Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 94: Mượn Vận Trộm Mệnh, Hé Lộ Thân Phận

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:31:59
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngô Thu Thu do dự một chút.

Công việc từng , hơn nữa cô còn xem nhà thuê ngoài trường.

Tiêu Cảnh Từ vốn nhạy bén. Thấy Ngô Thu Thu từ chợ đồ điện t.ử , liền đoán cô định gì.

“Cô mua máy tính ? Vậy thù lao hôm nay là tiền một chiếc máy tính.”

Anh tiền. Là kiểu giàu thể tưởng tượng nổi. Tiêu Cảnh Từ chừng mực, Ngô Thu Thu yêu tiền, nhưng yêu tiền bất chấp liêm sỉ, một chiếc máy tính, quá đắt đỏ, mà là đủ.

Ngô Thu Thu đồng ý. Cơ hội kiếm tiền đến hai. Một chiếc máy tính quả thực là nhu cầu cấp bách của cô.

Tiêu Cảnh Từ quả nhiên nắm bắt lòng .

“Được, thể cho thế nào.”

Cô gật đầu, coi như thực tập .

Tiêu Cảnh Từ thở phào nhẹ nhõm, cuộc họp sắp bắt đầu , may mà gặp Ngô Thu Thu giúp đỡ.

“Lên xe .”

Tiêu Cảnh Từ dẫn Ngô Thu Thu bãi đỗ xe, tài xế lập tức lái xe .

Tiêu Cảnh Từ thuận miệng qua cho Ngô Thu Thu cần ghi chép những nội dung chính gì. Trong lúc đó, liếc thấy tên cửa hàng màn hình điện thoại của Ngô Thu Thu. Anh bất động thanh sắc dời mắt .

Cuộc họp kéo dài suốt ba tiếng đồng hồ.

Kết thúc, Tiêu Cảnh Từ trực tiếp mua máy tính cho Ngô Thu Thu. Mà đưa thù lao bằng giá tiền một chiếc laptop thông thường. Không quá phô trương, cũng quá bèo bọt. Rất hợp ý Ngô Thu Thu.

Ngô Thu Thu cũng thêm chút thiện cảm với Tiêu Cảnh Từ. Anh vẻ khác với những giàu bình thường.

dò hỏi manh mối về vị hôn thê của Tiêu Cảnh Từ, khéo Tiêu Cảnh Từ cũng nhiều điều nghi hoặc.

Thế là khi mua máy tính, Tiêu Cảnh Từ liền : “Ăn bữa cơm rau dưa nhé, chắc cô cũng chuyện hỏi .”

“Được.” Lần Ngô Thu Thu do dự.

Tiêu Cảnh Từ đưa Ngô Thu Thu đến ăn cơm gần một địa điểm du lịch nổi tiếng mạng. Nơi đông như kiến, ven đường còn ít hot boy hot girl đang video.

“Nghe cảnh đêm ở đây lắm, cơ hội ngắm cho kỹ.”

Ngô Thu Thu tê liệt lắc đầu: “ thấy bao giờ.”

Tiêu Cảnh Từ tự lỡ lời, xin .

, cô thể hiện tại tình trạng gì bất thường ?” Tiêu Cảnh Từ hỏi.

“Ừm, ấn đường hắc khí, tiểu nhân tiếp cận, vận khí đang đ.á.n.h cắp, vụ t.a.i n.ạ.n xe hôm nay chỉ là bắt đầu thôi.”

Ngô Thu Thu thích chơi trò úp mở, Tiêu Cảnh Từ hỏi thì cô .

Ánh mắt Tiêu Cảnh Từ trầm xuống: “Thật ?”

Ngô Thu Thu cạn lời: “ cần thiết lừa ?”

Trải qua bao nhiêu chuyện, Tiêu Cảnh Từ còn là một theo chủ nghĩa duy vật thuần túy nữa. Anh cũng từng nghi ngờ, liệu đây quá võ đoán ?

Anh vẻ suy tư thường ngày, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Một lát , hỏi: “Hóa giải thế nào?”

“Thứ nhất, là ai đang trộm vận khí của , thứ hai, tìm vật trung gian.”

Chuyện trộm vận , từ xưa . ông trời công bằng. Anh vận khí , chắc trường thọ. Anh trường thọ, chắc mệnh , thể cả đời tầm thường, bình phàm. Đây gọi là cân bằng.

Cho nên, từ xưa phương sĩ liều lĩnh, đ.á.n.h cắp vận khí của khác. Giống như lúc đầu Trần Tam Hải đ.á.n.h cắp vận khí của Ngô Gia Thôn . Tại thiên t.ử thời xưa trường thọ, chính là vì thể chiếm hết cái của hai đầu. Thế nên thiên t.ử các đời đều tìm kiếm đạo trường sinh, nhưng ai thành công.

Tiêu Cảnh Từ đại vận khí, tiền quyền đều , thuận buồm xuôi gió. Tự nhiên nhắm .

“Vật trung gian mà cô là?” Tiêu Cảnh Từ nghiêm túc hỏi.

“Cách trộm vận nhiều loại, thể là tặng một món đồ nào đó, phá hoại phong thủy nơi ở của . Cũng thể lấy bát tự sinh thần của , lập đàn phép, phá hoại mệnh cách của .”

Ngô Thu Thu giải thích: “Cách âm độc hơn nhiều, hiệu quả nhanh hơn, nhưng phản phệ cũng lớn, thể trộm vận thành ngược còn thiên khiển.”

Tiêu Cảnh Từ nheo mắt trầm tư. Bất tri bất giác, tin lời Ngô Thu Thu.

“Theo cách của cô, cái gặp chắc là loại .”

Anh chắc chắn bát tự sinh thần của ai lấy .

“Chắc là , vì theo tình trạng hiện tại của , cũng chỉ mới mất một hai phần mười, còn sớm chán.”

Luồng hắc khí tuy đang từ từ nuốt chửng vận khí của Tiêu Cảnh Từ, nhưng hiện tại đáng lo ngại, phá giải cũng khó, tìm vật trung gian đập vỡ là OK.

“Cảm ơn cô cho .” Ánh mắt Tiêu Cảnh Từ thêm vài phần ấm áp.

Không từ lúc nào, càng thêm khâm phục cô bé mặt. Cô còn nhỏ như , nhưng ở một lĩnh vực vượt xa quá nhiều.

, ở Trường Bạch Sơn, cùng cô thấy ?”

Tiêu Cảnh Từ như vô tình hỏi.

Ngô Thu Thu bưng cốc nước lên uống, che giấu cảm xúc nơi đáy mắt: “À hả, tạm thời việc.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-94-muon-van-trom-menh-he-lo-than-phan.html.]

“Hai ?”

Tiêu Cảnh Từ nhớ , thấy đàn ông đó liền vô cớ cảm thấy khó chịu, giống như luồng khí âm hàn bao quanh. Anh vẫn lo lắng Ngô Thu Thu tiếp xúc với đó sẽ gặp nguy hiểm.

“Người thể tin tưởng nhiều, là một trong đó.”

Ngô Thu Thu .

Ánh mắt Tiêu Cảnh Từ phức tạp. Một cô gái trải sự đời, thể câu , phản ứng đầu tiên của chút... đau lòng?? Phải trải qua sự đen tối thế nào của thế gian, cô mới câu ?

“Vậy cô cảm thấy, cô thể tin tưởng ?”

Ngô Thu Thu đặt cốc xuống, lắc đầu: “Chúng .”

Không , thì bàn đến chuyện tin tin.

Tiêu Cảnh Từ bật . Cô gái thật giống con thỏ xù lông nhím. Ừm, tại là thỏ? Anh . Chỉ là cảm thấy giống.

Ngô Thu Thu đảo mắt.

“Tiêu , vẫn hỏi chuyện về vị hôn thê của .”

“Cô sắp nữa .” Tiêu Cảnh Từ buột miệng .

Thấy Ngô Thu Thu ngơ ngác , nắm tay ho nhẹ một tiếng: “Là hôn ước do trưởng bối hai nhà định , cô cũng trạc tuổi cô, tán thành, chỉ là sức khỏe cô xưa nay yếu ớt, mãi tìm cơ hội hủy hôn.”

Mỗi định nhắc đến hôn ước, bên ngất xỉu, nhập viện... Thời gian dài như , cũng thường xuyên gặp cô . Lần gần nhất là ở Trường Bạch Sơn. Anh nhân cơ hội đó rõ ràng, kết quả Ngô Thu Thu đến. Lại trì hoãn.

“Nói nãy giờ, vẫn tên gì.”

Hôn ước của Tiêu Cảnh Từ thế nào, Ngô Thu Thu quan tâm lắm. Cô cũng Tiêu Cảnh Từ giải thích nhiều thế gì.

“Lạc Tuyết Nhiên.”

Tiêu Cảnh Từ thốt một cái tên.

Ngô Thu Thu khẽ nhẩm cái tên . Thật , tên là tên của thiên kim đại tiểu thư. Chỉ là một thiếu nữ xa lạ như , tại trộm mệnh của cô?

Tần lão là sư của bà ngoại, tại giúp Lạc Tuyết Nhiên chứ?

Hơn nữa, trộm mệnh cần bát tự sinh thần. Ngoài bà ngoại , ai ?

Lẽ nào là tên thọt ? Ngô Thanh Nguyên từng , lúc cô sinh , tên thọt đến tìm bà ngoại. Vậy thì đời bát tự sinh thần của cô ngoài bà ngoại còn tên thọt đó. Có lẽ chính tên thọt đang hại cô.

tại bà ngoại ngăn cản? Hay là ngăn cản ? Thế nên bà mới hạ cấm chế cho , cho phép dính dáng đến nhân quả.

Ngô Thu Thu bất giác suy nghĩ sâu xa.

Tiêu Cảnh Từ gọi Ngô Thu Thu mấy tiếng, mới gọi hồn cô về.

“Món ăn lên .” Anh .

Ngô Thu Thu nghĩ thông, ăn cơm cũng như nhai sáp.

“Nhắc mới nhớ, Lạc Tuyết Nhiên lẽ chút quan hệ với cô, bà ngoại cô cũng họ Lý.”

Tiêu Cảnh Từ dường như nhớ điều gì, trầm ngâm .

Ngô Thu Thu: “!!!”

Bà ngoại Lạc Tuyết Nhiên họ Lý?

Tiêu Cảnh Từ cũng đặt đũa xuống, ánh mắt chạm với Ngô Thu Thu. Anh lờ mờ nhớ đêm đó ở nhà Ngô Thu Thu, Tần lão từng , bà ngoại Ngô Thu Thu tên là Lý Mộ Nhu.

Nếu bà ngoại của Lạc Tuyết Nhiên chính là chị gái của bà ngoại Ngô Thu Thu, Lý Mộ Thanh thì ?

Vậy thì bà ngoại Lạc Tuyết Nhiên chính là dì ghẻ (dì họ) của Ngô Thu Thu. Cô và Lạc Tuyết Nhiên, thể là chị em họ.

Ngô Thu Thu run rẩy. Cô thà rằng đối phương là lạ bất kỳ quan hệ huyết thống nào.

“Cô chứ?” Tiêu Cảnh Từ lộ vẻ lo lắng. Do dự một chút, vẫn đưa tay vỗ nhẹ lưng Ngô Thu Thu.

“Không , vấn đề nhỏ.”

Ngô Thu Thu ngẩng đầu lắc lắc, nhanh tiêu hóa xong kết luận . Con mà, tiềm năng đều là vô hạn.

Sau bữa cơm, Tiêu Cảnh Từ đề nghị đưa Ngô Thu Thu về trường, cô từ chối. Không gây rắc rối cần thiết.

Nào ngờ, những bức ảnh cô gặp gỡ, ăn cơm với Tiêu Cảnh Từ hôm nay truyền đến một chiếc điện thoại khác.

Thiếu nữ chằm chằm bức ảnh, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh lóe lên vẻ âm u.

“Ngô Thu Thu.”

Tay cô chỉ mặt Ngô Thu Thu.

Giây tiếp theo, cô cầm lấy con d.a.o gọt hoa quả bàn, đ.â.m mạnh màn hình.

Chỗ vỡ nát, chính là khuôn mặt của Ngô Thu Thu.

 

 

Loading...