Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 91: Oan Gia Ngõ Hẹp, Ân Oán Phân Minh

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:31:56
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần lão bất lực.

Thực ông , Tiêu Cảnh Từ dường như chẳng hề thích tiểu thư. Khổ nỗi tiểu thư cứ khăng khăng Tiêu Cảnh Từ thì chịu.

Ông do dự một chút : “Ngô Thu Thu là kẻ sắp c.h.ế.t, tất cả những gì của nó đều thuộc về cô , cũng chỉ còn hai năm nữa thôi. Tiêu thế nào cũng quan trọng, Ngô Thu Thu cuối cùng cũng sẽ c.h.ế.t, tiểu thư đừng tức giận.”

“Cái gì gọi là tất cả của nó thuộc về ? Những gì là do sinh mang mệnh quý, liên quan gì đến một con thôn nữ ti tiện?”

Nếu thấy những tấm ảnh , cả đời cũng chẳng thèm liếc con thôn nữ lấy một cái. Dù cũng chỉ là cái bịch m.á.u nuôi dưỡng . Hai năm nữa nó c.h.ế.t, đời ai còn nhớ đến một con thôn nữ nhỏ bé, đáng kể như chứ?

Tần lão gì. Mối quan hệ giữa Ngô Thu Thu và tiểu thư, dăm ba câu là . Rất nhiều sự thật, cũng chỉ ông và sư phụ mới .

Tần lão nghĩ, nhất là đừng quấy rầy Ngô Thu Thu. Ông cảm thấy con bé đó chút cổ quái. Nếu tiểu thư xuất hiện mặt Ngô Thu Thu, chừng sẽ xảy biến cố gì. Hơn nữa Tiêu Cảnh Từ dường như cũng nảy sinh nghi ngờ. Nếu Tiêu Cảnh Từ nhúng tay ngáng đường thì sẽ càng rắc rối hơn.

ông khuyên can: “Cho nên, cô cần để ý đến nó, cứ an tâm ở Kinh Đô là .”

“Không, gặp nó.” Thiếu nữ đột nhiên bật . nụ đó tràn đầy vẻ ác độc.

Tần lão tự nhiên thấy, ông kinh ngạc hỏi: “Cô gì?”

Thiếu nữ trả lời, chuyển sang cau mày suy nghĩ: “Ông từng , cảm ứng giữa và nó là hai chiều, chỉ cần ở trong một cách nhất định, chúng đều thể cảm nhận sự tồn tại của đối phương đúng ?”

.” Tần lão gật đầu.

“Vậy nó thể g.i.ế.c ?” Thiếu nữ hỏi.

Tần lão im lặng giây lát lắc đầu: “Không thể, nếu nó g.i.ế.c cô, nó cũng sẽ c.h.ế.t theo. Các là một mạng, hai hồn.”

Thiếu nữ tươi như hoa: “Nói cách khác, cho dù nó mặt , cũng chẳng đúng ?”

“Ừ.” Tần lão đáp.

“Ha ha ha ha, thì càng gặp nó, để nó cho rõ, tôn quý đến nhường nào, còn nó thì thấp hèn .”

“Đau khổ nhất là, để nó cảm nhận , dù chính là lấy mạng nó, nhưng nó bất lực , cái cảm giác tuyệt vọng đó mới thú vị .”

“Nó sẽ hiểu thấu đáo thế nào là cách phận, thế nào là mỗi một mệnh.”

Thiếu nữ nghịch những ngón tay non mềm của , giọng đầy vẻ hờ hững.

Những lời ác độc tột cùng khiến Tần lão cũng giật giật mi tâm. Nói thật, chỉ xét gặp ở Ngô Gia Thôn, ông ấn tượng tệ về Ngô Thu Thu.

Cho nên ông thử khuyên can. Con thỏ ép đường cùng còn c.ắ.n . Ông tiểu thư khiêu khích và lăng nhục Ngô Thu Thu như .

ông còn kịp , thiếu nữ chặn lời: “Từ nhỏ sức khỏe kém, Tần gia gia ông cũng mà, nếu nhờ các ông giúp , c.h.ế.t từ lâu .”

“Bây giờ chỉ nơi khác chơi một chút, ông đừng ngăn cản nữa.”

Tần lão đành thở dài. Tiểu thư từ nhỏ cơ thể yếu ớt, mang tướng c.h.ế.t yểu, mệnh bàn đến ba tuổi là vỡ nát. Nếu nhờ dùng mạng của Ngô Thu Thu để nối tiếp, thì chẳng còn đường sống. Nghĩ , ông cũng khuyên nữa.

Thiếu nữ phấn khích hẳn lên: “Tốt quá, ngày mai sẽ chào tạm biệt ông bà ngoại xuất phát.”

Tần lão cúi đầu gì.

Ngày hôm .

Ngô Thu Thu uể oải bước khỏi quán net.

Cô liên lạc với Dư Cố , lấy hành lý.

Dư Cố nhanh lái chiếc xe địa hình đến gần chỗ Ngô Thu Thu. Vừa đến nơi, liền Ngô Thu Thu từ xuống , xác nhận cô mới mở miệng: “ mang đến cho em đây.”

Ngoài hỏi thêm gì cả. Có lẽ Ngô Thu Thu cũng sẽ .

“Đã thì về trường , bạn học Ngô Thu Thu.” Dư Cố .

Ngô Thu Thu gọi giật Dư Cố đang định : “Dư giáo quan, cái tặng , mấy ngày nay phiền .”

Cô đưa một chuỗi tiền xu bằng đồng tinh xảo cho Dư Cố. Khác với loại cô bán, chuỗi cô xâu đủ 9 đồng tiền, dây đỏ còn chú ngữ trừ tà.

Mắt Dư Cố sáng lên. Đột nhiên cảm thấy bớt u sầu hẳn.

Anh nhận lấy và hỏi: “Cái gì đây?”

“Bảo vệ bình an đấy.” Ngô Thu Thu hất cằm.

Dư Cố bật . Anh chỉ nghĩ Ngô Thu Thu đang đùa. Mặc dù trông đồ vật đáng giá gì, nhưng Dư Cố vẫn trịnh trọng nhận lấy và cảm ơn: “Vậy cảm ơn em nhiều, bạn học Ngô Thu Thu.”

“Vậy em về trường đây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-91-oan-gia-ngo-hep-an-oan-phan-minh.html.]

Ngô Thu Thu híp mắt vẫy tay. Mặc dù cô gặp nhiều chuyện , nhưng vẫn nhớ đến cô. Ngô Thu Thu đành dùng cách của riêng để đáp những thiện ý .

“Khoan .”

Ngô Thu Thu Dư Cố gọi . Cô nghi hoặc .

“Về chuyện thôn Hải Cát, nghĩ cần cho em kết quả.” Dư Cố cân nhắc một chút: “Cảnh sát giải cứu tổng cộng hai mươi ba phụ nữ giam cầm hầm ngầm của dân làng.”

“Còn phụ nữ tên Nhã Kỳ mà em , sắp xếp để tìm gia đình .”

Mắt Ngô Thu Thu mở to. Con kinh khủng hơn nhiều so với tưởng tượng của cô. Không ngờ cái thôn Hải Cát nhỏ bé, trăm hộ gia đình, đến năm trăm nhân khẩu , là nơi ngũ độc tụ .

Dư Cố thở dài, vỗ nhẹ vai Ngô Thu Thu: “Cho nên em em xúc động thế nào ? Những kẻ đó đều loại hiền lành, nếu em nhốt thì thoát ?”

Ngô Thu Thu nhốt ... Ở thôn Hải Cát, cô cái gì cũng trải qua . là một ván bài kẻ ác. Cô vì sợ Dư Cố lo lắng.

“Tuy nhiên,” Dư Cố chuyển giọng: “Cũng chính nhờ em mạo hiểm xông , mới khiến tội ác bao năm qua của cái thôn biệt lập phơi bày ánh sáng.”

“Chỉ thể sự việc đều hai mặt. Thôi, em .”

Ngô Thu Thu mím môi, gật đầu: “Vâng, tạm biệt.”

Dư Cố theo bóng lưng Ngô Thu Thu khuất dần trong sân trường mới lên xe. Nghĩ ngợi một chút, treo chuỗi tiền xu lên xe.

Dư Cố ngờ rằng, chính trong tương lai xa, chuỗi tiền xu cứu mạng ...

Ngô Thu Thu kéo vali về ký túc xá.

Mọi đều đến đông đủ, chỉ thiếu mỗi Ngô Thu Thu. Sau kỳ nghỉ ngắn, ai nấy đều khá sôi nổi. Khi Ngô Thu Thu mang theo một luồng gió lạnh bước , ký túc xá thoáng chốc im lặng.

Bản Ngô Thu Thu trong ký túc xá là một sự tồn tại khá đặc biệt. Không thích chơi cùng bọn họ lắm, chút bí ẩn. Nói cô đến từ nông thôn, nhưng chẳng thấy nửa phần tự ti rụt rè. Tóm đặc biệt.

Cuối cùng là Mao Thiến mở lời : “Cậu về Ngô Thu Thu? Vết thương khỏi ?”

Nói cô nàng leo lên giường , lấy một chiếc hộp nhỏ đưa cho Ngô Thu Thu.

“Đây là quà du lịch tớ mang về cho các . Đừng nghĩ nhiều, ai cũng cả.”

Ngô Thu Thu nhận lấy mở . Bên trong là một chiếc vòng tay bằng ngọc phỉ thúy tinh xảo, dù là phỉ thúy thông thường thì chiếc chắc chắn cũng lên đến cả vạn tệ.

“Cậu tặng tớ?”

Cả đời Ngô Thu Thu từng nhận món quà nào quý giá đến thế. Cô khỏi quan sát kỹ Mao Thiến, thấy thần thái cô nàng chút tự nhiên. Giống như điều gì đó .

, tặng đấy, tớ mua quà cho mà.” Mao Thiến khăng khăng.

Những khác . Đồ ăn vặt trong tay bỗng nhiên mất ngon. Mao Thiến đúng là mua quà cho họ thật. mà! Mua cho họ là mấy cái vòng tay vỏ sò linh tinh. Toàn là mấy món đồ vài trăm tệ. Cái của Ngô Thu Thu qua là đắt tiền. Thế chẳng là bên trọng bên khinh ? Quan hệ hai họ lên từ bao giờ thế?

Ngô Thu Thu đẩy , nhận. Vô công bất thụ lộc.

“Cậu nhận mà.” Mao Thiến dậm chân sốt ruột, dúi mạnh lòng Ngô Thu Thu.

Ngô Thu Thu thực sự ngơ ngác hiểu gì.

Mao Thiến đảo mắt, ghé sát thì thầm: “Cậu cần thì thể đem cầm đồ đổi lấy tiền.”

Cô nàng Ngô Thu Thu khá thiếu tiền. Nên mới tặng món quà giữ giá . Cầm đồ cũng sẽ lỗ.

Ngô Thu Thu đành nhận lấy . Đợi cô sắp xếp đồ đạc xong xuôi, liền xuống giường, nắm lấy cổ tay Mao Thiến kéo hành lang.

“Này , gì thế, đau tớ.” Mao Thiến nũng nịu quát.

“Tại tặng quà quý giá như cho tớ?”

Ngô Thu Thu trong ký túc xá một cái, đóng cửa , chằm chằm Mao Thiến hỏi.

Mao Thiến l.i.ế.m môi. Đột nhiên trông như sắp .

“Bởi vì, bởi vì cứu mạng bố tớ.”

Ngô Thu Thu: “???”

“Cái chuỗi hạt đưa tớ, tớ tặng cho bố. Hôm đó ông mua trang sức cho tớ, cách cửa hàng hai mét thì chuỗi hạt đứt, đồng tiền xu văng mất tăm, ông liền tìm đồng xu. Vừa khỏi chỗ đó thì nhảy lầu rơi xuống ngay cửa tiệm.”

“Tính theo cách, nếu chuỗi hạt đứt khiến ông chỗ khác, bố tớ chắc chắn đó rơi trúng .”

 

 

Loading...