Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 90: Chuyến Bay Kinh Hoàng Và Xấp Tiền Âm Phủ
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:31:55
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đèn trong khoang máy bay đồng loạt sáng lên.
Nam tiếp viên cũng sụp xuống đất, đôi mắt trân trân chiếc quan tài giấy nhỏ bọc kín bởi bùa vàng trong tay Ngô Thu Thu.
Dù phong ấn bên trong, Oán Anh vẫn chịu từ bỏ ý định thoát . Chiếc quan tài giấy thỉnh thoảng nảy lên trong tay Ngô Thu Thu, cho thấy sự giãy giụa điên cuồng bên trong.
Ngô Thu Thu bình thản đặt một đồng tiền xu lên nắp quan tài.
Trong nháy mắt, chiếc quan tài giấy im bặt.
Ngô Thu Thu ôm nó lòng. Thứ đợi xuống máy bay, tìm một chỗ vắng vẻ đốt là xong chuyện.
“Bây giờ .”
Ngô Thu Thu với nam tiếp viên đang mềm nhũn sàn.
Anh tiếp viên quệt mồ hôi lạnh trán, cảm giác như sống sót tai nạn. Chuyến bay tuyệt đối là chuyến bay kinh hoàng nhất trong sự nghiệp của , cả đời lẽ cũng quên .
Tất nhiên, điều ma ảo hơn cả là giải quyết tất cả những chuyện là một cô bé trông như học sinh.
Anh gật đầu, dậy cúi chào Ngô Thu Thu: “Cảm ơn em nhiều lắm, tiểu .”
Ngô Thu Thu chớp chớp mắt: “Vậy chuyện ...”
“Yên tâm, lời giữ lời. Em cất kỹ cặp sách , đừng để tiếp viên trưởng phát hiện là .”
Nam tiếp viên lập tức hiểu ý Ngô Thu Thu. Dù , vẫn tài nào hiểu nổi cái hệ thống kiểm tra an ninh c.h.ế.t tiệt để lọt con d.a.o của Ngô Thu Thu lên máy bay ...
“Vậy chúng thôi.”
Bên ngoài, khi đèn sáng trở , tâm trạng của hành khách cuối cùng cũng bớt lo âu hơn. Đa họ đều cảm thấy tối nay gì đó bình thường. Đã quá nhiều chuyện xảy , nhưng họ thể xác định chính xác là chuyện gì, tạo nên một cảm giác mơ hồ như mất một đoạn ký ức.
Tiếp viên trưởng thấy tình hình yên liền vội vã tới.
“Thứ đó...”
Ánh mắt cô kín đáo liếc về phía nhà vệ sinh.
Ngô Thu Thu lẳng lặng gật đầu.
Tiếp viên trưởng thoạt tiên là kinh ngạc, đó thở phào nhẹ nhõm.
“Cảm ơn em.” Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y Ngô Thu Thu: “ mặt thể tổ bay và tất cả hành khách lời cảm ơn em. Em cứu .”
Tiếp viên trưởng trông hơn ba mươi tuổi, toát lên vẻ dịu dàng nhưng mạnh mẽ. Khi cô nắm tay Ngô Thu Thu, cô cảm nhận một luồng ấm truyền lòng bàn tay .
Ngô Thu Thu đưa mắt quanh khoang máy bay. Mặc dù cô và những quen , lẽ nhiều cũng chẳng đáng để cô mạo hiểm cứu giúp, nhưng khoảnh khắc cô cảm thấy vui vẻ.
Chỉ là tiền thù lao.
Một chút tiếc nuối nho nhỏ.
Ngô Thu Thu đeo cặp sách trở về chỗ .
Hàn Uẩn nhặt hết vỏ hạt dưa lên. Từng hạt, từng hạt một xếp ngay ngắn bàn.
Ngô Thu Thu từng thấy ai mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế (OCD) nặng đến mức . Nhà ai ăn hạt dưa mà xếp vỏ như thế chứ?
Hắn liếc cặp sách của Ngô Thu Thu một cái, rõ ràng bên trong chứa thứ gì.
Ngô Thu Thu thẳng lưng lên, như rằng cần Hàn Uẩn giúp, cô cũng thể xử lý một con Oán Anh nhỏ bé.
Hàn Uẩn lẳng lặng Ngô Thu Thu hai giây, lạnh lùng mở miệng: “Học tiếng gà gáy giống phết nhỉ.”
Ngô Thu Thu suýt chút nữa thì trẹo eo.
“Anh lịch sự là gì hả Hàn Uẩn?” Cô nghiến răng.
Hàn Uẩn khựng một chút: “Ngài học tiếng gà gáy giống phết nhỉ.”
Ngô Thu Thu: “...”
Cái đồ cổ vật già khú đế tuyệt đối tiến hóa . Trước là thánh âm dương quái khí, bây giờ trình độ chọc ngoáy khác càng bài bản hơn. Cái miệng nhỏ cứ như tẩm thạch tín .
Ngô Thu Thu tức tối phịch xuống ghế. Nếu còn học võ công từ Hàn Uẩn, cô nhất định sẽ...
Nhất định sẽ thể gì . Đánh , chạy cũng xong.
Ngô Thu Thu giận quá hóa... giận thêm một chút, một hờn dỗi.
Sau đó, cô thấy một bàn tay trắng bệch đưa mặt . Trong lòng bàn tay là một nắm nhân hạt dưa bóc sẵn.
Cô sai . Hàn Uẩn tuyệt đối là , , quỷ . Một con quỷ chịu bóc hạt dưa cho khác ăn thì xa đến mức nào chứ?
Ngô Thu Thu hớn hở nhận lấy, chữ "cảm ơn" còn kịp thốt khỏi miệng thì Hàn Uẩn : “Trên bàn hết chỗ xếp .”
Được , cô trao nhầm niềm tin .
Hàn Uẩn thấy bộ dạng lúc vui lúc giận của Ngô Thu Thu, khóe miệng bất giác nhếch lên, lẳng lặng cửa sổ, đang suy nghĩ điều gì.
Một lúc , tiếp viên trưởng tới.
Bộ đồng phục chỉnh trang gọn gàng, tóc tai một sợi rối, đội mũ, chiếc khăn lụa thắt cổ trông như một đóa hoa tao nhã.
Cô thấy sự tồn tại của Hàn Uẩn. Chỉ quanh quất, thấy hành khách chú ý đến mới cúi ghé tai Ngô Thu Thu, mang theo một làn hương thơm ngát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-90-chuyen-bay-kinh-hoang-va-xap-tien-am-phu.html.]
“Tiểu , chị thứ đó vẫn còn em.”
“Vâng, xuống máy bay em sẽ xử lý, chị cần lo lắng.” Ngô Thu Thu đáp.
Tiếp viên trưởng bất lực: “Chị ý đó, ý chị là nó gây hại gì cho em ?”
“Hả?” Ngô Thu Thu chớp mắt: “Không, ạ.”
Hóa là đang lo lắng cho cô.
Tiếp viên trưởng dường như thở phào nhẹ nhõm. Sau đó thì thầm: “Cách đây lâu, chính đường bay , một nữ hành khách khi vệ sinh sinh non một đứa trẻ thành hình. Có lẽ là do uống t.h.u.ố.c phá thai.”
“Lúc đó các tiếp viên khác là đầu tiên phát hiện nhà vệ sinh đầy m.á.u và tóc, ai nấy đều sợ c.h.ế.t khiếp. Công ty vì sức khỏe tâm lý của nên điều chuyển bộ tổ bay đó sang đường bay khác, ngoại trừ chị.”
Thảo nào khi tiếng trẻ con , cô kinh hoàng đến thế. Bởi vì cô là nhân chứng sống của sự việc năm xưa.
“Hành khách đó là một phụ nữ trung niên ?” Ngô Thu Thu nhớ cảnh tượng thấy.
Tiếp viên trưởng nghi hoặc Ngô Thu Thu: “Sao em ?”
Ngô Thu Thu trả lời, tiếp viên trưởng liền tiếp: “Lúc phát hiện thì máy bay hạ cánh, hành khách gần như rời hết. Sau đó chúng trích xuất camera mới phát hiện là một phụ nữ trung niên. Cân nhắc đến hình ảnh của hãng hàng , chuyện công bố ngoài, cũng truy cứu trách nhiệm phụ nữ đó, cứ thế mà cho qua.”
Ai thể ngờ rằng, bao nhiêu ngày tháng, xảy chuyện kinh khủng như ? Nếu Ngô Thu Thu máy bay, e rằng cả chuyến bay đều gặp nguy hiểm.
đối với Ngô Thu Thu thì khác, cô đoán rằng lẽ chính vì ở máy bay nên thứ đó mới đột nhiên xuất hiện quấy phá. Dù đối với âm vật, cô cũng coi là một món đại bổ.
Nói cách khác, những khả năng là cô liên lụy. Phải rằng ngay từ đầu, thứ đó dẫn dụ cô đến gần.
Tiếp viên trưởng kể xong cho Ngô Thu Thu , thở dài một : “Tóm , tiểu , hôm nay may mà em. Chúng trao đổi phương thức liên lạc , dịp, chị mời em ăn cơm.”
Ngô Thu Thu từ chối, trao đổi điện thoại với chị tiếp viên trưởng.
Nửa giờ .
Máy bay hạ cánh xuống sân bay.
Ngô Thu Thu coi như kết thúc chuyến Trường Bạch Sơn.
Sáng mai giáo viên hướng dẫn sẽ điểm danh. Lúc là rạng sáng, về trường chắc chắn . thuê phòng khách sạn thì quá đắt.
Ngô Thu Thu đến gần trường, tìm một quán net thuê máy qua đêm.
Hàn Uẩn bay lơ lửng bên cạnh cô.
“Ngô Thu Thu, cô từng nghĩ đến việc sống ở ngoài trường ?”
“Thuê nhà tốn tiền lắm.”
“ thể chất của cô chiêu âm, nếu sống trong trường, sớm muộn gì cũng mang rắc rối cho khác.” Hàn Uẩn tiếp.
Chủ yếu vẫn là cần hấp thụ âm khí của Ngô Thu Thu, ở cái nơi như trường học, đặc biệt là ký túc xá nữ, ở đó chẳng là thất lễ ? Mặc dù khác thấy .
Lời của Hàn Uẩn khiến Ngô Thu Thu nghiêm túc suy nghĩ.
Ngoài những điều , cha đang tù của cô cũng sắp . Ông tù, về Ngô Gia Thôn chắc chắn sẽ chỉ trỏ. Chi bằng thuê một căn nhà ở ngoài trường cho ông ở.
mà tiền...
Hàn Uẩn trực tiếp đặt một xấp tiền lên bàn Ngô Thu Thu: “Ta trả.”
Ngô Thu Thu mắt sáng rực lên, cầm tiền lên xem.
Giây tiếp theo cô tức đến run : “Đây là tiền âm phủ!”
Hàn Uẩn chớp mắt, hề chột : “Thân phận của đương nhiên là tiêu tiền âm phủ, dù nhà cũng là cô ở. Ta thậm chí thể đưa tiền, nhưng vẫn đưa đấy thôi.”
Ngô Thu Thu: “...”
Hàn Uẩn chắc chắn khắc cô!
Cùng lúc đó, tại một căn biệt thự cách xa ngàn dặm.
“Mấy tấm ảnh là ?”
Thiếu nữ đập vỡ bình hoa, phẫn hận những tấm ảnh bàn.
Trong ảnh, tại Thiên Trì, Tiêu Cảnh Từ đang kéo tay Ngô Thu Thu, còn Ngô Thu Thu thì đang .
Tần lão im lặng một lúc: “Ảnh chụp khi cô rời khỏi Thiên Trì.”
“Vậy trong ảnh chính là con nhỏ Ngô Thu Thu đó? Kẻ nối mệnh khóa với ?” Thiếu nữ bình tĩnh , lạnh lùng hỏi.
Tần lão im lặng.
“Tiểu thư, thấy.”
Ông là mù mà.
Thiếu nữ: “...”
“Nghe Cảnh Từ ca ca vì nó mà ở Trường Bạch Sơn thêm năm ngày, mà , cái thứ ti tiện khiến Cảnh Từ ca ca để tâm chứ.”
Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y, móng tay dài nhọn gần như đ.â.m rách lòng bàn tay.