TÔI DỰA VÀO VIỆC CÔNG LƯỢC TRA NAM ĐỂ KIẾM TIỀN - 1

Cập nhật lúc: 2026-03-10 19:57:36
Lượt xem: 206

Xuyên thành nữ chính trong truyện ngược, quyết định ngược bộ kịch bản.

 

“Lúc nào cũng xem cảnh phụ nữ đàn ông cặn bã ngược đãi thì chứ? 

 

Đợi đấy, chị đây sẽ cho mấy thấy một phiên bản mới mẻ hơn.”

 

Bên , Chu Yến đang bận dịu dàng hỏi han cô thanh mai trúc mã ốm của .

 

Còn thì sang chăm sóc bạn thanh mai của , thương, tỉ mỉ đến từng chút.

 

Ai hỏi thì liền :

 

“Đừng hiểu lầm, chỉ coi như em thôi. Là quen từ nhỏ, nếu thật sự gì thì gì còn phần nữa?”

 

“Anh cứ nghi ngờ như khiến mệt lắm, đừng vô lý ?”

 

“Anh thương, cần bồi bổ. Nhà chẳng củ nhân sâm ngàn năm đó ? Vừa , mang cho tẩm bổ .”

 

Củ nhân sâm đó quý đến mức vô giá, là vật truyền đời của nhà họ Chu, đến cả lão gia trong nhà cũng nỡ đụng .

 

cố tình , chẳng qua là để khiến buồn nôn thôi.

 

Quả nhiên, sắc mặt Chu Yến tái nhợt, môi run rẩy vì giận.

 

lười biếng ngẩng mắt lên, nhếch mép —

 

“Mới thế chịu nổi ?”

 

Phụ nữ trong truyện ngược chịu khổ đủ .

 

Giờ đến lượt tra nam nếm thử xem .

 

Ánh mắt Chu Yến lạnh như băng về phía nơi Cảnh Tân đang :

 

“Củ nhân sâm đó là bảo vật truyền gia của nhà họ Chu, giữ để phòng bất trắc. Hắn là cái thá gì, cũng xứng ?”

 

“Còn nữa,” ánh mắt dán c.h.ặ.t bờ vai , “chỉ là trẹo chân thôi, cần ôm cô c.h.ặ.t như thế ?”

 

cúi bàn tay khớp xương rõ ràng đang đặt vai .

 

Khóe môi Cảnh Tân cong lên, ngón tay càng siết c.h.ặ.t thêm.

 

Rơi mắt ngoài, trông hệt như một màn khiêu khích mập mờ.

 

“Tư Vũ, là em về .”

 

Cảnh Tân mỉm , giọng đầy ẩn ý:

 

“Đừng lo cho , thật sự .”

 

lập tức nắm bàn tay , giọng đầy áy náy:

 

“Cảnh Tân, là vì bảo vệ mới trẹo chân. Sao thể bỏ mặc ?”

Nói xong, sang Chu Yến, trong mắt chút trách móc:

 

“Anh hung dữ với Cảnh Tân gì? Nếu , thương bây giờ là . Chu Yến, từ khi nào trở nên nhỏ nhen như hả?”

 

Chu Yến sững sờ, ánh mắt phức tạp.

 

 

N.g.ự.c phập phồng, tiến lên nắm lấy cổ tay , giọng trầm thấp:

 

“Tư Vũ, ý đó... chỉ là... hai quá mật ...”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-dua-vao-viec-cong-luoc-tra-nam-de-kiem-tien/1.html.]

Cảnh Tân khẽ thở dài:

 

“Chu , đừng để bụng. với cô từ đến giờ vẫn , cô thực sự coi là đàn ông . nếu ghét , .”

 

đầu, hờn giận trừng Chu Yến một cái, vội nắm lấy tay Cảnh Tân đang khập khiễng định :

 “Cảnh Tân, chúng em, khách sáo cái gì chứ. Đã , khi chân lành, sẽ là cây gậy chống cho .

 Anh em nạn thì cùng gánh.”

“Anh cho nhân sâm cũng chẳng , lát nữa tìm cho món bổ hơn.”

Cảnh Tân bật sang sảng, xoa đầu :

 “Nhóc con lòng , xem thương em uổng phí.”

Rồi sang Chu Yến, nhạt:

 “Chu , nếu vui, thể đuổi bất cứ lúc nào.”

Chu Yến mặt cắt còn giọt m.á.u, chỉ thốt một câu:

 “Về nhà với , chúng cần chuyện cho rõ ràng.”

Thấy hai bên càng lúc càng căng thẳng, ai chịu nhường ai.

 Cảnh Tân khẽ nhướn mày, đúng lúc buông tay khỏi vai .

 Anh chống một chân, lười biếng dựa tường, từ xuống đ.á.n.h giá Chu Yến một lượt bất đắc dĩ lắc đầu:

“Chu đúng là đa nghi và nhạy cảm thật đấy. Sao ngay cả chút tin tưởng cơ bản cũng ?

 Tư Vũ , ánh mắt chọn đàn ông của em đúng là cả.”

Chu Yến lập tức tức giận hơn nữa.

Chu Yến nắm c.h.ặ.t cổ tay , kéo thẳng góc hành lang:

 “Em ý gì đây? Cứ khiến mất mặt trong lúc ?”

Anh trầm giọng, khuôn mặt âm u, chằm chằm như thấu vì đổi” như .

chẳng hề sợ, ngược còn chợt nhớ điều gì, hỏi :

 “Anh cũng đến bệnh viện gì?”

Bị nhắc như thế, Chu Yến như sực tỉnh.

 Ánh mắt né tránh, nhưng cố tỏ bình thản :

 “Thư Nhã ốm, lo nên đến xem một chút.”

gật đầu, giọng hờ hững:

 “Ồ, còn ? Trùng hợp, cũng đang bận.”

Thấy định rời , Chu Yến kéo .

 Sắc mặt chần chừ, thôi:

 “Lần ... em giận ?”

khẽ mỉm .

 Thì Chu Yến cũng , mỗi , nguyên chủ “Tư Vũ” đều sẽ nổi giận.

 Thế nhưng, vẫn lặp lặp , một, hai, ba, bốn...

 Cho đến khi cô tuyệt vọng — và xuyên thể .

“Cô cứ ba ngày hai bữa ốm đau, quen .

 Vả , tin và Thư Nhã mà.”

chớp mắt, giọng ẩn ý:

 “Giống như tin và Cảnh Tân đó.”

Một câu khiến Chu Yến nghẹn , gì.

lúc đó, điện thoại reo lên.

 Tiếng chuông là một khúc dương cầm du dương, trầm lắng —

 là nhạc chuông riêng của phùng thư nhã.

Chu Yến hít sâu vài , liếc một cái, dùng giọng dịu dàng để máy.

  chẳng buồn để ý, đầu bỏ .

nguyên chủ, cũng chẳng thật sự yêu chu yến . Anh điện thoại với ai, liên quan gì đến chứ.

Nhiệm vụ của — là tìm cách xoa dịu oán khí của cô .

 So với việc khiến nam chính sớm tỉnh ngộ, yêu thương nguyên chủ như trong kịch bản,

  càng thích lấy oán trả oán, lấy đau đớn đổi đau đớn,

 để nếm trải y hệt những gì cô từng chịu.

Xuyên sách việc , một thì lạ, hai là quen.

 Sau khi sống sót hảo đến tận hồi kết của cuốn đầu tiên,

 hệ thống vui mừng khôn xiết, còn hăng hái mời trở thành “đồng nghiệp”.

Mà trong những thế giới từng xuyên qua,

 đáng ghét nhất chính là những truyện ngược nữ chủ kiểu .

Nguyên chủ, Tống Tư Vũ, thời đại học là hoa khôi trong trường,

 xung quanh theo đuổi cô vô .

 Vì , khi một đại mỹ nhân như cô đồng ý ở bên Chu Yến,

Anh tự mãn và hưng phấn suốt một thời gian dài.

Đến khi nghiệp, Chu Yến chờ nổi mà cầu hôn,

  kết hôn, cả hai còn trải qua vài năm ngọt ngào như mật.

Để trở thành vợ hảo nhất trong lòng ,

 Tống Tư Vũ từ chối mối quan hệ xã giao, mỗi ngày đều ba bữa chăm sóc, nấu nướng, thậm chí còn luyện thành tay nghề đầu bếp thượng thừa.

Loading...