Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 749: Quái Vật! Là Quái Vật!
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:57:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Được, sẽ lập tức tuyển .”
Lạc Gia Chủ .
Tộc trưởng tán thưởng Lạc Gia Chủ một cái.
“Lão Tam, ngươi là một gia chủ , vị trí tộc trưởng tương lai, cũng chỉ ngươi mới đảm đương nổi.”
Ông vỗ vai Lạc Gia Chủ.
“Lão Đại tâm thiện, Lão Nhị ích kỷ, Lão Tứ chí tại sơn thủy, Lão Ngũ... haizz, nhắc đến nó nữa. Chỉ ngươi, Lão Tam, ngươi là thích hợp nhất tộc trưởng đời kế tiếp, cũng tin tưởng, Lạc gia sự dẫn dắt của ngươi, sẽ tới huy hoàng.”
Cái bánh vẽ cho Lạc Gia Chủ ăn sướng rơn. Mắt sáng rực lên.
Quả nhiên, chỉ cần ngoan ngoãn việc theo lời tộc trưởng dặn, nhất định thể đạt vị trí tộc trưởng.
Tương lai Lạc gia trong tay , tất nhiên sẽ tái tạo huy hoàng.
“Cảm ơn tộc trưởng, nhất định phụ sự ủy thác.”
Lạc Gia Chủ kích động cúi . Dường như thấy cảnh trở thành tộc trưởng, đưa Lạc gia lên đỉnh cao.
Nghĩ thôi thấy .
“Được , , nuôi dưỡng mấy cô nương đó cho , tương lai còn chỗ dùng.”
Tộc trưởng phẩy tay, là mệt thật .
“Vâng, , sẽ chú ý, nhất định cho trông coi cẩn thận.”
Bất kể tộc trưởng đón đến gì, cũng bất kể kết cục của những cô gái đó . Hắn chỉ cần theo.
Hắn cam tâm tình nguyện một con rối. Tất cả đều vì vị trí tộc trưởng.
Lạc Gia Chủ lùi , từ từ lui khỏi phòng. Khóe miệng giấu nổi nụ .
Cho đến khi thấy bóng dáng nữa, tộc trưởng bỗng nhiên lạnh một tiếng.
Trong mắt đều là sự khinh miệt.
Phảng phất những lời đó với gia chủ là ông .
“Ngu xuẩn.”
Trong phòng tối, chỉ cánh cửa mở hé để lọt một tia sáng trời. Rơi mái tóc hoa râm của tộc trưởng.
Từng sợi tóc xám trắng, phủ lên một lớp bạc.
Thế nhưng khi cánh cửa từ từ khép , tia sáng duy nhất đó cũng dần biến mất.
Tộc trưởng từng chút một chìm bóng tối. Cho đến khi thấy nữa.
Lạc gia tộc trưởng sống ẩn dật. Một năm cũng lộ diện mấy .
Cả cái Lạc gia, thể gặp tộc trưởng, cũng chỉ Lạc Gia Chủ và vài vị tộc lão. Còn những khác, khi cả năm chẳng gặp tộc trưởng hai .
Chính vì , tộc trưởng cũng là bí ẩn nhất Lạc gia.
Lạc Tuyết Nhiên đến lúc cũng từng chuyện liên quan đến tộc trưởng. Nếu ngay từ đầu cho Ngô Thu Thu chuyện .
Màn đêm nhanh ch.óng buông xuống.
Đám mây đen đầu Lạc gia những tan, ngược càng thêm đặc quánh, cũng sà xuống gần Lạc gia hơn.
Có cảm giác như sắp đè sập xuống.
Áp lực vô hình đó khiến lòng nặng trĩu.
là Lạc gia, dường như thấy đám mây đen khổng lồ .
“Sao thế ? Tại cảm thấy tối nay chút nào?”
Lạc Gia Chủ giường.
Đêm nay nóng bức lạ thường. Hắn toát mồ hôi lạnh , ướt sũng, cảm giác như vắt nước .
Luôn dự cảm chẳng lành, nhưng cụ thể là cảm giác gì thì . Chỉ thấy nặng trịch.
Ban đầu Lạc Gia Chủ để ý, tưởng cảm lạnh.
Dần dần, chút chịu nổi. Như hàng chục bao cát đè lên , thở cũng khó khăn.
Hơn nữa sự nặng nề , theo thời gian trôi qua, càng lúc càng nặng.
Cuối cùng, liệt giường, thể lật .
“Ta đại khái là phát bệnh , mau mời đại phu đến.”
Lạc Gia Chủ thở hổn hển .
Không . Bệnh gì mà khiến ướt sũng, khó thở, lật ? Cảm giác khác với cảm lạnh thông thường.
Rõ ràng là thứ gì đó.
Hắn hình chữ đại giường, quần áo ướt đẫm, nước chảy ròng ròng. Cổ mỏi, cứng đờ thể cử động.
Hắn khi nào đại phu đến. Chỉ cảm thấy mơ mơ màng màng nhắm mắt .
Bỗng nhiên, tiếng gõ cửa giật tỉnh giấc.
Lạc Gia Chủ bật dậy.
“Ai?”
Ơ?
Cảm giác nặng nề biến mất . Hơn nữa quần áo cũng khô ráo. Cổ họng còn khó thở.
Tất cả cảm giác khó chịu đều biến mất.
Lúc khoan khoái, cơ thể như mây.
Thật sướng.
Hắn thỏa mãn thở dài một .
Tiếng gõ cửa bất thình lình thật sự phá hỏng tâm trạng.
Lạc Gia Chủ mặt đầy giận dữ, nắm tay siết c.h.ặ.t.
“Gõ cái gì mà gõ, .”
Lạc Gia Chủ quát lớn một tiếng.
“Gia chủ, là đại phu đến, ngài khỏe ?”
Hạ nhân bên ngoài khẽ .
“Không cần nữa, bảo .”
“Bản gia chủ khỏe lắm.”
Lạc Gia Chủ phẩy tay, lúc khoan khoái, cần đại phu khám?
“Gia chủ, ngài thật sự c.ầ.n s.ao?”
Hạ nhân vẫn tiếp tục gõ cửa.
“Cút!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-749-quai-vat-la-quai-vat.html.]
Dứt lời, Lạc Gia Chủ như nhớ điều gì: “Thôi, .”
“Kẽo kẹt.”
Cửa phòng phát tiếng kêu trầm đục.
“Đến bắt mạch cho bản gia chủ xem.”
Ban ngày, những lời của Ngô Thu Thu khiến tâm phiền ý loạn. Nói cho cùng vẫn là lo lắng gặp thứ dơ bẩn gì đó.
Tộc trưởng cầu bùa cho , cũng mãi thấy đưa tới.
Chi bằng để đại phu xem qua một chút cho yên tâm.
Vị đại phu cúi đầu, từ từ bước tới.
“Nào, xem cho gia xem.”
Lạc Gia Chủ đưa tay , để lộ vết bầm tím cổ tay.
Một ngày trôi qua, vết bầm những tan, màu sắc ngược còn đậm hơn.
Vốn là màu xanh, giờ mà chuyển thành màu đen.
“Cái ...”
Sao màu đậm hơn ? Cứ như trúng độc .
Hắn vội cầm lấy tấm gương đồng bên cạnh, phát hiện cổ , vết cào cũng lan rộng . Như một vết sẹo xí. Da thịt xung quanh đều cuộn , dữ tợn.
“Không thể nào, ngươi mau xem cho .”
Hắn ném mạnh cái gương . Trong lòng như dội một gáo nước lạnh. Toàn toát lạnh.
“Vâng.”
Đại phu cúi đầu, khẽ đáp một tiếng.
Mắt cụp xuống, Lạc Gia Chủ cũng tâm trạng quan tâm đến cảm xúc và thần sắc của đại phu.
“Thế nào, gì ?”
Thấy đại phu nắm lấy tay , cứ chằm chằm. Lại lời nào.
Hắn nhịn chủ động hỏi.
Đại phu vẫn cúi đầu bất động, một lời. Ánh mắt dường như vẫn rơi vết thương của Lạc Gia Chủ.
“Này, đại phu, ngươi chuyện , rốt cuộc là ?”
Ngọn nến nổ lách tách.
Trong phòng yên tĩnh.
Trong sự tĩnh lặng , dường như cảm nhận nhịp tim của nữa.
Bỗng nhiên, một nỗi sợ hãi mãnh liệt thể kiểm soát ập đến.
Giọng Lạc Gia Chủ kìm trở nên the thé: “Ngươi gì? Buông tay .”
“Ha ha ha ha ha.”
Đại phu đột nhiên .
Tiếng mà giống tiếng . Như vọng từ trong nước sâu thẳm.
“Ngươi cái gì?”
Lạc Gia Chủ nghiêm giọng hỏi. Rồi cố gắng rụt tay về...
“Ngươi cái gì?” Đối phương câu y hệt .
Giọng , ngữ điệu, đều giống hệt.
Đơn giản giống như một khác đang đối diện chuyện với .
đàn ông mặt, rõ ràng là đại phu mà.
Lạc Gia Chủ nổi da gà.
“Tại ngươi bắt chước ?”
“Tại ngươi bắt chước ?” Không ngoài dự đoán, kẻ câu y hệt.
Khác biệt là, giọng của đối phương trầm đục hơn nhiều.
Như bịt trong đáy nước sâu, trầm đục, trong lời còn cảm giác bong bóng nước ùng ục.
Cảm giác , khiến Lạc Gia Chủ gần như dựng cả lông tơ .
Khổ nỗi tay cũng thu về , cứ như kìm kẹp c.h.ặ.t.
“Ngươi rốt cuộc là ai? Ngẩng đầu lên.”
Hắn quát lớn.
“Ta rốt cuộc là ai? Ngẩng đầu lên.”
“Ta rốt cuộc là ai?”
“Ta là ai?”
Lần , đại phu bắt chước nữa, mà lặp lặp câu “Ta là ai, là ai”.
Ngữ điệu nhanh gấp, theo tăng lên, mà trở nên ngày càng ch.ói tai.
Như kim châm, khiến Lạc Gia Chủ đau đầu như b.úa bổ.
“Người , mau tới .”
Đây là một kẻ điên!!
Nhất định là . Kẻ hại .
“Hì hì hì.” Kẻ mặt phát tiếng quái dị.
Bỗng nhiên, túm lấy cánh tay Lạc Gia Chủ, bàn tay nắm c.h.ặ.t đúng phần bầm tím.
Khi ngẩng đầu lên.
Lạc Gia Chủ rõ mồn một.
Kẻ đó căn bản mặt.
Một cái đầu trọc lốc trơn tuột như quả trứng gà. Không thấy ngũ quan.
Và chính khuôn mặt ngũ quan , phần nửa ngay mặt , nứt một khe thịt nhỏ dài.
Trong những mầm thịt nhỏ xíu, từng chiếc răng như đinh ghim chi chít khớp , lúc ẩn lúc hiện.
“A, a!!! Quỷ a, quỷ, mau tới , cứu mạng a.”
Chứng kiến cảnh , Lạc Gia Chủ rốt cuộc nhịn nữa, sụp đổ hét lên.
tuyệt vọng là, tiếng hét của , mà nguyên vẹn truyền từ trong khe thịt mặt con quái vật .