Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 705: Đêm Cuối Cùng - Giấy Nhỏ Nghe Lén Thiên Cơ
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:56:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vậy, bây giờ còn thăm chúng nó ?”
Lạc Hành Thiện do dự hỏi. Nếu cho ông nữa, thể lấy con Nhĩ Cổ trong ông ? Thật sự là cái mạng già mà.
“Đi, đương nhiên , bây giờ lơ là cảnh giác, tối nay sẽ tay, đ.á.n.h cho nó trở tay kịp.”
Trong mắt Từ Lão Quái điên cuồng lóe lên hận ý.
Ngô Thu Thu!!
Giờ c.h.ế.t của ngươi đến .
Tối nay liên thủ với Cổ Bà, lúc Ngô Thu Thu kịp trở tay, lão tin còn thua. Ngô Thu Thu lấy cái gì mà thắng? Chỉ trong một đêm, lão cho rằng Ngô Thu Thu thể nhảy cao đến .
Lạc lão gia t.ử trong sự hận thù mãnh liệt của Lạc Hành Thiện, nhận một tia kỳ lạ. Sao cảm giác sự hận thù của Từ Lão Quái đối với Ngô Thu Thu, liên quan đến Lạc gia, mà là kiểu hận thù vốn dĩ mong Ngô Thu Thu c.h.ế.t cho ?
Là cảm giác sai ? Không nên a. Từ đạo trưởng quen hai con ranh đó.
Mối lo của Lạc gia tối nay sẽ giải quyết. trong lòng ông bỗng một nỗi lo lắng mơ hồ rõ . Nỗi lo lắng khiến Lạc lão gia t.ử nhất thời rơi trầm mặc. Ông bỏ sót điều gì ?
Từ Lão Quái cũng nhận hận thù cuồn cuộn biểu hiện quá lố, bèn thu thần sắc.
“Ha ha, xưa nay ghét cái ác như kẻ thù, đối mặt với loại chổi thế , tự nhiên là mong giải quyết càng sớm càng , nếu để nó họa hại nhân gian mới là thất trách của .”
“Ồ, thì là , Từ đạo trưởng đại nghĩa, là tấm gương cho chúng .”
Lão gia t.ử thở phào nhẹ nhõm. Chắc là nghĩ nhiều . Từ đạo trưởng chỉ đơn thuần là ghét cái ác như kẻ thù thôi. Chắc là tư tâm gì .
Dường như để chứng minh Từ Lão Quái sai. Bỗng nhiên mấy hạ nhân lăn lê bò toài chạy nghị sự sảnh.
“Lão thái gia, xong , xảy chuyện .”
Mặt bọn họ còn chút m.á.u, sợ hãi quá độ.
“Sao ? Hốt ha hốt hoảng còn thể thống gì! Làm kinh động quý khách hỏi tội các ngươi.” Lão gia t.ử bất mãn quát một tiếng.
“Là thế , lão thái gia, mấy tối qua phái canh giữ hai vị tiểu thư, sáng nay phát hiện, đều, đều c.h.ế.t cả ...”
“Hơn nữa bộ dạng bọn họ, là , c.h.ế.t cóng.”
Tên hạ nhân hồn xiêu phách lạc. Trời đến tháng chín, nóng c.h.ế.t . Sao thể c.h.ế.t cóng? Chuyện quá quái dị.
Toàn đông cứng xanh tím lẫn lộn. Trong làn da nứt nẻ, ngay cả mạch m.á.u cũng đông kết. Cho dù là mùa đông khắc nghiệt, cũng đến mức đông cứng thành thế chứ. Mà tối qua bọn họ cũng cảm thấy nhiệt độ giảm xuống.
Chẳng lẽ , nhiệt độ giảm xuống chỉ ở quanh khu viện đó? Nếu chỉ mấy đó c.h.ế.t cóng?
, chắc chắn là như . Là hai vị tiểu thư vấn đề. Chắc chắn là chổi chuyển thế, đến họa hại Lạc gia bọn họ .
Lão gia t.ử quan tâm đến mấy hạ nhân c.h.ế.t.
“C.h.ế.t cóng? Xem , hai cái tai họa đó quả thực giữ nữa .”
Mấy ngày trong phủ cũng c.h.ế.t, nhưng c.h.ế.t nhiều một lúc như . Chẳng lẽ , là vì hai chổi ở cùng một chỗ, uy lực mang tai họa tăng lên nên mới thế?
Ừm. Có khả năng.
“Ông xem, ngoa?” Từ Lão Quái nhân cơ hội .
Đây chẳng trùng hợp ? Một lúc c.h.ế.t bốn năm , c.h.ế.t ngay viện của Ngô Thu Thu, càng khẳng định danh tiếng chổi của Ngô Thu Thu và Lạc Tuyết Nhiên. Người Lạc gia chắc chắn hận đến nghiến răng nghiến lợi, mong nhanh ch.óng xử lý Ngô Thu Thu và Lạc Tuyết Nhiên.
“Hai con ranh quả thực giữ , thêm một ngày là thêm mấy mạng , là chổi, còn xin đạo trưởng tối nay nhất định giúp Lạc gia giải quyết hai mối họa .”
Lão gia t.ử còn lo lắng gì nữa. Muốn trách chỉ thể trách chúng nó sinh là chổi.
“Dễ thôi, nhận lời thì sẽ nuốt lời, nhất định giúp Lạc gia trừ bỏ tai họa.”
Từ Lão Quái chắp tay cúi . Không ai thấy trong đôi mắt rủ xuống của lão, là ánh sáng vô cùng âm lãnh.
Hừ. Đám ngu xuẩn Lạc gia . Cứ đợi c.h.ế.t .
Vừa trở thành một vòng trong kế hoạch của lão, hiến tế sinh hồn để cường đại năng lực của lão. Đợi ngày lão thành tiên, sẽ siêu độ cho vong hồn đám Lạc gia .
Ha ha ha ha ha.
“Vậy phiền gọi Lạc gia các ông lên hết đây, hạ một con Nhĩ Cổ, như , tương đương với việc chúng nắm cục, thể rõ hơn nhanh hơn, hai con ranh đó lúc đang gì.”
Cổ Bà nhận sự hiệu của Từ Lão Quái, run rẩy dậy. Đầu rắn cây gậy, ảo giác , thè lưỡi một cái. Cái lưỡi đó nhỏ dài chẻ đôi. Phát tiếng xì xì.
chỉ thoáng qua biến mất. Nhìn nữa, đó chỉ là một vật trang trí mà thôi.
Để nhanh ch.óng xử lý Ngô Thu Thu và Lạc Tuyết Nhiên, lão gia t.ử cũng do dự, vội vàng gọi tất cả Lạc gia tới. Xếp hàng, để Cổ Bà hạ Nhĩ Cổ. Ngay cả bản Lạc lão gia t.ử cũng ngoại lệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-705-dem-cuoi-cung-giay-nho-nghe-len-thien-co.html.]
Tuy là kỳ lạ, nhưng ông nghĩ, Từ đạo trưởng nhất định lý do riêng, nên nghĩ nhiều nữa. Nào ngờ, hành động lúc của ông , chính là đang dẫn dắt Lạc gia con đường diệt vong...
“Con cũng đừng đực đó nữa, mau xem hai con ranh đó , đừng để chúng nó phát hiện manh mối, định , nhất là con ranh Thu Nhiên, cây trường thương lưng nó tà môn lắm đấy.”
Lão gia t.ử phất tay bảo Lạc Hành Thiện rời .
“Vâng, cha.”
Lạc Hành Thiện phát hiện hạ Nhĩ Cổ xong, cũng phản ứng kỳ lạ gì. Bèn dần dần yên tâm. Xoay về phía viện của Ngô Thu Thu và Lạc Tuyết Nhiên. Nghĩ một chút, ông xuống bếp .
Mà trong n.g.ự.c ông , giấu t.h.u.ố.c độc Từ Lão Quái đưa.
“Con gái , cũng đừng trách cha tàn nhẫn, cha đều là vì Lạc gia, các con là chổi, thể c.h.ế.t a. Yên tâm, đợi các con thành ngẫu chôn tổ mộ xong, cha nhất định ngày ngày thắp hương cho các con.”
Không ai phát hiện là, mái hiên bên ngoài nghị sự sảnh, từ lúc nào bám một tờ giấy cắt. Tờ giấy cắt đó hình nhỏ xíu đơn sơ. Giống như que , chỉ to cỡ một ngón tay.
Hoàn ai chú ý đến.
Người giấy nhỏ từ xà nhà từ từ bay xuống, rơi lên cành cây. Lại một cơn gió thổi , bay về phía ngoài viện. Cơn gió đó vẫn ngừng, thổi giấy nhỏ bay càng lúc càng xa, càng lúc càng xa...
Từ đầu đến cuối ai thấy, hoặc thấy cũng chẳng ai coi gì. Rốt cuộc, thứ đó giống như đồ chơi trẻ con cắt chơi . Lạc gia đang lúc rối ren, ai để ý một trò trẻ con?
Cứ như , giấy dẹt đó cuối cùng thổi trong viện của Ngô Thu Thu, rơi đúng lên bàn của Ngô Thu Thu.
“Mày về .”
Ngô Thu Thu gõ nhẹ tờ giấy đó.
Tờ giấy đó dậy, nhưng khổ nỗi nó chỉ là một tờ giấy mỏng manh, nỗ lực mấy cũng bò dậy nổi, bất lực đành bỏ cuộc, bẹp dí bàn.
“Nói cho tao mày gì nào.”
Ngô Thu Thu . Sau đó nghiêng đầu, áp sát tờ giấy đó.
Rõ ràng chẳng âm thanh gì, Lạc Tuyết Nhiên thấy Ngô Thu Thu thỉnh thoảng gật đầu, cứ như thấy cái gì thật . Không cô nghi ngờ Ngô Thu Thu, mà là bộ dạng của Ngô Thu Thu trông quỷ dị quá. Một tờ giấy thì tin tức gì? Giống giả thần giả quỷ quá.
“Khụ khụ khụ.”
Lạc Tuyết Nhiên hắng giọng.
“Ngô Thu Thu, cô thực sự thấy gì ?”
“Suỵt, cô đừng ngắt lời, nó còn xong .”
Ngô Thu Thu đặt ngón tay lên môi ngăn Lạc Tuyết Nhiên . Nếu hiểu rõ Ngô Thu Thu, cô thật sự tưởng Ngô Thu Thu bây giờ mất trí .
Ngô Thu Thu mãi mãi, nụ mặt dần dần nhạt , đó là một tia sát ý lạnh lẽo.
Hừ. Nóng lòng đợi ?
“Sao ?”
Lạc Tuyết Nhiên cũng phát hiện sắc mặt Ngô Thu Thu càng lúc càng ngưng trọng.
Ngô Thu Thu ngước mắt lên. Trong đôi đồng t.ử đen láy lóe lên ánh sáng u lãnh.
“Lạc Tuyết Nhiên, bọn họ đợi nữa , tối nay sẽ tay với chúng .”
“Hả?” Lạc Tuyết Nhiên cầm cái cốc chắc, rơi thẳng xuống đất.
Huyết sắc mặt cũng nhanh ch.óng rút : “Cô thật ? Không ba ngày ư?”
Hiện tại các cô, vẫn chuẩn xong mà.
“Là thật, hôm nay, chính là kiếp nạn chúng tránh khỏi, đằng nào cũng là một d.a.o, tối nay, chỉ thể liều mạng thôi.”
Ngô Thu Thu hít sâu một .
May mà tối qua cô triệu hồi chín giấy tới. Hôm nay cũng nghỉ ngơi kha khá , lát nữa trát thêm một hình nhân thế mạng cho cô và Lạc Tuyết Nhiên, thế bao lâu thì thế.
Hồng Bạch Song Sát lúc năng lực cũng khôi phục. Quả thực, quá gấp gáp. Cô còn chuẩn xong, Từ Lão Quái mạo tay, cô chút trở tay kịp.
Còn cả mụ Cổ Bà , chắc chính là mụ già đáng sợ cô thấy trong mơ lúc mới tới.
Lạc Tuyết Nhiên đang lo lắng, Lạc Hành Thiện ở cửa.
“Xem cha mang gì đến cho các con .”