Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 757: Lời Cảnh Cáo Của "dương Bá Bá" Và Đôi Mắt Âm Dương

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:57:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự việc kết thúc, đám thiếu nữ đỡ dậy.

Ngô Thu Thu lúc mới thấy, phía chỗ quỳ của mỗi bọn họ, mà đều một dòng chữ đỏ như m.á.u.

Bên chính là bát tự sinh thần của từng .

Kinh nghiệm chứng minh, phàm là bát tự sinh thần đều chẳng chuyện gì .

Cái hôm nay cũng chuyện .

E là đang chọn lựa Hoạt Nhân Trang (cọc sống) thích hợp.

Hoặc là ghi chép sai sót, Hoạt Nhân Trang thực chính là tất cả bọn họ.

Ngô Thu Thu nên phán đoán thế nào.

mà Dương bá bá tháo mặt nạ đầu xuống.

Ngô Thu Thu chằm chằm động tác của Dương bá bá, cho đến khi thấy mặt Dương bá bá.

Cô phát hiện, đây chính là bản Dương bá bá.

khí tức thể đổi lớn như chứ?

Có lẽ là ánh mắt hề che giấu của Ngô Thu Thu, thu hút sự chú ý của Dương bá bá.

Ông đầu Ngô Thu Thu, đáy mắt dường như xẹt qua cái gì đó.

Sau đó nở nụ .

“Tiểu Thu, cháu cũng đến xem náo nhiệt .”

Dương bá bá ngậm tẩu t.h.u.ố.c về phía Ngô Thu Thu.

Khoảnh khắc , ông dường như khôi phục dáng vẻ Ngô Thu Thu gặp ông.

Hiền lành dễ gần, một chính khí.

mà, khí chất của một đổi thể khoa trương như ?

Trước cứ như hai .

“Dương bá bá, bác xong ạ? Trận pháp ?”

Ngô Thu Thu hỏi.

Dương bá bá rít hai t.h.u.ố.c: “Cháu cũng đấy, trong sông thái bình, tuy chúng hợp sức vớt xác lên, nhưng T.ử Mẫu Sát vẫn giải quyết.”

“Đây dù cũng là một quả b.o.m hẹn giờ. Huyết trận , chính là để trấn áp oán khí trong sông. Nếu cây cầu vĩnh viễn thể xây lên .”

Nói , ông trời thở dài hai tiếng.

“Chỗ chúng chịu khổ vì sông, dù mưa thuận gió hòa, nhưng bá tánh bất tiện chỉ thể dựa đường thủy. Những năm nay, lội sông quá nhiều, oan hồn trong sông càng là đếm xuể.”

“Lạc gia tuy dụng ý khác, nhưng cây cầu nếu xây lên, đối với bá tánh mà tất nhiên cũng là chuyện . Cho nên, tất nhiên sẽ dốc sức giúp đỡ, thúc đẩy chuyện .”

“Cháu hiểu mà đúng Tiểu Thu?”

Bình tâm mà , Dương bá bá sai.

Sửa cầu bồi đường bản là chuyện lợi nước lợi dân.

Cho dù Lạc gia nhân đó tranh công xin thưởng, cũng sai.

là ở chỗ, cây cầu nếu xây thành, cần vô chôn cùng.

Chuyện dơ bẩn của bản Lạc gia thì .

Lúc huyết trận , là dùng để trấn áp oán khí trong sông, nhưng dùng chính là mạng của bảy thiếu nữ .

Dương bá bá thể rõ.

“Chẳng lẽ còn cách nào khác ?”

Ngô Thu Thu hỏi.

Liệu nên hy sinh một cứu một trăm ?

Từ xưa đến nay vẫn là một bài toán khó.

Tất nhiên, điều Ngô Thu Thu lúc rối rắm là bài toán .

Mà là một chuyện khác.

Dương bá bá thực sự là Dương bá bá ?

Trận pháp thực sự là để trấn áp oán khí, giúp Lạc gia xây thành cầu ?

Chỉ sợ xây cầu chỉ là cái cớ, âm mưu lớn hơn ẩn giấu phía .

Lạc gia chỉ là quân cờ ngu xuẩn.

Dưới âm mưu , sẽ càng nhiều chôn trong đó.

Bảy thiếu nữ , cùng với những công nhân mới tuyển

Một Ngô Thu Thu căn bản cách nào ngăn cản Lạc gia xây cầu.

Cộng thêm cô bằng chứng.

Mà xây cầu đối với bá tánh bình thường là chuyện , bao gồm cả bản Ngô Thu Thu cũng cho là như .

Đồng nghĩa với việc họ nhận sự ủng hộ của bá tánh thành.

Lúc Ngô Thu Thu nếu nhảy ngăn cản xây cầu, tương đương với việc đối đầu với tất cả .

Mỗi một bãi nước bọt cũng thể dìm c.h.ế.t cô.

Cô còn An An bảo vệ.

Không thể đối đầu với thành.

Ngô Thu Thu hít sâu một .

Tình hình đối mặt hiện nay quả thực nghiêm trọng.

Cô vẫn chỉ thể lựa chọn tĩnh quan kỳ biến, xem bọn họ rốt cuộc giở trò gì.

dự đoán những chuyện xảy .

Chỉ thể âm thầm quan tâm sự việc phát triển, rõ âm mưu là gì.

Ngô Thu Thu thu suy nghĩ.

Rũ mắt : “Cháu hiểu.”

Những lời của Dương bá bá, như ôn hòa, thực là đang gây áp lực cho cô.

kẻ ngốc, sẽ hiểu.

“Cháu đương nhiên hiểu a, Dương bá bá hôm nay vất vả , cháu tưởng bác chỉ là vớt xác, ngờ bác hiểu nhiều như .”

Ngô Thu Thu giấu An An lưng.

Mắt rũ xuống, tròng mắt hướng lên , liếc thần sắc Dương bá bá.

Đây là đang âm thầm đ.á.n.h giá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-757-loi-canh-cao-cua-duong-ba-ba-va-doi-mat-am-duong.html.]

Dương bá bá ngậm tẩu t.h.u.ố.c, hầy một tiếng.

“Nhà họ Dương chúng , từ đời ông nội của ông nội kiếm sống sông nước, cơm c.h.ế.t dễ ăn a, đương nhiên chỉ thể suy một ba. Lạc gia nhất thời tìm ngoài, liền để . Chỉ mong cây cầu lớn thể xây lên, bá tánh cần khổ như nữa.”

Ngô Thu Thu ngay đó liền thở dài, trông vẻ lo lắng.

“Chỉ là cây cầu lớn nếu xây thành, ảnh hưởng đối với Dương bá bá nhỏ nhỉ.”

Người vớt xác dựa nước kiếm cơm.

Một khi cầu xây thành, Dương bá bá sẽ còn nhiều việc ăn nữa.

Ảnh hưởng đối với ông tự nhiên là lớn.

Dương bá bá lắc đầu: “Thà ăn bát cơm , cũng hy vọng bớt chút thương vong, sinh mạng đáng quý.”

Khóe miệng Ngô Thu Thu trễ xuống, tỏ vẻ tán đồng.

Những lời quá mức đại nghĩa lẫm nhiên đến nỗi Ngô Thu Thu chút thoải mái.

“Dương bá bá lo nước thương dân, Thu Thu bái phục.”

“Đứa trẻ ngốc, đây con cái, hai chị em cháu nếu việc gì, ngược thể thường xuyên đến tìm , nhà ở ngay…”

Dương bá bá cho Ngô Thu Thu một địa chỉ.

Ngô Thu Thu tỏ vẻ sẽ dẫn An An đến thăm Dương bá bá.

“Thằng bé An An vẫn khai m.ô.n.g nhỉ? Ta thấy tuổi nó cũng đến , thể đưa đến học đường , nam nhi vẫn là sách. Ta quen một vị phu t.ử ở học đường, chê thì giới thiệu cho hai chị em cháu, cháu chỉ cần chuẩn tiền nhập học.”

Dương bá bá cuối cùng để ánh mắt rơi An An.

Không tại , khoảnh khắc Ngô Thu Thu cảm thấy lông tơ đều dựng lên.

Đó là một loại đề phòng xuất phát từ bản năng.

Không đợi Ngô Thu Thu mở miệng, Dương bá bá liền tiếp lời: “Thằng bé An An thích lắm, nhất định sẽ chăm sóc nhiều hơn.”

Ngô Thu Thu bất giác nuốt một ngụm nước bọt.

Nắm đ.ấ.m lờ mờ siết c.h.ặ.t.

Cô ngẩng đầu chằm chằm Dương bá bá, Dương bá bá cũng mỉm họ.

Ánh mắt họ vẫn hiền hòa, ôn nhu.

Tràn đầy sự quan tâm của trưởng bối đối với vãn bối.

mà, Ngô Thu Thu cảm thấy một loại cảm giác âm lạnh như rắn độc chằm chằm.

Chỉ thấy sống lưng lạnh toát.

đẩy An An về phía .

Tránh để ánh mắt Dương bá bá thẳng An An.

“Không cần , chuyện của An An cháu sẽ sắp xếp thỏa.”

Ngô Thu Thu tốn nhiều sức mới .

Ban nãy một khoảnh khắc cổ họng như hồ dán nên lời.

An An, nhắm trúng .

Dương bá bá chắc chắn quỷ.

“Ồ, tiếc quá, nhưng mà, hai chị em cháu nếu việc, thể đến tìm bất cứ lúc nào.”

Dương bá bá ôn hòa .

“Vâng.”

Ngô Thu Thu vội vàng gật đầu, kéo An An tránh xa Dương bá bá vài mét, mới phun ngụm trọc khí trong lòng.

Không thể phủ nhận, áp lực Dương bá bá ban nãy mang cho cô thực sự quá mạnh.

Mạnh đến mức cô ngay cả hít thở cũng chậm nhiều.

Cảm giác sống lưng dựng lông tơ và lạnh toát đó, cô lâu .

“Tỷ tỷ, chị ? Chị sợ Dương bá bá ?”

An An thấy thần tình Ngô Thu Thu đúng, liền chủ động hỏi.

“Tỷ tỷ , An An, đừng tiếp xúc với Dương bá bá, đặc biệt là khi tỷ tỷ ở nhà, ai đến em cũng mở cửa, càng theo ông .”

Ngô Thu Thu xổm xuống, hai tay ôm lấy mặt An An, nghiêm túc căn dặn.

Tuy An An em trai cô.

hồn xuyên đến, chiếm xác , thì lý do bảo vệ em trai .

Nếu rời , chừng nguyên chủ còn sẽ .

Lúc cô chuyện, trán còn mồ hôi lạnh.

Một sợ.

bây giờ An An chính là điểm yếu, cô thể lúc nào cũng chằm chằm An An, để đối phó Từ lão quái, nhiều lúc tách khỏi An An.

Mà yêu ma quỷ quái chằm chằm chị em họ nhiều bao?

Rốt cuộc thế nào mới bảo vệ An An?

Dương bá bá sai, An An đến tuổi học, cũng thể lỡ dở.

“Tỷ tỷ lo lắng, An An đều lời chị.”

Củ cải nhỏ nhẹ nhàng lau sạch mồ hôi lạnh mặt Ngô Thu Thu, đó đưa tay ôm lấy cổ Ngô Thu Thu: “Đợi lớn lên , em thể bảo vệ chị, giúp chị đuổi .”

Bàn tay nhỏ ấm áp, cũng mềm mại.

Thành công xua sự khó chịu trong lòng Ngô Thu Thu.

“Được.” Cô xoa xoa cái đầu nhỏ của An An.

“Tỷ tỷ.”

An An đột nhiên gọi Ngô Thu Thu .

“Hả?” Ngô Thu Thu đứa trẻ.

“Chị , là tỷ tỷ của em ?”

“An An thấy, chị trông giống nữa .”

Trong lòng Ngô Thu Thu khựng .

An An thể phát hiện linh hồn cô trông giống?

An An thể thấy!?

trả lời thế nào.

Trong lúc trầm mặc, An An : “Dương bá bá trông cũng giống nữa .”

 

 

Loading...