Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 735: Mảnh Vạt Áo Của Dương Bá Bá

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:57:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẫu Sát: “???”

Mẹ nó, nó thấy cái động tĩnh quái gì ?

Con ranh thối sữa của nó?

T.ử Sát trong lòng cũng ngừng , đầu Ngô Thu Thu với ánh mắt âm lạnh.

Lại dám đưa yêu cầu vô lý như .

“Ngươi xem đang ?”

Họ lắm mà mượn sữa.

“Chính là mượn chút m.á.u sữa của ngài, con của ngài c.ắ.n thương, cha thì lau m.ô.n.g cho đứa con hư, đúng ?”

Ngô Thu Thu nghiêng đầu.

Con hư gây chuyện, tìm phụ hư thì tìm ai?

Ngô Thu Thu cảm thấy sai chút nào.

“Tìm c.h.ế.t, dám mặc cả với .”

Mẫu Sát trực tiếp nổi điên, đầu nghiêng một trăm tám mươi độ, mắt ở , miệng hướng lên , tiếp đó miệng há to, to bằng cái bát hải.

“A!!!”

Trong cổ họng phát tiếng gầm kinh thiên động địa, thuyền rung lắc ngừng, sóng nước ngừng vỗ, khí tức xung quanh càng lạnh như tháng chạp mùa đông.

T.ử Mẫu Sát mắt đột nhiên biến mất.

Chỉ để một đám sương đen.

Ngô Thu Thu đặt đồng tiền chân, dù thuyền rung lắc thế nào, nàng vẫn vững như bàn thạch.

khi T.ử Mẫu Sát biến mất, chỉ để một đám sương đen dày đặc tan.

Trong đó còn lẫn lộn tiếng và tiếng của trẻ sơ sinh.

Ngô Thu Thu thường xuyên thấy bóng lướt qua bên cạnh .

Lúc là đôi con đó, lúc là thành viên đội vớt xác, lúc là Dương bá bá.

“Cứu , cứu , cầu xin cô.”

Thành viên đội vớt xác nhỏ nước, run như cầy sấy, cả khuôn mặt biến thành màu xanh, đáy mắt đầy kinh hoàng.

“Mau, về thôi, chúng nên về thôi.”

Dương bá bá một tay nắm lấy vai Ngô Thu Thu, đôi mắt đục ngầu lộ từng tia m.á.u đỏ, gần như xuyên thủng Ngô Thu Thu.

Ngô Thu Thu chỉ thấy hàm răng của Dương bá bá khói t.h.u.ố.c hun thành màu nâu, lởm chởm phân bố trong miệng.

Về thôi!!!

Sau khi Dương bá bá gầm lên một tiếng, đầu Ngô Thu Thu như tẩu t.h.u.ố.c gõ một cái, lập tức tỉnh táo .

“Khụ khụ khụ khụ!!”

Ngô Thu Thu ho một tiếng, trong cổ họng sặc một ngụm nước lớn.

Nàng đang ván thuyền, tóc ướt sũng.

Dương bá bá xổm bên cạnh nàng, lo lắng nàng.

“Cháu tỉnh nha đầu? Ta gõ cháu mấy cháu mới tỉnh .”

Thấy nàng mở mắt, Dương bá bá mới thở phào nhẹ nhõm.

Hóa đầu là ảo giác.

Vậy, thành viên đội vớt xác lúc nãy ?

“Dương bá bá, lúc nãy bác ? Còn nữa, thành viên đội vớt xác mà cháu cứu lên ?”

Ngô Thu Thu vội vàng dậy.

Không đúng.

Chẳng lẽ chuyện xảy là giả?

Nàng mặt dày đòi m.á.u sữa , chỉ là ảo giác?

Hơn nữa nàng rõ ràng cứu một .

Sợi dây thừng ở eo vẫn còn.

“Ta vẫn luôn ở thuyền.”

lúc nãy thấy cháu. Có lẽ chúng đều thấy .”

“Đến khi thấy cháu, cháu đang sấp thuyền, cả cái đầu thò xuống nước, , là do đôi con đó , nên mới vội vàng vớt cháu lên.”

Dương bá bá thở dài giải thích.

Ồ, là

Ngô Thu Thu trầm ngâm suy nghĩ.

“Cảm ơn Dương bá bá, bây giờ chúng ? Đôi con đó biến mất .”

Ngô Thu Thu mặt nước phẳng lặng.

Đột nhiên đồng t.ử co .

nàng biểu lộ gì mà quan sát Dương bá bá.

“Đi theo , chúng đến vị trí đó, bày trận phá trừ tà ma, là thể khiến các thành viên đội vớt xác tỉnh , từ đó tự cứu .”

Bây giờ sở dĩ thấy gì, là vì họ rơi mê chướng.

Trước khi mê chướng phá, cách nào cứu .

Ngô Thu Thu trả lời, mà cúi đầu im lặng lạ thường.

Cây kéo trong tay càng nắm c.h.ặ.t hơn.

Dương bá bá thấy Ngô Thu Thu gì, ngậm tẩu t.h.u.ố.c đến bên cạnh Ngô Thu Thu.

Rồi động tĩnh gì nữa.

Ngô Thu Thu đợi một lát, Dương bá bá vẫn gì.

nàng cảm nhận một đôi tay, đang từ từ giơ lên, cho đến khi đặt lên đỉnh đầu .

“Nha đầu , đừng động.”

Dương bá bá cuối cùng cũng lên tiếng nữa.

giọng , như ngậm cả băng giá.

Ngay khi tay Dương bá bá sắp đặt lên đỉnh đầu Ngô Thu Thu, Ngô Thu Thu giơ tay lên đ.â.m cây kéo lòng bàn tay Dương bá bá.

Cây kéo ngâm m.á.u ch.ó mực đó, cứ thế đ.â.m xuyên qua tay ông .

Chỉ Dương bá bá hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, bốc lên khói đen dày đặc.

“Ngươi… ngươi …”

“Ngươi hỏi phát hiện ?” Ngô Thu Thu dậy, lạnh một tiếng, chỉ mặt nước: “Bởi vì, nước bán ngươi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-735-manh-vat-ao-cua-duong-ba-ba.html.]

Trong nước, Dương bá bá bóng.

Dương bá bá , là giả!

“Phá cho !”

Ngô Thu Thu nhấc chân trái lên, hung hăng giẫm lên ván thuyền, bước một bước bát quái.

Tay nắm lấy ngón út, một tát đ.á.n.h đầu Dương bá bá .

“A a a… con tiện nhân!”

Người mắt phát giọng là của Mẫu Sát.

Nàng một tay túm lấy tóc Ngô Thu Thu, tự nhảy xuống nước…

Ục…

Ục ục…

Cảm giác ngạt thở ập đến, cả l.ồ.ng n.g.ự.c là nước, phổi càng cảm thấy như sắp nổ tung.

Nàng ngẩng đầu, một lực cực mạnh một nữa kéo nàng xuống nước.

Cột sống cổ càng cảm giác đau nhức.

Ngô Thu Thu hai tay quờ quạng trong nước mấy cái, đột nhiên nắm chiếc chuông đồng treo ở đuôi thuyền!

Có cứu .

Nàng gần như do dự liền rung chiếc chuông đồng trong nước.

“Keng keng keng.”

Chuông vang lên, trong nước gợn lên từng vòng từng vòng sóng nước.

Theo những vòng sóng nước gợn lên, cả đáy nước như trời long đất lở.

Từng cái từng cái xoáy nước khổng lồ bắt đầu hình thành đáy nước.

Mà bóng đen đang kéo đầu nàng cũng hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, như chịu nổi sự quấy nhiễu của chiếc chuông .

Giây tiếp theo họ biến mất.

Cơn đau nhức cổ Ngô Thu Thu cũng dừng .

Ngô Thu Thu đột ngột ngẩng đầu lên, thở hổn hển.

“Phù phù phù.”

Nước sông mờ tầm , nàng giơ tay lên hung hăng lau nước mặt.

Đến khi tầm hồi phục, mới từ từ quan sát xung quanh.

Phát hiện lúc chỉ một nàng chiếc thuyền nhỏ, nước sông cũng phẳng lặng.

Không Dương bá bá.

Giống như thứ nàng trải qua, chỉ là ảo giác.

Mà động tác của nàng là quỳ thuyền, chứng tỏ nàng tự thò đầu nước sông, suýt nữa tự dìm c.h.ế.t .

Nếu kịp tỉnh ngộ, lẽ lúc Ngô Thu Thu là một cái xác .

Ngô Thu Thu nhớ, lúc nãy rõ ràng là T.ử Sát đang nhảy cổ , còn Mẫu Sát kéo đầu xuống nước.

Hai con định hợp sức g.i.ế.c c.h.ế.t nàng ở đây.

Đủ để thấy họ hận đến mức nào.

bản Ngô Thu Thu quan tâm.

Lần nào gặp âm vật mà cửu t.ử nhất sinh?

Huống hồ gặp còn là T.ử Mẫu Sát tầm thường.

Càng cẩn thận.

Nàng cũng sớm chuẩn sẵn sàng đối mặt với nguy hiểm.

Ngô Thu Thu kéo sợi dây thừng eo , vẫn còn trọng lượng.

Thành viên đội vớt xác đó quả thực vẫn còn ở đáy nước.

nàng cách nào phân biệt lúc qua bao lâu.

Thời cổ đại đều sống theo trời.

Không đồng hồ, chỉ thể dựa sắc trời để phân biệt bây giờ là giờ nào.

lúc mặt nước, là sương mù màu xám.

Đã che khuất bầu trời, bây giờ là giờ nào?

Ngô Thu Thu trong lòng bất an, kéo thành viên đội vớt xác lên, nhưng động tĩnh.

Không là xảy chuyện chứ?

Nàng nghĩ nghĩ, nên tự nhảy xuống xem ?

ngay khi nàng động tác, nàng phát hiện đuôi thuyền kéo kéo.

Thứ gì?

Là thành viên đội vớt xác là T.ử Mẫu Sát đến gây rối?

Hai con ba bốn lượt chịu thiệt trong tay , nhưng vẫn hàng phục chúng.

Khiến Ngô Thu Thu cách nào cứu những đó .

Cộng thêm Dương bá bá lúc mất tích, trong lòng Ngô Thu Thu càng thêm cơ sở.

Thuyền kéo kéo.

Ngô Thu Thu cảnh giác.

Và luôn chú ý đến dương hỏa của dập tắt.

Nàng cẩn thận di chuyển đến đuôi thuyền, trong tay vẫn nắm c.h.ặ.t cây kéo đó.

Khi cúi xuống mạn thuyền xuống chuẩn sẵn sàng dùng kéo đ.â.m.

Kết quả, phát hiện trong nước sông nổi một mảnh vải màu xám.

Chất liệu vải của bộ quần áo quen thuộc!

Ngô Thu Thu kỹ , khi phân biệt cẩn thận, đồng t.ử lập tức giãn .

Đây, là chất liệu vải quần áo của Dương bá bá ?

Chẳng lẽ Dương bá bá đang ngâm trong nước?

Từ đầu đến cuối Dương bá bá hề mất tích, mà là treo ở đuôi thuyền, thế mà phát hiện!!

Ngô Thu Thu thấy sợi dây thừng của Dương bá bá buộc ở đó, đầu còn thì quấn quanh cổ trong nước.

Nếu nàng kéo dây, chắc chắn sẽ siết cổ trong nước.

Tâm địa thật độc ác.

 

 

Loading...