Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 70: Gương Mặt Quỷ Bên Ngoài Cửa Sổ

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:31:35
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mười lăm phút , Ngô Thu Thu xuất hiện ở cổng trường.

Dư giáo quan lái một chiếc xe việt dã, thấy Ngô Thu Thu mới thò đầu chào hỏi.

“Dư giáo quan gọi xuống lầu việc gì ?”

“Đưa em bệnh viện.” Dư Cố .

Ngô Thu Thu đầy đầu dấu chấm hỏi.

“Em lừa , vị trí em thương là ở vai , diện tích vết thương cũng nhỏ.”

Khóe miệng Dư Cố khẽ nhếch lên.

“Không cần , bệnh viện.” Ngô Thu Thu thở dài.

Gần đây lẽ vận may của cô quá , gặp ít bụng.

Dư Cố xuống xe, đóng cửa . Anh mặc một chiếc áo khoác gió màu trắng đơn giản, nhưng dáng cao ngất toát một loại áp lực ập mặt.

“Chính thức giới thiệu một chút, tên là Dư Cố. Quân huấn kết thúc, cũng còn là giáo quan của em nữa, cho nên em cần lo lắng gì cả.”

Phát hiện trong mắt cô gái mặt lộ vẻ cảnh giác như sói con, Dư Cố bật : “Em đừng căng thẳng, ý đó.”

Anh thật lòng cảm thấy cô gái quen mắt. Hơn nữa còn một loại cảm giác, thế nào nhỉ, thiết? Cho nên, mới rõ ràng.

Ngô Thu Thu im lặng.

“Nếu em bệnh viện, thể đưa em đến chỗ bạn , cũng là bác sĩ.” Dư Cố dường như hiểu sự lo lắng của Ngô Thu Thu, liền đổi một cách khác.

“Được , cảm ơn Dư giáo quan.” Ngô Thu Thu suy nghĩ một chút đồng ý.

ghế xe. Trên đường , Dư Cố dường như cố ý dò hỏi tình hình gia đình của Ngô Thu Thu. Cuối cùng Ngô Thu Thu chị em, hiện giờ chỉ một cha đang tù, liền rơi trầm mặc hồi lâu.

Chẳng lẽ cảm giác của thật sự sai ?

Bạn bác sĩ của Dư Cố là một trai, tên là Phan Vũ Phi. Sau khi tỉ mỉ băng bó cho Ngô Thu Thu, mới tình hình cho Dư Cố .

Dư Cố xong, nhướng mày. Ngô Thu Thu thế mà thương nặng như , hơn nữa còn là ngay mí mắt của . sẽ hỏi gì, dứt khoát cũng hỏi nữa. Hiện tại quân huấn kết thúc, càng lập trường để hỏi.

Phan Vũ Phi giữ Dư Cố và Ngô Thu Thu ăn cơm, đó Dư Cố mới đưa Ngô Thu Thu về trường: “Em về nhà ?”

“Không về, việc xa một chuyến.”

Dư Cố : “Vậy ? và Phan Vũ Phi cũng định chơi, em ?”

“Núi Trường Bạch.” Ngô Thu Thu ánh mắt lóe lên, vẫn thật.

Dư Cố đột nhiên ngẩn , đó bật : “Vậy thì trùng hợp quá, chúng cũng chuẩn núi Trường Bạch. Quốc khánh đông, cho nên hai chúng quyết định du lịch lệch pha.”

Ngô Thu Thu cũng sửng sốt: “Được , Dư giáo quan, hôm nay cảm ơn , về ký túc xá đây.”

đề nghị cùng Dư Cố, cũng sợ Dư Cố đề nghị cùng. Dù bọn họ cũng đến mức đó, huống chi cô chơi. Hơn nữa, đến lúc đó khó tránh khỏi chịu sự chăm sóc của bọn họ, Ngô Thu Thu phiền khác như .

Cho nên cho Dư Cố cơ hội chuyện, cô chạy biến .

“Này...” Dư Cố còn gì đó, nhưng Ngô Thu Thu chạy nhanh như thỏ, mất dạng.

Trở ký túc xá, Ngô Thu Thu gọi điện cho dì Hoa, hỏi thăm thông tin về lão quái vật ẩn cư ở núi Trường Bạch.

Trong điện thoại, dì Hoa chỉ ông ở sâu trong núi Trường Bạch, mặt trái vết sẹo hình hoa sen lớn. Bởi vì núi Trường Bạch hiện nay là khu du lịch nổi tiếng, nếu mua vé như du khách bình thường thì trăm phần trăm sẽ tìm thấy . Lão quái vật ẩn cư ở nơi sâu thẳm, chỉ những nơi du khách mới khả năng tìm thấy.

Tuy nhiên, những nơi du khách chắc chắn còn các loại thú dữ tồn tại, nguy hiểm trùng trùng. Huống chi núi Trường Bạch lớn như , tìm chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Dì Hoa khuyên cô từ bỏ. Ngô Thu Thu từ bỏ bất kỳ khả năng nào. Cô chỉ hai năm thời gian, cơ hội để chờ đợi khả năng tiếp theo.

Thế là dì Hoa thở dài, tùy ý Ngô Thu Thu.

Cúp điện thoại, Ngô Thu Thu liền lên mạng mua vé. Vé máy bay hơn một ngàn tệ, cô c.ắ.n răng mua. Kiếm tiền là để sống sót, tiêu tiền cũng là để sống sót. Về bản chất thì cũng như cả thôi.

Thấy vẫn còn chút thời gian, Ngô Thu Thu liền nghiên cứu cách mở cửa hàng trực tuyến. Nghiên cứu hai tiếng đồng hồ, nộp tiền bảo lãnh và tài liệu, cuối cùng cửa hàng cũng mở thành công.

Tên cửa hàng là “Trường Mệnh Bách Tuế”.

Chỉ hai món hàng: Bùa bình an và Vòng tay đồng tiền.

Vòng tay đồng tiền mang theo bên , tác dụng trừ tà chắn tai. Bùa bình an tự nhiên là để bảo vệ bình an.

Ngô Thu Thu vốn định đợi thời gian sẽ đăng bán thêm một đồ cao cấp như giấy thế . thứ khéo dễ dùng để hại . Vốn là dùng để chắn tai cho gia chủ, nhưng nếu kẻ tâm lấy , lên ngày sinh tháng đẻ để trát tiểu nhân thì hỏng bét. Đây cũng là điều Ngô Thu Thu lo lắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-70-guong-mat-quy-ben-ngoai-cua-so.html.]

Nghĩ nghĩ , Ngô Thu Thu từ bỏ. Trên đời tâm hại thể , nhưng tâm phòng thể . Cô thiện nam tín nữ gì, nhưng cũng trở thành đồng lõa hại của kẻ khác. Nếu đối phương sẽ giống như cô, hãm hại bao nhiêu năm mà ngay cả hung thủ là ai cũng . Đây cũng là suy bụng bụng .

Cửa hàng mở , nhưng Ngô Thu Thu vận hành thế nào. Đồ bán cũng rẻ. Một cái vòng tay đồng tiền giá 999 tệ.

Cái vòng khác với cái cô tùy tiện đưa cho Mao Thiến. Cái đưa cho Mao Thiến là tùy tay bện, còn cái , dây đỏ Ngô Thu Thu dùng b.út chu sa tỉ mỉ một câu pháp chú. Hiệu quả gấp đôi, cực kỳ .

Nhớ tới thu của Mao Thiến một ngàn tệ, Ngô Thu Thu định gặp Mao Thiến sẽ đổi cho cô cái phiên bản nâng cấp . Ừm, thuận tiện cũng coi như quảng cáo...

Ngô Thu Thu thời gian, gần một giờ sáng. Tân sinh viên đều về nhà , đợt cả tầng lầu dường như chỉ một Ngô Thu Thu. Đèn sân thể d.ụ.c trở nên u lạnh hơn nhiều. Bốn phía vô cùng yên tĩnh, cô giường, lẳng lặng ngủ .

Ngay lúc Ngô Thu Thu nửa tỉnh nửa mê, một tiếng động lớn cô giật tỉnh giấc. Giống như vật nặng rơi xuống đất, vang lên một tiếng “Rầm”.

Ngô Thu Thu bò dậy khỏi giường, ban công . Bên ngoài ánh đèn mờ, xuyên qua ban công, thấy một cô gái tứ chi vặn vẹo đang mặt đất.

Hai chân cô cong một độ cong bình thường, đầu đập sang một bên, xương sọ vỡ nát, cổ dường như gãy, xương sống chọc từ trong cổ. Một vũng m.á.u đỏ tươi từ cô gái từ từ chảy .

Nữ sinh tự sát?

Không, giống như mới tự sát đêm nay. Bởi vì Ngô Thu Thu thấy, cô gái đất một lúc, cơ thể cứng ngắc bò dậy. Hai cái chân gãy bằng một tư thế quái dị, đầu cũng lệch sang một bên. Bên đầu chảy m.á.u vỡ nát, thứ bên trong chảy ngoài.

Nếu gì bất ngờ, cô sẽ tiếp tục lặp động tác nhảy lầu.

Mà trong tay cô gái , dường như còn đang nắm c.h.ặ.t thứ gì đó.

Ngay khi Ngô Thu Thu xuống , cô gái ngẩng khuôn mặt đầy m.á.u tươi lên, chằm chằm ban công phòng 305...

Ngô Thu Thu “soạt” một cái thụp xuống, tim đập như trống chầu. Cái đủ dọa . Cô chắc cô gái thấy .

Một phút, hai phút trôi qua.

Ngô Thu Thu dậy, xuống một cái. Cô gái thấy , m.á.u cũng thấy . Tất cả dường như chỉ là ảo giác của cô.

Ngô Thu Thu bò lên giường.

Chưa bao lâu, là một tiếng vật nặng rơi xuống đất. Là cô gái vẫn đang nhảy lầu.

Ngô Thu Thu ép buộc bản tiếng rơi xuống đất đó, nghĩ đến hiện trường đầy m.á.u tươi kinh khủng . tiếng động vẫn tiếp tục.

“Bùm!”

“Bùm!”

“Bùm!”

Địa điểm rơi xuống đất càng lúc càng gần phòng 305. Mỗi tầng lầu tổng cộng 12 phòng ký túc xá. Ban nãy cô gái rơi xuống ở khu vực góc. lúc , điểm rơi dường như chỉ còn cách phòng 305 hai ba phòng. Hơn nữa cách vẫn đang tiếp tục thu hẹp.

308.

307.

...

Điều nghĩa là, nhanh thôi, cô gái sẽ rơi xuống ngay bên ngoài cửa kính ban công phòng 305. Thậm chí, cô thể dán sát ban công, trộm đang ngủ bên trong...

Ngô Thu Thu nhắm c.h.ặ.t mắt, trêu chọc.

Tuy nhiên, tiếng vật nặng rơi xuống đất biến mất. Không còn vang lên nữa. Phảng phất như thứ từng xảy . Tiếng cuối cùng là rơi xuống từ hướng phòng 306.

Điều nghĩa là, vặn đến ký túc xá 305 , tiếng nhảy lầu biến mất.

Nói thật, cảm giác còn đáng sợ hơn là cô tiếp tục nhảy.

Ngô Thu Thu giường, mở mắt. Bốn phía vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng hít thở của Ngô Thu Thu.

Không qua bao lâu, Ngô Thu Thu tưởng chừng như trời sắp sáng, cũng còn tiếng động nào nữa. Cô dậy, xách theo thanh đao cong xuống giường.

Kính ban công sạch sẽ, xuyên qua kính còn thể lờ mờ thấy hình bóng phản chiếu của Ngô Thu Thu. Cô nheo mắt, gần kiểm tra.

Bên cửa sổ, phảng phất thứ gì đó đang chuyển động, màu trắng.

Đó là...

Những ngón tay trắng bệch, đang cào mép kính.

Giây tiếp theo, một cái đầu m.á.u thịt be bét từ ban công thò lên, chằm chằm cô toe toét.

“Tao ở đây trốn lâu lắm nha.”

 

 

Loading...