Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 71: Nỗi Oán Hận Của Kẻ Thế Thân

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:31:36
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Màn tập kích bất ngờ đập thẳng mặt , dù Ngô Thu Thu quen thấy những cảnh tượng kinh dị, cũng nhịn mà tim đập kịch liệt.

Mấy tiếng đồng hồ qua, thứ cứ trốn ở đây nhúc nhích trộm cô. Chờ cô xuống giường để kiểm tra. Thử nghĩ xem, bất kể là ai gặp tình huống cũng thể giữ bình tĩnh.

Cái miệng của nữ sinh càng toác càng lớn, một bên mặt của cô biến dạng. Ngay đó, cô vươn bàn tay trắng bệch về phía Ngô Thu Thu.

“Rất ... thế mày.”

Khoảnh khắc Ngô Thu Thu thấy câu , lập tức phản ứng là ai.

Từ lúc khai giảng, Ngô Thu Thu liền nhận âm vật theo . Thậm chí trong lúc cô mặt, nó còn mạo danh cô. Cái mà Lâm Tân Mẫn đó, còn cái ở khu trường cũ cô trả lời điểm danh, hẳn đều là cùng một âm vật.

Ngay cả khuôn mặt , cũng lờ mờ đường nét của cô gái lạ mặt trong tấm ảnh tìm thấy giường đó.

Chỉ là Ngô Thu Thu hiểu, nữ sinh rõ ràng là nhảy lầu c.h.ế.t, theo lý thuyết sẽ vây hãm mãi ở trường học luân hồi, trừ khi tìm kẻ c.h.ế.t . Vậy thì, thứ theo cô đến khu trường cũ ?

Thông thường, c.h.ế.t oan tìm kẻ c.h.ế.t , bọn họ thể ngắn ngủi bám sống. tùy tiện là thể bám . Nó cần một cầu nối liên kết, cách khác là chủ nghĩa hình thức.

Ví dụ, nó gọi tên bạn, bạn trả lời, đối thoại với nó. Đối với sống thể là gì, nhưng đối với bọn chúng, đó chính là nhận sự đồng ý của sống. Khi đó bọn chúng sẽ bám , thậm chí khiến bạn c.h.ế.t .

Muốn tránh cũng đơn giản, khi gọi tên lưng, đừng đầu , trực tiếp xoay , khi xoay trả lời nó, hoặc dứt khoát để ý.

Ngô Thu Thu thì khác. Những kẻ theo cô, bình thường đều tìm cô thế , bọn chúng đoạt xá, thế cô.

Người sống bình thường bọn chúng cách nào đoạt xá, chỉ thể ngắn ngủi bám . Ngô Thu Thu là Thi Thai, nhân hồn vốn vững chắc, bọn chúng dễ dàng thể đuổi hồn của Ngô Thu Thu , chiếm đoạt cơ thể cô.

Giữa việc từ từ tìm kẻ c.h.ế.t và trực tiếp thế Ngô Thu Thu, bọn chúng hẹn mà cùng chọn cái . Còn một điều nữa là, hiện tại Ngô Thu Thu thương, càng là cơ hội .

Ngay khoảnh khắc âm vật vươn tay , Ngô Thu Thu cũng chuẩn sẵn sàng đêm nay t.ử chiến một trận. Cô thể cảm nhận , âm vật mắt mạnh. Gần như sánh ngang với bà nội của Lý Tồn Viễn. Đây là oán khí khi còn sống cực nặng!

đúng lúc , Đa Đa từ trong cặp sách của Ngô Thu Thu nhảy , men theo chân Ngô Thu Thu bò lên vai, đó lao tới, tung cái chân nhỏ của giấy lên, đạp thẳng mặt nữ quỷ.

Cú đá nhỏ xíu đó chỉ to bằng ngón tay cái.

“A a a!”

Nữ quỷ phát một tiếng kêu t.h.ả.m thiết, trực tiếp ngã từ bệ cửa sổ xuống.

“Hừ, ngươi tính là thứ gì, dám ở mặt Đa Đa giả đại ca.” Đa Đa bệ cửa sổ, hai tay chống nạnh xuống đống bùn nhão lầu...

Thanh đao Ngô Thu Thu đang xách còn kịp giơ lên. Cô chút ngẩn .

“Đa Đa, em mạnh thế ?”

Đa Đa cái đầu giấy , chọt chọt ngón tay tủi : “A chị Thu Thu, đáng sợ quá .”

Ngô Thu Thu thầm nghĩ lúc đạp nữ quỷ, thấy Đa Đa sợ hãi gì . Con nhóc xem cũng hai bộ mặt.

“Hay là em xử lý triệt để cô ...” Ngô Thu Thu đưa bàn tay lên cổ động tác cắt, biểu cảm nhỏ nhắn đầy vẻ tàn nhẫn.

“Đối với Đa Đa mà , chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ thôi.” Đa Đa xua xua tay nhỏ, trực tiếp nhảy từ bệ cửa sổ xuống.

Trong nháy mắt liền lao c.ắ.n xé với nữ quỷ .

Ngô Thu Thu thì leo lên giường, từ trong cặp sách lôi tấm ảnh của cô gái. Sợi chỉ đỏ đứt từ lúc nào. Tiểu Ngốc Qua còn đang trốn trong cặp sách ngủ khò khò.

Ngô Thu Thu xách chân Tiểu Ngốc Qua nhấc nó lên.

“Đã lúc nào còn ngủ, mày Đa Đa xem.” Ngô Thu Thu xách Tiểu Ngốc Qua đến bên cửa sổ xem Đa Đa bạo hành nữ quỷ.

Cơ thể Tiểu Ngốc Qua run lên bần bật.

“Thấy , học tập Đa Đa, ngày mai bắt đầu tao dạy mày vẽ bùa, tao nuôi giấy vô dụng nhé.” Ngô Thu Thu bày bộ mặt của tư bản bóc lột.

Tiểu Ngốc Qua trốn góc tường tủi ba ba. Trước đó còn là Tiểu Ngốc Qua đáng yêu, hôm nay thành giấy vô dụng . Tình yêu biến mất, nó chỉ chuyển từ sang khác thôi.

Ngô Thu Thu cầm tấm ảnh xuống lầu chuẩn thu thập đầu . Lúc ở tòa nhà dạy học bỏ hoang mang Đa Đa , cô cũng nghĩ Đa Đa mạnh như .

Bây giờ nghĩ , thật cũng hợp lý. Đa Đa tuy qua mới năm tuổi, nhưng quanh quẩn ở khu trường cũ hai mươi năm, là lão quỷ danh xứng với thực , cộng thêm việc c.h.ế.t tay cha ruột, oán khí tất nhiên nặng.

Chẳng qua, cô bé quá ngoan, giờ luôn thể hiện mặt thiện lương, ba vui vẻ, cho nên đè nén mặt oán hận xuống. Giờ phút , năng lực của Đa Đa mới thực sự bùng nổ.

Không chỉ Đa Đa, đám cư dân bản địa ở khu trường cũ , tùy tiện lôi một kẻ e rằng đều dễ đối phó. Ngô Thu Thu cảm thán đúng là nhặt bảo bối .

Khi cô xuống đến lầu, nữ sinh đ.á.n.h dồn góc tường, ôm hai chân run lẩy bẩy.

Nữ sinh đầu tóc rũ rượi: “Em gái, sai .”

Đa Đa chống nạnh: “Ngươi gọi ai là em gái?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-71-noi-oan-han-cua-ke-the-than.html.]

Đa Đa lúc tách khỏi giấy, trở về hình dáng ban đầu.

“Chị, ngài là chị của , sai , nên trêu chọc ngài.” Nữ sinh lóc .

Luận tuổi tác, Đa Đa đúng là lớn hơn cô thật...

“Đa Đa.” Ngô Thu Thu chạy tới.

thấy mặt Đa Đa từng đường vân màu xanh, từ cổ kéo dài lên đến trán. Khuôn mặt vốn đáng yêu giờ xanh mét, tròng mắt đầy tơ m.á.u, hai dòng huyết lệ từ hốc mắt trào . Cộng thêm những đường vân , trông quỷ dị đáng sợ.

Đây là bộ dáng khi quỷ hóa, đúng hơn là bộ dáng khi c.h.ế.t của Đa Đa.

Tuy nhiên, Đa Đa thấy tiếng Ngô Thu Thu, những đường vân mặt liền từng chút biến mất, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng khôi phục dáng vẻ ban đầu. Cô bé chui trong giấy, nhảy lên vai Ngô Thu Thu.

“Chị Thu Thu, chị, chị Đa Đa dọa sợ ?”

Ngô Thu Thu sự thấp thỏm trong giọng của Đa Đa. Cô vỗ vỗ cái đầu giấy nhỏ.

“Không dọa , cần lo lắng.”

Đa Đa thở phào một dài: “Còn tưởng chị sẽ ghét em.”

Từ khi còn nhỏ, cô bé thấy ba , cuộc sống trôi chảy đều là do cô bé và . Cho nên, cô bé vẫn luôn sống cẩn thận từng li từng tí, lấy lòng những xung quanh.

“Chị chọn đưa em , và sẽ đưa em xem thế giới bên ngoài, thì ghét em ?”

Ngô Thu Thu b.úng Đa Đa một cái.

Giọng điệu Đa Đa lúc mới tươi sáng trở : “Chị Thu Thu thật .”

“Khụ, thật , em cũng cần gọi chị là chị .”

Ngô Thu Thu rõ mồn một, nữ quỷ gọi một tiếng em gái, suýt chút nữa Đa Đa đ.á.n.h cho hồn phi phách tán.

“Chị Thu Thu thích Đa Đa nữa ?” Đa Đa buồn bã.

“Không , thích mà.” Ngô Thu Thu vội vàng .

“Vậy tại cho em gọi là chị?”

“... Em vui là .”

Ngô Thu Thu xong, Đa Đa lúc mới yên tĩnh .

đến mặt nữ quỷ đang co ro trong góc tường, xổm xuống, lấy tấm ảnh so sánh một chút.

“Tại cô nhảy lầu?” Ngô Thu Thu hỏi cô .

Trong tay nữ sinh vẫn nắm c.h.ặ.t tờ giấy nhuốm m.á.u, , lắc đầu gì. Một bộ dạng buông xuôi phản kháng.

“Cô từ khu trường mới theo đến khu trường cũ?” Ngô Thu Thu hỏi.

Nữ sinh do dự một chút, gật đầu: “Ừm, vẫn luôn nhốt ở đây, nhưng theo cô thể rời .”

Ngô Thu Thu nhớ , mang Đa Đa cũng thuận buồm xuôi gió. Theo lý thuyết, những oan hồn nhốt tại chỗ thể rời .

Nữ sinh tiếp: “ thế cô, cũng thật sự sống , ... báo thù.”

“Báo thù?” Ánh mắt Ngô Thu Thu lóe lên.

“Những kẻ từng bắt nạt , bọn chúng trả giá!”

Nữ sinh ngước đôi mắt đỏ ngầu Ngô Thu Thu: “Cho mượn cơ thể của cô, báo thù xong sẽ trả cho cô.”

“Đừng mơ.” Ngô Thu Thu chút do dự.

Chưa đến việc đối phương đáng tin , nếu đối phương thật sự dùng cơ thể cô báo thù, g.i.ế.c gì đó. Sau đó phủi m.ô.n.g bỏ . Vậy Ngô Thu Thu cô thì ? Chờ pháp luật xét xử, tù đoàn tụ với ông bố già trong nhà đá ?

“Đã như , gì để hỏi ?” Nữ sinh lạnh một tiếng.

“Cô c.h.ế.t , cô thể dùng thủ đoạn của cô để báo thù nữa.” Ngô Thu Thu do dự một chút, vẫn .

Thế giới vốn dĩ công bằng. Người chịu oan, kẻ vẻ vang. Quá nhiều .

“Vậy đáng đời những thứ rác rưởi đó bắt nạt, ép đến mức nhảy lầu ?”

“Những kẻ bắt nạt , bây giờ sống sung sướng như cá gặp nước, còn , c.h.ế.t nhốt ở đây, lặp lặp quá trình cái c.h.ế.t... Cô từng c.h.ế.t ? Cô đau đớn thế nào ?”

 

 

Loading...