngứa thì tự gãi , nửa đêm đừng phát dại mà nhắn cho vợ !”
Nói xong, tắt điện thoại của , ôm c.h.ặ.t lòng, chui chăn.
“Ngủ! Anh nữa! Còn em cũng đừng hòng hết!”
Hôm , Chu Yến thật sự tìm một chỗ ở mới cho Phùng Thư Nhã.
Ngày cô dọn , mặt mày đầy ấm ức, như thể chịu nỗi nhục lớn lao.
Ánh mắt cô lượn quanh căn biệt thự thật lâu, cuối cùng, nhân lúc Chu Yến chú ý, chậm rãi bước đến mặt , nghiến răng nhỏ:
“Cho dù cô giở trò thế nào, tạm thời khiến Chu Yến bên cô,
nhưng đừng vội đắc ý! Rồi sẽ một ngày, mới là nữ chủ nhân thật sự của nơi !”
mỉm , rạng rỡ như hoa nở.
Không buồn so đo với… ch.ó.
Cảnh Tân cũng sợ khó xử, nên chủ động dọn ngoài
Sáng hôm , đang nấu cháo ở nhà Cảnh Tân thì điện thoại reo.
Đầu bên là giọng ngái ngủ, nặng nề của Chu Yến:
“Em đang ở ?
Trong bếp chẳng thấy ai, em ngoài mua đồ ?
Vừa , hầm cho nồi canh gà ác bổ khí huyết , nấu xong mang .”
Không cần nghĩ cũng nồi canh , là định mang cho Phùng Thư Nhã.
bật loa ngoài, đặt điện thoại lên bàn, múc một muôi cháo, khẽ thổi vài cái,
thong thả nếm một ngụm.
“ đang ở chỗ Cảnh Tân đây, thương gân động cốt trăm ngày, nên nấu ít cháo bổ dưỡng cho .”
“Đây, há miệng nào.”
Thìa cháo đưa đến bên môi, Cảnh Tân híp mắt, ngoan ngoãn ăn.
“Chu Yến, tự đặt đồ ăn ngoài , bận, về .”
Cảnh Tân nhai cháo, ăn lẩm bẩm:
“Chu đúng là phúc thật đấy. Ai mà ngờ Tư Vũ đảm đang đến thế, sớm , c.h.ế.t cũng cưới cô .”
bật , nhẹ vỗ cơ bụng .
“Thôi mau dưỡng thương cho . Với dáng , cô gái nào mới hưởng phúc đây.”
“Thế em thử… cho quen tay ?”
Cảnh Tân khẽ vén áo lên, để lộ hàng cơ bụng săn chắc, mắt, đang nhẹ phập phồng theo nhịp thở.