Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 73: Cảm Ứng Huyết Mạch Tại Thiên Trì

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:31:38
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhân viên thu ngân gượng gạo, vội vàng giải thích với vị khách .

Bên Ngô Thu Thu trở bàn, Dư Cố và Phan Vũ Phi giúp cô cầm đồ đạc xong xuôi.

“Mọi đoán xem, bữa cơm bao nhiêu tiền?”

Phan Vũ Phi khoa trương : “Không là 48 tệ chứ?”

“Sao rõ thế?” Ngô Thu Thu vẻ mặt đầy nghi hoặc.

“Bởi vì... Áu, Dư Cố thề đội trời chung với .”

Phan Vũ Phi trừng mắt Dư Cố, mắt cũng đỏ lên . Chỉ một bữa cơm, ăn của Dư Cố ba cú đạp. Cú nào cũng dùng công phu thật. Bây giờ lên Thiên Trì, chân thì sắp phế . Phan Vũ Phi hiện tại cảm thấy kiếp Dư Cố đến là để đòi nợ.

Ngô Thu Thu ngốc, đoán chuyện gì xảy . Dư Cố đó trả phần lớn, chỉ để một phần nhỏ cho cô trả.

“Đi thôi, xuất phát.”

Dư Cố ghế lái. Đến chân núi, quả nhiên nhiều.

Ngô Thu Thu xuống xe, đột nhiên, trái tim hề báo đập kịch liệt, phảng phất như nhảy khỏi cổ họng. Một cảm giác thể diễn tả xâm chiếm . Cô ôm n.g.ự.c, sắc mặt khó coi, một bước cũng nhấc nổi.

“Ngô Thu Thu, em thế?”

Dư Cố vốn ở phía , phát hiện Ngô Thu Thu yên động đậy, đầu thấy sắc mặt Ngô Thu Thu vô cùng khó coi. Anh gọi hai tiếng, Ngô Thu Thu phảng phất như thấy.

“Lão Phan, mau xem Ngô Thu Thu ?” Anh vội vàng kéo Phan Vũ Phi.

“Không chứ, chỗ cũng thể là phản ứng cao nguyên .” Phan Vũ Phi tới, định lay Ngô Thu Thu một cái.

Cảm giác đến nhanh cũng nhanh. Ngô Thu Thu giống như đột nhiên bừng tỉnh, giống như nín một thật lớn, bây giờ cuối cùng cũng thở .

Trước mắt, Dư Cố và Phan Vũ Phi đều lo lắng cô.

“Em gái Thu Thu, em thế.”

Ngô Thu Thu lắc đầu: “ cũng .”

Cảm giác đó, cũng là khó chịu lắm. cụ thể cô cũng thể diễn tả . Cô ngẩng đầu lên núi, chẳng lẽ, núi thứ gì đó đang đợi cô ?

Bọn họ xuất phát. Trên đường du khách vẫn nhiều. Thỉnh thoảng dừng chụp ảnh. Phan Vũ Phi cũng chụp cho Ngô Thu Thu mấy tấm, đến lúc đó gửi cho cô.

Mục tiêu hôm nay của bọn họ chính là Thiên Trì, hôm khác mới những nơi khác. Ngô Thu Thu vốn định tìm cơ hội tách khỏi Dư Cố và Phan Vũ Phi, nhưng vì xảy chuyện lúc , Ngô Thu Thu cũng lên Thiên Trì xem thử.

Càng lên cao, bắt đầu ít . Cho đến khi tầm bỗng nhiên khoáng đạt, bọn họ đến Thiên Trì.

Cảm giác lúc ập tới, Ngô Thu Thu nhất thời đề phòng, quỳ rạp xuống đất. Lần , vô cùng mãnh liệt.

Ngô Thu Thu chằm chằm đám đông.

Cô hiểu .

đó.

Là kẻ trộm mệnh của cô.

Ngay Thiên Trì .

Môi cô trở nên khô khốc, đôi mắt lóe lên tia sáng mãnh liệt chằm chằm về hướng Thiên Trì. Sắp gặp ? Nếu gặp đối phương, cô sẽ phản ứng gì?

Ngô Thu Thu diễn tập trong lòng vô .

Bên đầy ắp du khách, bọn họ chụp ảnh lưu niệm, trò chuyện vui vẻ, nhưng trong đó một , chính là kẻ trộm mệnh của cô.

Cô thử dậy, sắc mặt khó coi nhưng ánh mắt sáng.

“Ngô Thu Thu, Ngô Thu Thu em thế? Em vẫn chứ?” Dư Cố lộ vẻ lo lắng, đỡ lấy Ngô Thu Thu.

“Không , tìm một .”

“Em tìm ai?” Dư Cố hỏi.

Ngô Thu Thu l.i.ế.m môi: “Kẻ thù tìm kiếm lâu.”

Cô đẩy Dư Cố , một bàn tay nắm c.h.ặ.t, tay tùy thời chuẩn rút thanh đao cong từ trong cặp sách . Một thẳng về phía dòng .

Dư Cố và Phan Vũ Phi . Một cô nhóc thì kẻ thù gì?

“Cậu xem, đó con bé sống c.h.ế.t cùng chúng , chính là đến để tìm kẻ thù .” Phan Vũ Phi hỏi.

“Mau theo, đừng để xảy chuyện gì.”

Trong lòng Dư Cố chút bất an. Trong nửa tháng ở chung, thể cảm nhận Ngô Thu Thu bốc đồng. Cho nên cái gọi là kẻ thù , chẳng lẽ liên quan đến việc cô đột nhiên khó chịu?

Ngô Thu Thu len lỏi dòng , cảm giác càng thêm mãnh liệt. Phảng phất như sự cộng hưởng từ sâu trong linh hồn. Ngay ở đây, đó nhất định ở đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-73-cam-ung-huyet-mach-tai-thien-tri.html.]

Ngô Thu Thu mặt từng . Không đúng, , cũng .

Ngay khi cảm giác đó đạt đến đỉnh điểm, một thu hút sự chú ý của Ngô Thu Thu.

“Tiêu Cảnh Từ?”

Đối phương dường như cũng phát hiện cô, thần sắc vài phần kinh ngạc, đó sải bước chân dài từ trong đám đông tới: “Ngô tiểu thư, ở đây?”

Ánh mắt Ngô Thu Thu vô cùng lạnh lẽo. Lần Tiêu Cảnh Từ cùng Tần lão, xuất hiện ở núi Trường Bạch, trùng hợp , kẻ trộm mệnh của cô cũng đến gần Thiên Trì. Nói giữa chuyện liên hệ gì thì thể nào.

Tiêu Cảnh Từ quả nhiên cùng một giuộc với bọn chúng.

Khi Tiêu Cảnh Từ đến gần, Ngô Thu Thu đột nhiên cảm thấy cảm giác đang nhạt . Phảng phất như đang rời xa.

Ngô Thu Thu tìm kiếm lâu như , cuối cùng cũng sắp tiếp cận đối phương, thể chấp nhận cứ thế lướt qua ? Sắc mặt cô khẽ biến, xoay định tiếp tục tìm .

Lại Tiêu Cảnh Từ một phen giữ c.h.ặ.t cánh tay: “Ngô tiểu thư cô đang tìm cái gì?”

Khuôn mặt tuấn tú của vì sự lạnh lùng của Ngô Thu Thu mà dường như thoáng qua chút gì đó.

Ngô Thu Thu nghiến răng, ánh mắt lạnh đến mức tưởng, giọng cũng sắc bén thêm vài phần: “Anh buông .”

Lông mày Tiêu Cảnh Từ nhíu , gặp Ngô Thu Thu nhiều. đây là đầu tiên thấy bộ dạng của Ngô Thu Thu. Hốc mắt ửng đỏ, sắc mặt lo lắng, đều toát một cỗ nôn nóng. Giống như con thỏ đang nổi giận. Khác xa với kẻ l.ừ.a đ.ả.o nhỏ mà từng nghĩ.

Tiêu Cảnh Từ nhịn hỏi: “Cô rốt cuộc ? Ngô Thu Thu tiểu thư?”

“Người ? Người ở ? Buông tay, buông tay .”

Đôi mắt Ngô Thu Thu đỏ hoe, bất tri bất giác một bọc nước mắt, nhưng vẫn rơi xuống. Cô hung hăng trừng mắt Tiêu Cảnh Từ. tay đối phương vẫn nắm c.h.ặ.t cánh tay cô buông.

“Người nào? Ngô Thu Thu, cô bình tĩnh , cho xảy chuyện gì.” Thấy Ngô Thu Thu như , Tiêu Cảnh Từ há miệng, giọng điệu dịu vài phần.

“Bình tĩnh? Khi chỉ còn hai năm tuổi thọ, khi tìm kẻ đầu sỏ gây chuyện nhưng lướt qua với đối phương, hãy với hai chữ bình tĩnh. Các đều là cá mè một lứa, chính là đồng lõa, buông , buông .”

Sợi dây vẫn luôn căng thẳng , đột nhiên đứt phựt.

Từ khi bà ngoại qua đời, thế giới của cô ầm ầm sụp đổ. Cô mới mười tám tuổi, sự việc cứ từng cái từng cái ập đến, cô đề phòng quỷ, đề phòng lòng , còn một khoản nợ lớn trả.

Khi là Thi Thai, cô . Khi chỉ còn hai năm tuổi thọ, cô . Ngay cả khi đối phương tìm tới cửa đeo khóa mệnh cho cô, cô vẫn .

Cô luôn tự nhủ kiên cường, nhận mệnh, chỉ cần còn sống sẽ hy vọng. ngay giờ phút , cô sắp gặp tên trộm mệnh của , lướt qua , cô thậm chí ngay cả đối phương trông như thế nào cũng thấy.

Ngô Thu Thu sụp đổ. Cô hung hăng đá Tiêu Cảnh Từ, òa nức nở.

Tiêu Cảnh Từ nhất thời chút luống cuống tay chân, nắm cánh tay Ngô Thu Thu an ủi, an ủi thế nào.

“Cô, cô đừng , xin ...” Khuôn mặt tuấn tú của Tiêu Cảnh Từ nhăn thành một đoàn.

Bên cạnh đang chụp ảnh, chỉ trỏ .

Đám đông đột nhiên lao hai , một trong đó hung hăng đ.ấ.m một quyền mắt Tiêu Cảnh Từ.

“Mày gì cô ?” Dư Cố lạnh lùng hỏi.

Tiêu Cảnh Từ ăn một đ.ấ.m, khi phản ứng , vẻ giận dữ nhàn nhạt hiện lên mặt: “Anh là ai?”

Phan Vũ Phi thì đỡ lấy Ngô Thu Thu, tay ngừng xua xua: “Đừng chụp nữa, đừng chụp nữa.”

“Em gái Thu Thu em đừng , cho thế? Có tên tra nam bắt nạt em ?”

Dư Cố và Tiêu Cảnh Từ vẫn đang đối đầu, bộ dạng một lời hợp liền đ.á.n.h .

“Anh chính là kẻ thù cô tìm?” Dư Cố hỏi.

“Kẻ thù?” Tiêu Cảnh Từ nhíu mày.

Ngô Thu Thu dụi mắt, cảm xúc cũng bình . Cô cũng ngờ sẽ đột nhiên sụp đổ cảm xúc, phát điên lớn tại chỗ.

“Không , Dư giáo quan hiểu lầm , .”

“Vậy em cái gì?” Phan Vũ Phi khó hiểu hỏi. Anh và Dư Cố lao tới, liền thấy Ngô Thu Thu òa lên, đ.ấ.m đá túi bụi Tiêu Cảnh Từ. Giống như một cô bé tổn thương đang giận dỗi.

“Chỉ là hiểu lầm thôi.”

Ngô Thu Thu hiện tại cảm nhận luồng khí tức nữa. Đối phương hiển nhiên rời khỏi Thiên Trì. Cô chằm chằm về hướng Thiên Trì, đôi mắt mất thần thái.

“Rốt cuộc là chuyện gì?” Dư Cố nhếch khóe miệng. Thôi bỏ , đối phương lôi kéo Ngô Thu Thu cho , cũng tính là đ.á.n.h nhầm .

Tiêu Cảnh Từ xoa mắt, về phía Ngô Thu Thu: “ , Ngô tiểu thư, cũng , đây rốt cuộc là chuyện gì?”

Tại đột nhiên sụp đổ lớn? Còn nữa, hai năm tuổi thọ, kẻ đầu sỏ gây chuyện, ý gì?

 

 

Loading...