Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 72: Chuyến Đi Đến Núi Trường Bạch
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:31:37
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Thu Thu cô kích động, óc não chảy ngoài.
“Trên đời , những vẫn s.ú.n.g chĩa đầu.” Cô im lặng trong chốc lát .
Nữ sinh : “ phàm là khi sự bất công xảy , ai lên tiếng ?”
“Không. Khi lột sạch quần áo video tung lên mạng, khi ấn đầu bồn cầu, khi bọn họ bịa đặt b.a.o n.u.ô.i bán , khi mép sân thượng... sự im lặng mới là đông.”
“Không ai giúp khi còn sống, nhưng khi c.h.ế.t giả mèo chuột tưởng niệm một phen.”
Rồi đó thì , một tuần trôi qua ai còn nhớ đến cô . Hồ sơ về cô niêm phong bộ. Những kẻ bắt nạt cô nghỉ học nửa năm đó chuyển khoa, việc theo trình tự, thực tập, . Cuộc sống một mảnh tươi sáng. Giống như vết sẹo đen tối là cô từng tồn tại.
Nữ sinh chảy huyết lệ, Ngô Thu Thu: “Cô tại bọn họ đối xử với như ?”
Ngô Thu Thu lắc đầu.
Nữ sinh ha hả: “ , kiếp chính là lý do! Bọn họ đơn thuần là thấy ngứa mắt, ác ý đến một cách đương nhiên như .”
“Cô tin sự tồn tại của chân lý ?” Nữ sinh hỏi Ngô Thu Thu.
đợi Ngô Thu Thu trả lời, cô liền tự đáp: “Tồn tại. chỉ tồn tại trong tay sống, bởi vì c.h.ế.t sẽ chuyện, tội ác và m.á.u tươi, trong nháy mắt con c.h.ế.t , liền cùng chôn vùi.”
Người c.h.ế.t , cũng đồng nghĩa với c.h.ế.t vô ích.
Ngô Thu Thu cô xong, trầm mặc hồi lâu.
“Mấy ngày nay việc, sẽ rời khỏi trường, đợi trở về, sẽ nghĩ cách rõ chuyện của cô.”
Nữ sinh lạnh lùng liếc Ngô Thu Thu: “Sau đó thì ? Làm rõ thì thể thế nào? Cô thể giúp báo thù?”
“Há thể sự đều như ý, nhưng cầu thẹn với lòng.” Ngô Thu Thu .
Nữ sinh ngẩn , Ngô Thu Thu thật lâu.
“ thể tin cô ?”
Ngô Thu Thu dậy, về phía tòa nhà ký túc xá: “Cô thể tin , nhưng điều cầu, cũng giống như cô.”
Có ai sinh mạng hèn ? Ngô Thu Thu . Cô sinh là Thi Thai, phép trộm mệnh. Tên trộm phận tầm thường, quyền thế cao nhân phù hộ.
Còn cô hai bàn tay trắng, trời quản đất thu, nhân gian càng chốn về, như bèo tấm rễ. Cho nên, cô đáng tiếp mệnh cho kẻ phận tôn quý ?
Đánh rắm.
Kiến hôi còn sống. Huống chi là cô.
Điều cô cầu cũng là một chữ lý. Có một ngày, cô mặt những kẻ đó, xem xem bộ mặt của bọn họ xí đến mức nào.
Nhiều khuyên cô nhận mệnh, đấu . cô, cứ nhận đấy.
Nữ sinh bóng lưng Ngô Thu Thu lên lầu, lẩm bẩm tự : “Cảm ơn.”
Trong lúc cô tuyệt vọng hắc hóa, vẫn còn thể giúp cô .
Sáng sớm hôm , Ngô Thu Thu liền bắt xe đến sân bay. Cô từng máy bay, loay hoay nửa ngày mới xong thủ tục lên máy bay. Cô to gan để thanh đao hành lý ký gửi, ngoài dự đoán là thành công. Đao bà ngoại để quả nhiên là bảo vật.
Trên máy bay, Đa Đa và Tiểu Ngốc Qua ghé cửa sổ nhỏ chằm chằm bên ngoài, Ngô Thu Thu dùng áo khoác che mới thấy cảnh tượng kỳ quái đó. Tuy chúng chỉ là hai giấy nhỏ, nhưng cơ thể ngừng run rẩy vẫn lờ mờ để lộ sự hưng phấn của chúng.
Mấy tiếng máy bay hạ cánh, Ngô Thu Thu đội mũ lưỡi trai và khẩu trang, mặc một chiếc quần túi hộp màu trắng và áo thun dài tay bó sát, áo khoác buộc ngang hông, che Tiểu Ngốc Qua và Đa Đa đang thò đầu dáo dác. Trông giống như một sinh viên du lịch bình thường.
Sân bay đến , cách ăn mặc của cô cũng tính là đặc biệt. Ngô Thu Thu theo dòng rời khỏi sân bay, tìm một trạm xe buýt xuống, tiếp tục xem lộ trình.
Đầu tiên, cô bắt xe đến chân núi Trường Bạch. thể xe chuyên tuyến du lịch, nếu sẽ đưa thẳng đến trung tâm du khách. Ngô Thu Thu đến để chơi, cũng định đóng góp một vé cửa, càng định cùng đám đông khu du lịch. Cô đến nơi sâu thẳm ít dấu chân .
ngay lúc Ngô Thu Thu tra điện thoại, đến mặt cô .
“Ngô Thu Thu, quả nhiên là em.”
Ngô Thu Thu dời tầm mắt lên , ánh sáng chút ch.ói mắt.
...
Dư Cố.
Cô trốn đông trốn tây, trốn ở sân bay, cũng ngờ khi rời sân bay chặn ở trạm xe buýt.
Bên cạnh Dư Cố còn Phan Vũ Phi. Đối phương nhe răng : “Hi, em gái Thu Thu, trùng hợp quá, chúng gặp ? Em một ?”
Ngô Thu Thu và Dư Cố mắt to trừng mắt nhỏ, cô lên tiếng.
......
Một chuỗi dấu chấm lửng treo trán Ngô Thu Thu. Cô dậy, kéo vali hành lý: “Anh nhận nhầm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-72-chuyen-di-den-nui-truong-bach.html.]
Đi một bước, . Cô thêm bước nữa, vẫn .
Đối phương đưa tay móc cặp sách của cô: “Bạn học Ngô Thu Thu, em chạy cái gì? Cặp sách màu đỏ của em quá bắt mắt.”
Ngô Thu Thu dây cặp sách đỏ ch.ót của . Hóa đối phương thể từ trong dòng liếc mắt một cái là thấy , là vì cái cặp sách nổi bần bật . Lần nhất định đổi.
Thế là Ngô Thu Thu hùng hồn xoay : “ , chính là Ngô Thu Thu, thế?”
“Không cả, gặp thì cùng , em một học sinh lạ nước lạ cái, cẩn thận lừa.” Dư Cố vẻ mặt đầy vẻ hiểu thấu.
“Không cần Dư giáo quan, tự là .” Ngô Thu Thu khẽ ho hai tiếng. Cũng giáo quan trời sinh huyết mạch áp chế , Ngô Thu Thu đối mặt với Dư Cố luôn cảm giác đủ tự tin.
“Ây da, em gái Thu Thu, cùng bọn , tội gì chen chúc với nhiều như ? Anh thuê xe mạng , chúng trực tiếp lái xe về hướng ít . Sau đó Thiên Trì, em đó, cứ cùng bọn .”
Phan Vũ Phi xong, liền điện thoại, vị trí cụ thể.
Ngô Thu Thu mím môi. Cô thật rõ Dư Cố và Phan Vũ Phi đều ý . cô chính là phiền khác.
“Đi cùng , cần gánh nặng tâm lý gì .” Dư Cố lờ mờ cảm nhận Ngô Thu Thu tâm sự gì đó. bất lực, vì hỏi đối phương cũng sẽ . Cô nhóc tâm tư nặng nề lắm.
“Được .” Ngô Thu Thu suy nghĩ một chút, vẫn gật đầu. Đi cùng Dư Cố bọn họ, cũng hơn là theo đám đông. Cô thể tìm cơ hội tách khỏi bọn họ đường lên núi.
Nói xong, Dư Cố chủ động kéo vali hành lý giúp cô.
“Cái đó, để mời các ăn cơm nhé.” Ngô Thu Thu quyết định hào phóng một , thể để khác bỏ công. Dư Cố chăm sóc cô đủ nhiều .
“Em chắc chắn chứ em gái Thu Thu? Ha ha ha ha ha thôi bỏ , ăn ở cứ giao cho hai là , em đó vẫn là học sinh, an tâm mà chơi.”
Phan Vũ Phi nháy mắt hiệu, định vật giá ở đây Ngô Thu Thu gánh nổi, nhận ánh mắt sắc như d.a.o của Dư Cố, cứng rắn chuyển đổi giọng điệu.
“ tự kiếm tiền mà.” Ngô Thu Thu cố chấp lắc đầu.
“Vậy , lát nữa để gọi món là .” Dư Cố nhướng mày.
Mấy lái xe đến chỗ ăn cơm . Vào cửa Dư Cố liền cầm thực đơn gọi món. Ba , gọi năm món.
Phan Vũ Phi đá chân Dư Cố gầm bàn: “Lão Dư, cái gì thế? Món rẻ , thể nghĩ cho ví tiền của con bé một chút ?”
Anh nhỏ, Ngô Thu Thu chả thấy gì. Chỉ thấy tiếng xì xào.
Dư Cố liếc Phan Vũ Phi một cái, thèm để ý đến . Nói với nhân viên phục vụ: “Cứ thế .”
“Cậu đúng là ... Á, đau đau đau.” Phan Vũ Phi hết câu, giẫm mạnh một cái, đau đến mức trợn trắng mắt.
“Bác sĩ Phan thế?” Ngô Thu Thu ánh mắt hồ nghi chuyển động giữa hai bọn họ.
“Phát bệnh .” Dư Cố bình tĩnh uống một ngụm .
“Bác sĩ Phan là bác sĩ ?” Ngô Thu Thu chớp mắt.
Phan Vũ Phi nén đau : “Thầy t.h.u.ố.c tự chữa cho .”
Ngô Thu Thu như điều suy nghĩ, hình như là câu thật.
Trong lúc ăn cơm, Dư Cố vệ sinh một chuyến. Ba ăn uống no say, Ngô Thu Thu chuẩn thanh toán, Phan Vũ Phi nháy mắt hiệu với Dư Cố, , mau thanh toán , chẳng lẽ thật sự để con bé mời bọn ăn cơm?
Dư Cố bình tĩnh chơi điện thoại.
Trong lòng Phan Vũ Phi phỉ nhổ Dư Cố một vạn . Không ngờ cái tên mắt to mày rậm , thế mà lừa cơm trẻ con, phi, đúng là gì.
Phan Vũ Phi tự dậy: “Cái đó Thu Thu... Áu, Dư Cố đụ...”
Chân Dư Cố giẫm lên.
Ngô Thu Thu nhếch khóe miệng, hai ít nhiều gì cũng chút bệnh nặng.
Cô đến quầy thu ngân thanh toán. Anh thu ngân bàn của bọn họ: “48 tệ.”
“Bao nhiêu???”
Ngô Thu Thu và ông phía cùng kinh ngạc.
Anh thu ngân đỉnh lấy ánh mắt nóng rực, giữ vững nụ : “48...”
“Vật giá thấp thật.” Ngô Thu Thu cảm thán một câu, cô tưởng ít nhất cũng mấy trăm tệ chứ.
Cô trả tiền rời , ông phía tiến lên thanh toán.
“Người em, thật với xem, bây giờ mà bán rẻ nhan sắc của , tính giá 48 ?”