Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 713: Tiền Giấy Thông Thần, Hỏa Dược Diệt Cổ

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:56:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Xì xì xì!”

Lũ rắn nhỏ phát tiếng kêu. giống như đang gào thét t.h.ả.m thiết. Tiếng xì xì vang lên liên tiếp, từng ngừng nghỉ, kèm theo tiếng nổ lách tách trong ánh lửa, đây dường như là một cuộc tàn sát âm thanh.

Mặc dù thấy, nhưng tàn bạo vô cùng. Tất nhiên, sự tàn bạo là nhắm Cổ Bà , chứ lũ rắn nhỏ – bởi vì lũ rắn vốn dĩ là cổ trùng điều khiển. Thậm chí còn coi là sinh vật sống. Chúng đều là công cụ g.i.ế.c trong tay Cổ Bà.

Chỉ là công cụ giờ đây Ngô Thu Thu vô tình thiêu rụi, rắn nhỏ cảm thấy đau đớn, nỗi đau tự nhiên chuyển sang Cổ Bà.

Chỉ thấy Cổ Bà vốn còn đang âm sâm tại chỗ, vẻ mặt đầy oán độc chằm chằm Ngô Thu Thu, bỗng nhiên hét t.h.ả.m thiết ngã lăn đất, nổi lên từng cái mụn mủ. Mỗi khi một con rắn nhỏ c.h.ế.t , mụn mủ mụ vỡ một cái.

“A, a, sư phụ cứu con, cứu đồ nhi với.”

Chưa trận c.h.ế.t . Mụ phù thủy già cũng nghĩ , một con nhóc từ nhỏ chịu đủ khổ sở, năng lực kỳ quái như ? Đây là chiêu thức mà một cô bé thể dùng ?

Mẹ kiếp, quá vô lý .

Về lai lịch của Ngô Thu Thu, Từ Lão Quái từng cho Cổ Bà . Dẫn đến trong nhận thức của Cổ Bà, Ngô Thu Thu vẫn luôn là cô bé mười ba tuổi chịu nhiều bắt nạt. Tự nhiên, từ trong thâm tâm mụ bao giờ coi trọng Ngô Thu Thu.

Nào ngờ chính con bé mà mụ trăm phương ngàn kế để mắt, lúc suýt lấy mạng mụ, ép mụ đến bước đường cùng .

Tuy nhiên, Từ Lão Quái hề ý định cứu mụ. Ngược , lão chỉ thấy phiền phức. Cái đồ phế vật vô dụng .

“Phế vật, chút chuyện cỏn con cũng xong.”

Từ Lão Quái hừ lạnh một tiếng, bước lên vài bước. Theo động tác của lão, những cái đầu trong làn hắc khí lưng lão càng hiện rõ, suýt chút nữa thì chui tọt ngoài.

Vừa bước một bước, cây trường thương lơ lửng giữa trung nãy giờ liền lao thẳng tới. Một thương, đ.â.m xuyên qua một cái đầu trong đó.

Bước chân Từ Lão Quái khựng , nhưng biểu cảm chẳng đổi.

“Lão phu xem ngươi g.i.ế.c mấy cái.”

Nói xong, lão tiếp tục bước tới, rõ ràng là dùng những hồn phách lưng để tiêu hao sức mạnh của trường thương.

Ngô Thu Thu thể để lão như ? Hai tay nắm lấy hàng chục tờ tiền giấy, đốt cháy đồng loạt ném ngoài.

“Tiền thể thông thần, tài thể sai quỷ. Các vị tiểu tiên còn chờ gì nữa?”

Ngô Thu Thu quanh bốn phía.

Tiền giấy bay múa đầy trời, dường như nhận sự chỉ dẫn nào đó, bay về bốn phương tám hướng một cách quy luật. Mùi tiền giấy nồng nặc, khói t.h.u.ố.c cuộn lên từng vòng. Thoáng thấy cách đó xa mấy bóng đang xổm, say sưa cầm những tờ tiền giấy hít lấy hít để.

Đến .

Có tiền mua tiên cũng . Bất kể thực lực của những thứ mời đến , chỉ cần thể gây chút tác động nhất định đối với Từ Lão Quái là Ngô Thu Thu mãn nguyện .

“Điêu trùng tiểu kỹ. Con ranh c.h.ế.t tiệt, nếu mày chỉ mấy trò trẻ con , thì mày chỉ nước chờ c.h.ế.t thôi.”

Từ Lão Quái khẩy.

Mỗi bước chân lão hạ xuống, mặt đất một khuôn mặt đang giãy giụa. Lập tức, lòng bàn tay lão nâng một chiếc quan tài giấy màu đen, bên trong truyền tiếng gào của vong linh.

Tất cả những c.h.ế.t oan của Lạc gia, linh hồn đều giam cầm bên trong. Chúng hóa thành từng cái đầu , phía nối liền với làn hắc khí dài ngoằng, giãy giụa gào thét lao về phía trường thương mà quấn lấy. Những cái miệng đỏ lòm , thậm chí còn c.ắ.n c.h.ặ.t lấy thương.

“Keng!!”

Trường thương run lên bần bật, quấn c.h.ặ.t .

Hàn Uẩn đang ở từ đường Lạc gia, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, những vết nứt bàn tay xương trắng trong chốc lát nhiều thêm. Những khác cũng nhận , dường như... xảy chuyện . bọn họ ngoài lo lắng thì chẳng giúp gì, chỉ cuống cuồng cả lên.

“Cổ Bà, chặn nó .”

Từ Lão Quái tập trung đối phó với trường thương, mà những kẻ ngửi thấy mùi tiền tìm đến khiến lão vô cùng chán ghét. Ôm lấy bắp chân lão, giống như sa đầm lầy, bước nổi một bước.

“Vâng, sư phụ.”

Dù chỉ còn nửa tàn, Cổ Bà cũng dám trái ý Từ Lão Quái. Mụ rõ, ngày hôm nay đều do Từ Lão Quái dạy dỗ. Càng rõ hơn hậu quả của việc lệnh Từ Lão Quái.

Cho nên mụ dám theo. Nằm rạp đất, uốn éo như con giòi sắp c.h.ế.t. Khuôn mặt vốn biến dạng , bỗng nhiên há to miệng, từng đường gân đen nổi lên mặt.

Đồng t.ử Ngô Thu Thu run lên. Đó gân mạch gì cả, mà là từng con cổ trùng đang ngọ nguậy. Mụ phù thủy già , tự luyện thành cổ nhân. Trong cơ thể mụ chứa đầy các loại cổ trùng. Nói cách khác, bản mụ chính là loại cổ độc nhất.

“Hà~~”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-713-tien-giay-thong-than-hoa-duoc-diet-co.html.]

Khuôn mặt Cổ Bà biến dạng, lở loét, vô cổ trùng bò từ mặt. Cả khuôn mặt giống như tổ ong gồ ghề. Trong mỗi lỗ hổng, cổ trùng đều đang tranh .

Cảnh tượng khiến tê da đầu. Ngô Thu Thu màng đến Từ Lão Quái đang đối đầu với trường thương nữa, chỉ đành đối phó với đám cổ trùng kinh tởm . Thứ nguy hiểm hơn nhiều. Dính một chút là cắt thịt lấy m.á.u may mới giải quyết .

Thứ dơ bẩn c.h.ế.t tiệt.

Ngô Thu Thu thầm mắng trong lòng. Đối mặt với lượng cổ trùng nhiều đếm xuể , sắc mặt cô cũng trầm xuống.

“Con ranh con, c.h.ế.t , tao xem mày trốn thế nào.”

Cổ Bà mặt đầy m.á.u đen, đất điên cuồng càn rỡ. Lấy nuôi cổ, ai thể thoát . Ngô Thu Thu, chắc chắn c.h.ế.t.

“Bà tưởng chút phòng nào ?”

Ngô Thu Thu bình tĩnh nhếch mép. Sớm Cổ Bà tầm thường, Ngô Thu Thu thể chuẩn gì.

Nhìn biểu cảm của Ngô Thu Thu, Cổ Bà chợt nhận điều . Nghĩ thì, thể nào. Ngô Thu Thu thể cách . Từ xưa đến nay, ai thể mạng rút lui sự tấn công của hàng ngàn hàng vạn cổ trùng. Huống hồ đây chỉ là một con nhóc.

Nghĩ , Cổ Bà cảm thấy . Chắc chắn là lo xa thôi.

Kết quả Ngô Thu Thu trực tiếp lấy một cái bật lửa, theo tia lửa bùng lên. Cổ Bà lúc mới phát hiện vòng tròn màu trắng mặt đất.

Vừa trời tối đen mụ còn phát hiện , cứ tưởng là tro tre Ngô Thu Thu ném. tro tre tác dụng với cổ trùng. Dù cổ trùng cũng là âm vật, đúng ?

Kết quả bây giờ kỹ , kiếp, đó là một đống t.h.u.ố.c s.ú.n.g.

Thuốc s.ú.n.g a!!

Ngọn lửa hừng hực bùng lên, đừng là đám cổ trùng , đến cũng cháy thành tro...

“Mày, mày phóng hỏa là phạm pháp.”

Cổ Bà m.á.u chảy từ các lỗ m.á.u ngày càng nhiều, sắp cạn m.á.u .

“Xì.” Ngô Thu Thu đảo mắt, cái bật lửa trong tay chút do dự rơi xuống đống t.h.u.ố.c s.ú.n.g.

Cười c.h.ế.t mất. Tưởng bà đây chỉ rải tro tre thôi ??? Tro tre ngoài trận pháp, chính là để che mắt . Che giấu chính là vòng t.h.u.ố.c s.ú.n.g đây.

Cháy lên . Bất kể là con sâu bọ gì, thể sợ lửa. Chiêu của Cổ Bà, định sẵn chỉ nước đời nhà ma.

Tất cả cổ trùng căn bản thể đến gần Ngô Thu Thu, cách nửa mét thiêu rụi. Xung quanh Ngô Thu Thu hình thành một lớp bảo vệ.

Lạc Tuyết Nhiên qua khe cửa, thấy Ngô Thu Thu mới thở phào nhẹ nhõm. Đối với Ngô Thu Thu, Cổ Bà đáng sợ. Kẻ thực sự khó giải quyết vẫn là Từ Lão Quái.

cổ trùng thiêu c.h.ế.t, đó là Cổ Bà phản phệ.

“A, a a.”

Cổ Bà lăn lộn trong biển lửa, phát từng tiếng kêu t.h.ả.m thiết. Khi con cổ trùng cuối cùng thiêu c.h.ế.t, Cổ Bà cũng cam lòng trút thở cuối cùng.

Ngô Thu Thu thở phào. Cổ Bà c.h.ế.t , cảnh tượng trong mơ sẽ thành sự thật. Bây giờ chỉ cần tập trung đối phó Từ Lão Quái.

“Đồ phế vật vô dụng.”

Từ Lão Quái hề chút đồng cảm đau buồn nào đối với cái c.h.ế.t của Cổ Bà. Chỉ cảm thấy thất vọng vì phế vật cầm chân Ngô Thu Thu.

“Phế vật thì bà cũng c.h.ế.t , giúp ông dò đường đấy.”

Giây tiếp theo Ngô Thu Thu xuất hiện mặt Từ Lão Quái. Tay cầm d.a.o, hông đeo một đống bùa, khuôn mặt nhỏ nhắn hề chút sợ hãi, chỉ sự hưng phấn. Đó là sự hưng phấn khi sắp g.i.ế.c c.h.ế.t Từ Lão Quái.

“Không trời cao đất dày, chỉ dựa ngươi mà cũng đòi g.i.ế.c ?”

Từ Lão Quái một tay nâng quan tài giấy, ngón cái đẩy nhẹ, vô bóng đen chui từ bên trong. Ngô Thu Thu kỹ, thấy trong đó vài khuôn mặt quen thuộc. Lạc Hành Thiện, Lạc lão gia t.ử, còn quản gia đều ở trong đó.

Quả nhiên, những Từ Lão Quái hạ độc thủ. Tuy khuôn mặt họ kéo giãn đến biến dạng, nhưng cũng lờ mờ nhận dáng vẻ lúc còn sống.

“Thế nào, những khuôn mặt quen ?”

Giọng đầy ác ý của Từ Lão Quái vang lên. Bỗng nhiên, đồng t.ử lão co rụt .

Bởi vì mặt lão, dấu vết của Ngô Thu Thu.

 

 

Loading...