Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 685: Người Giấy Đưa Cơm, Chân Tướng Bại Lộ
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:56:19
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phụt.
Ha ha ha ha ha ha.
Ngô Thu Thu tuy rằng tinh thần , nhưng thấy mấy chữ lớn , vẫn nhịn tiếng.
Ngay cả một nhà họ Lạc vốn đang vô cùng sợ hãi, thấy xong, cũng chút nhịn .
Khẩu khí thật lớn a.
Không chủ nhân của cây trường thương rốt cuộc là thần thánh phương nào, dám chuyện với Từ đạo trưởng như .
Lạc lão gia t.ử ho nhẹ một tiếng: “Đạo trưởng nghỉ ngơi một lát , băng bó vết thương .”
Nói , ánh mắt sắc bén quét một vòng.
Tất cả tiếp xúc với ánh mắt của Lạc lão gia t.ử, đều là thở mạnh cũng dám.
“Hừ!”
Lão gia t.ử hừ lạnh một tiếng.
Mấy cái thùng cơm vô tâm vô phế .
Lạc gia đều gặp nguy cơ lớn như , bọn họ còn .
Không ai sự nôn nóng trong lòng ông .
Đặc biệt là đứa con trai Lạc Hành Thiện , chính là thằng ranh vui nhất.
Mẹ kiếp, cái đồ ch.ó còn .
Nếu dậy , nhất định cho Lạc Hành Thiện một cước, xem nó còn .
“Cũng .”
Mặt Từ Lão Quái đều chọc cho xanh mét.
thể thừa nhận, lúc quả thực cách nào với cây trường thương .
Ngươi xem, nếu là , là quỷ gì đó, thể đối phó.
Cây trường thương chỉ là vật c.h.ế.t.
Hắn cảm nhận Hàn Uẩn điều khiển trường thương như thế nào.
Nếu còn thể cắt đứt.
Đợi băng bó vết thương xong, sẽ nghĩ cách xử lý cây trường thương .
Hàn Uẩn hiện , e là nguyên nhân.
Có lẽ đợi thêm chút nữa, sẽ thu hoạch ngoài ý .
Tất cả đều , bao gồm cả năm cái xác cũng khiêng .
Chỉ còn Ngô Thu Thu vẫn trói trong sân.
Bây giờ căn bản ai dám đến gần Ngô Thu Thu.
Mọi sợ xuyên thành xiên thịt, thế thì đẽ chút nào.
Ngô Thu Thu trường thương, trong ánh mắt lộ một tia quyến luyến.
“Có ném tới ? Anh vẫn khỏe chứ?”
Kể từ khi đến từ đường Lạc gia, cô từng gặp Hàn Uẩn.
Cũng hiện giờ Hàn Uẩn thế nào .
Hôm nay thời khắc nguy cấp, trường thương của Hàn Uẩn xuất hiện, khoảnh khắc đó, trong lòng Ngô Thu Thu cảm giác an tràn đầy.
Anh , vẫn luôn tìm cô nhỉ.
Trường thương tự nhiên là tiếng động.
Ngô Thu Thu cảm thấy, Hàn Uẩn lẽ chuyện.
Nếu đối mặt với Từ Lão Quái, cũng sẽ ba chữ khiêu khích .
Có lẽ, Hàn Uẩn thực sự thế giới .
tìm phương pháp nào đó, hoặc vật trung gian nào đó, thể cảm nhận hoặc thấy nguy cơ của cô lúc , cho nên mới cứu nguy thời khắc mấu chốt.
Trường thương bay lên trung, cắt đứt dây thừng Ngô Thu Thu.
Ngô Thu Thu chống cơ thể mệt mỏi dậy, suýt chút nữa ngã nhào xuống đất.
Từ Lão Quái vẫn là tàn nhẫn, phép cô, huyết chú tuy thành, nhưng cô hiện tại, cũng chẳng khác gì phế vật mặc c.h.é.m g.i.ế.c.
Haizz.
ngay khi sắp ngã xuống, trường thương chắn ngang n.g.ự.c, đỡ lấy cô, mới tránh việc ngã xuống đất.
“Có ở đây cũng , chút tự tin .”
Ngô Thu Thu tự giễu.
Về phòng , tìm thứ giấu trong phòng hút tinh huyết của cô .
Còn cả huyết chú mặt, cũng xóa bỏ.
Nếu bản sẽ càng ngày càng phế.
Cô từ từ lết mặt đất.
Lúc cô là ôn thần mà nhà họ Lạc tránh kịp, một cây trường thương tà môn canh giữ, nhà họ Lạc đều dám bước cái sân , ngược cho cô sự thanh tịnh.
“Ngô Thu Thu.”
Lạc Tuyết Nhiên thở hồng hộc chạy tới.
Xách theo một cái hộp đồ ăn.
“Lạc Tuyết Nhiên?”
Nhìn thấy cô , đôi mắt Ngô Thu Thu lóe lên.
Trước đó quả thực thấy tung tích của Lạc Tuyết Nhiên.
cô lo lắng, với địa vị của Lạc Tuyết Nhiên, ở trong phủ đến mức chịu bắt nạt.
Chỉ là lúc , Lạc Tuyết Nhiên đến tìm cô gì?
“ vất vả lắm mới tìm cơ hội ngoài tìm cô đấy.”
Lạc Tuyết Nhiên chống tay lên đùi, thở dốc một hồi lâu, mới mở miệng .
“Đói ? mang đồ ăn đến .”
Ngô Thu Thu chỉ Lạc Tuyết Nhiên, gì.
“Cô đừng trách giúp cô, giam lỏng , vì mệnh cách của giống cô, cũng thể Vu Cổ Nhân Ngẫu, liền nhốt trong phòng, một hai nháo, sống c.h.ế.t cho ngoài, bà sợ thành ngẫu, tìm nhiều canh giữ ở cửa.”
Lạc Tuyết Nhiên thở dài một .
Ngô Thu Thu gật đầu.
Là như .
“May mà cô c.h.ế.t sống , nào, nhà ăn chút gì .” Lạc Tuyết Nhiên đưa tay đỡ Ngô Thu Thu khó khăn.
Kết quả tay còn chạm cánh tay Ngô Thu Thu, trường thương liền ong một tiếng, bay đến mặt Ngô Thu Thu, chỉ Lạc Tuyết Nhiên, khiến cô cứng rắn rụt tay về.
Lạc Tuyết Nhiên gượng một tiếng: “Cây trường thương tính khí lớn thật, cho đỡ cô.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-685-nguoi-giay-dua-com-chan-tuong-bai-lo.html.]
“Không , tự .”
Ngô Thu Thu cụp mắt xuống, đó thản nhiên .
Hai từ từ trong phòng.
Ngô Thu Thu dùng ống quẹt thắp sáng bộ nến trong phòng.
Cho đến khi trong phòng đèn đuốc sáng trưng.
Không một chút bóng tối nào.
“Cô thắp sáng thế gì? Ăn đồ , cô đói lả .”
Ngô Thu Thu chân nến, ánh mắt đăm chiêu.
“Sao thế, mau đây a.” Lạc Tuyết Nhiên thúc giục.
Ngô Thu Thu thuận tay cầm lấy một ngọn đèn dầu, thắp sáng đến bàn, đặt lên đó.
“Sao bàn còn đặt đèn dầu?” Lạc Tuyết Nhiên thuận miệng hỏi.
Ngô Thu Thu trả lời, mà là cây trường thương của Hàn Uẩn.
Bởi vì trường thương của Hàn Uẩn lúc đang chĩa thẳng lưng Lạc Tuyết Nhiên, giống như bất cứ lúc nào cũng thể đ.â.m xuyên qua Lạc Tuyết Nhiên .
Trường thương chịu sự điều khiển của Hàn Uẩn.
Nói cách khác, Hàn Uẩn cho rằng Lạc Tuyết Nhiên lúc , vấn đề.
Rất , cô cũng cho là như .
Ở chung với Lạc Tuyết Nhiên lâu như , cô hiểu tính cách của Lạc Tuyết Nhiên .
Nhát gan.
Cái giả bộ .
Cũng thích ngạc nhiên la hoảng.
Tuy nhiên khi thấy trường thương của Hàn Uẩn, biểu cảm của Lạc Tuyết Nhiên chút kinh ngạc nào, giống như sớm sự tồn tại của trường thương .
Cũng như, thấy khuôn mặt đầy huyết chú quỷ dị vẽ bằng m.á.u tươi của cô, Lạc Tuyết Nhiên cũng tỏ kinh hãi.
Dường như cô vẫn giống như ngày.
Chung quy , chính là biểu hiện của Lạc Tuyết Nhiên quá tự nhiên.
Tự nhiên đến mức chút quỷ dị.
Cho nên, Ngô Thu Thu phán đoán Lạc Tuyết Nhiên mắt vấn đề.
Chỉ xem, vấn đề lớn đến mức nào thôi.
Ngô Thu Thu xuống đối diện Lạc Tuyết Nhiên, Lạc Tuyết Nhiên từ từ lấy cơm canh trong hộp đồ ăn .
Món ăn tinh xảo.
Ba món mặn một món canh.
Còn một bát cơm trắng hạt to tròn đầy đặn, là thấy thơm.
Đối với Ngô Thu Thu hôn mê hai ngày, tỉnh còn trói cả buổi chiều mà , sự cám dỗ của bữa cơm sánh ngang với núi vàng núi bạc.
Bụng theo bản năng phát tiếng kêu ùng ục.
Lạc Tuyết Nhiên duyên dáng.
Lấy bát , múc một bát canh gà thơm ngon.
“Ăn , ăn no ngày mai mới sức đối kháng với bọn họ.”
Cô đẩy bát đến mặt Ngô Thu Thu.
Ngô Thu Thu hề ý định nhận lấy bát.
Dù bụng kêu ùng ục, cũng .
Biểu cảm của Lạc Tuyết Nhiên vẫn đổi.
Giống như... bất cứ chuyện gì cũng sẽ khiến Lạc Tuyết Nhiên phản ứng.
Điều càng đúng.
Người bình thường sẽ như .
“Ngô Thu Thu, cô ăn thế?”
Ngô Thu Thu thở dài, dứt khoát dậy, đến bên cạnh Lạc Tuyết Nhiên.
“Ngươi Lạc Tuyết Nhiên, cần giả bộ nữa.”
“Ngô Thu Thu, cô đang gì ? Lạc Tuyết Nhiên thì là ai? Hai chúng vì mà đến, cô đều quên ?”
Lạc Tuyết Nhiên lắc đầu, mỉm Ngô Thu Thu.
Vẫn còn giả bộ.
Ngô Thu Thu nhẹ nhàng sờ sờ gáy Lạc Tuyết Nhiên, đó đẩy cô một cái.
Lạc Tuyết Nhiên dễ dàng Ngô Thu Thu đẩy ngã xuống đất.
Nhẹ bẫng.
Cứ như bằng giấy .
“Cô đẩy gì?” Lạc Tuyết Nhiên hỏi.
“Ta giao thiệp với giấy mười mấy năm , ngươi là là giấy, liếc mắt một cái là .”
Ngô Thu Thu bưng ngọn đèn dầu bàn lên, xổm bên cạnh Lạc Tuyết Nhiên.
Cố ý nghiêng đèn dầu, dầu đèn nóng bỏng lập tức nhỏ lên mu bàn tay Lạc Tuyết Nhiên.
“A a a.”
Lạc Tuyết Nhiên phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết cứng ngắc, mu bàn tay lập tức đốt cháy thành một cái lỗ lớn.
Rõ ràng là vết tích màu đen để khi giấy đốt thủng.
Lạc Tuyết Nhiên mắt, quả thực là giấy.
Lạc Tuyết Nhiên tuy đang kêu t.h.ả.m thiết, biểu cảm mặt đổi.
Bởi vì biểu cảm của giấy là thiết lập sẵn từ sớm, đổi?
Cô trống rỗng, mờ mịt.
E rằng, là thủ b.út của Từ Lão Quái .
Ngô Thu Thu giơ đèn dầu lên, ngọn lửa trực tiếp thiêu đốt đôi mắt của Lạc Tuyết Nhiên.
Người giấy điểm nhãn sẽ hồi hồn, tương tự, hủy đôi mắt của giấy, giấy sẽ trở về hình dạng ban đầu.
Quả nhiên, Lạc Tuyết Nhiên từ từ trở nên cứng đờ mặt Ngô Thu Thu, cuối cùng biến thành một con giấy màu sắc sặc sỡ đất.
Hèn gì ngay từ đầu cảm thấy Lạc Tuyết Nhiên vấn đề.
Hóa là giấy.
Chỉ là, kỹ thuật giấy của Từ Lão Quái kém cỏi như ? Liếc mắt một cái là .
Thậm chí, còn bằng cô nữa.