Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 658: Đứa Trẻ Đòi Da Và Linh Đường Năm Quan Tài
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:52:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay khoảnh khắc cây kim sắp cắm tai Ngô Thu Thu, Ngô Thu Thu đột ngột ngẩng đầu lên.
Chỉ thiếu chút xíu nữa thôi, cây kim đ.â.m tai Ngô Thu Thu.
Ngô Thu Thu cúi đầu xuống, mới thấy cây kim nhỏ như sợi tóc .
Không khỏi toát mồ hôi lạnh.
Mẹ kiếp chỉ thiếu chút xíu nữa thôi a, cây kim nếu đ.â.m trong tai, thì còn sống ?
Cô định rút cây kim , cây kim liền rụt về phía .
Lần Ngô Thu Thu xác định , bên ngoài chắc chắn là .
Cô nương theo khe cửa qua, vẫn chẳng thấy gì cả.
Vậy cây kim rốt cuộc từ tới?
Kim cũng biến mất, thậm chí giống như từng xuất hiện .
Không thể nào.
Tiếp đó Ngô Thu Thu thấy tiếng vải vóc ma sát ván cửa.
Giống như đang dùng lưng cọ ván cửa , nhưng từ góc của Ngô Thu Thu , chẳng thấy gì cả.
Chẳng lẽ, ở bên ?
Ngô Thu Thu nuốt nước miếng, kiễng chân xuống .
Quả nhiên, thấy bên một hình thấp bé đang cọ ván cửa.
Thân hình đó rõ ràng là một đứa trẻ con.
Khoảng chừng năm sáu tuổi, trong tay cầm một cây kim dài, lưng về phía cửa, cứ cọ a cọ.
Phảng phất Ngô Thu Thu đang nó, nó ngẩng đầu lên từ khe cửa đối mắt với Ngô Thu Thu.
“Ngứa quá, ngứa quá.”
Nó chằm chằm Ngô Thu Thu, lầm bầm nhỏ trong miệng.
Ngô Thu Thu để ý đến nó, nó liền đột nhiên toét miệng lớn, giống như chịu nổi cơn ngứa đó, bắt đầu dùng đầu rầm rầm rầm đập cửa.
Lực đạo đó, giống hệt tiếng vang lớn khi dùng đầu đập cửa .
Chính là nó!
Ngô Thu Thu xác định .
Thảo nào thấy.
Hóa là một thứ nhỏ bé thế .
Ngô Thu Thu lạnh mặt, hề sợ hãi nó.
“Chị ơi, ngứa quá.”
Miệng nó càng toét càng rộng, gần như toét đến tận gáy, vô bọ đen từ bên trong trào .
Vừa hét, dùng lưng cọ ván cửa.
Cọ đến mức da tróc thịt bong, m.á.u me đầm đìa.
Cả cái đầu càng giống như c.h.ặ.t đứt từ giữa .
Ngô Thu Thu mở cửa, nhất thời cũng thật sự gì nó.
Lúc , đứa trẻ đó từ từ bò qua, men theo ván cửa bò đến giữa, độ cao chừng ngang bằng Ngô Thu Thu.
Sau đó chằm chằm Ngô Thu Thu.
Đôi mắt đầy tơ m.á.u từ trong khe hở, chảy mủ dịch, thấm qua ván cửa.
Ngô Thu Thu rụt phắt đầu .
Mới để mủ dịch đó chảy mắt .
“Chị ơi, em giúp chị mở phòng nhé?”
“Ngứa quá, chị ơi, da của em thối , chị thể giúp em ? Có thể cho em da của chị ?”
Bé trai , cái lưỡi dài ngoằng thè .
Liếm láp khung cửa sồn sột, dường như thò từ khe cửa.
Căn phòng giam cầm Ngô Thu Thu, lúc trở thành phòng an của Ngô Thu Thu.
Bé trai tìm cách đập cửa, cửa cũng cứ rung lắc mãi.
Dường như sắp dỡ bỏ .
Nếu thật sự dỡ cửa thì cũng ,
Ngô Thu Thu lùi mấy bước, từ bỏ chống cự.
Đợi nó đập cửa.
Tuy nhiên, ngay khi cửa sắp đập mở, bé trai biến mất.
Bên ngoài chỉ nước mưa rả rích.
Ngô Thu Thu ghé khe cửa xem, quả nhiên chẳng còn gì nữa.
Cái ?
Tại biến mất.
Cô còn đang đợi con quỷ nhỏ giúp mở cửa đây, cái mở một nửa thấy nữa?
Quá đáng lắm.
Ngô Thu Thu ngược còn cuống lên.
Người bình thường gặp quỷ chỉ mong chạy càng xa càng , Ngô Thu Thu tiếc nuối .
Ngươi xem nếu đập hỏng cửa hãy thì bao?
Trẻ con bây giờ thật là, việc cũng chịu .
Ngô Thu Thu cũng tiếc nuối bao lâu.
Bé trai biến mất, tự nhiên là vì cho cô rời khỏi căn phòng .
Cô vết kéo lê dài ngoằng màu đen hành lang.
Nhìn kỹ ngược thể thấy một mảnh vụn thịt nát.
Nhìn đến đây Ngô Thu Thu liền hiểu, bé trai lôi .
Cô cố gắng qua khe cửa bên ngoài, bên trái tự nhiên là chẳng gì, cô liếc sang bên .
Lờ mờ thấy một bóng mặc đồ trắng, lôi xềnh xệch đứa trẻ thẳng về phía .
Lưng đứa trẻ đều chà xát rách da mặt đất.
Máu thịt nhầy nhụa dính mặt đất, tỏa một mùi hôi thối.
Phảng phất Ngô Thu Thu cô , bước chân nhẹ bẫng bỗng dừng .
Sau đó bóng cứ thế lặng lẽ hành lang bất động.
Lâu đến mức Ngô Thu Thu cũng quên mất thời gian.
Hai ai di chuyển cơ thể.
Bóng trắng lưng về phía Ngô Thu Thu, phảng phất ai phá vỡ sự tĩnh lặng , đó liền thua .
Ngô Thu Thu khỏi thả chậm thở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-658-dua-tre-doi-da-va-linh-duong-nam-quan-tai.html.]
Cho đến lâu , cơ thể bóng trắng khựng .
Ngô Thu Thu cảm nhận rõ ràng cô đang cố gắng xoay .
kết quả cô xoay , Ngô Thu Thu chỉ thấy một đoạn gò má trắng bệch như giấy.
Cuối cùng bên tai thấy một tiếng âm hiểm yếu ớt.
Bóng trắng biến mất.
Đứa trẻ lôi cũng biến mất.
Chỉ mặt đất vẫn còn lưu vết tích dài ngoằng, cùng với tiếng kêu t.h.ả.m thiết như như truyền đến trong khí.
Dường như là tiếng kêu của một đứa trẻ.
Lông mày Ngô Thu Thu trầm xuống.
Cô rõ, đây là tiếng kêu t.h.ả.m thiết của trẻ con.
Con quỷ nhỏ chỉ sợ hồn phi phách tán .
Bóng trắng chỉ sợ mới là thứ khó đối phó nhất.
Ngô Thu Thu hồn, thấy trong khe cửa vẫn cắm một cây kim dài mảnh.
Không ai tranh với cô, Ngô Thu Thu giơ tay thu cây kim .
Biết lúc nào đó thể dùng tới thì ?
Cây nến trong tay lúc cũng cháy gần hết .
Mưa lúc cũng tạnh .
Dường như chuyện tối nay đến đây là kết thúc.
Cô thể ngủ một giấc ngon lành.
“Hửm? Mùi tro hương ở ?”
Trong mũi bay tới một mùi vị cổ quái.
Mùi vị cô quen thuộc thể quen thuộc hơn.
Là mùi tro hương trong lư hương khi thắp hương ở linh đường nông thôn.
Từ nhỏ đến lớn Ngô Thu Thu ngửi bao nhiêu .
đây là Lạc gia, thể mùi vị ?
Chỗ đúng tới .
Ngô Thu Thu vịn khung cửa, vội xoay .
Mà vỗ vỗ dương hỏa hai vai .
Ống quần của cô vẫn khô, lúc tâm hỏa kết .
Chính vì như , cô mới bắt buộc đảm bảo dương hỏa của đủ vượng.
Nếu dễ lật thuyền trong mương.
Dương hỏa vượng, Ngô Thu Thu lúc mới xoay .
Tuy nhiên một tấm vải trắng đột nhiên trùm lên đầu cô.
Trên tấm vải , tỏa một mùi tiền giấy nồng nặc.
Giống như lôi từ trong quan tài .
Cô giật phắt tấm vải , đồng t.ử đột ngột co rút.
Cảnh tượng mắt lúc nữa đổi.
Tấm vải trùm lên đầu cô, vải vóc bình thường, là câu đối phúng điếu màu trắng.
Cả căn phòng đều treo đầy vải trắng, hai bên treo đèn l.ồ.ng trắng.
Bên chữ ‘Điện’ (Tế).
Mà ở giữa câu đối phúng điếu, là mấy cỗ quan tài đen tuyền.
, một cỗ quan tài, mà là mấy cỗ.
Ngô Thu Thu đếm đếm.
Tổng cộng năm cỗ quan tài.
Trong đó bốn cỗ lớn, một cỗ nhỏ.
Cảm giác giống như quan tài của cả nhà năm .
Cửa lớn của linh đường mở toang.
Tổng cộng bốn cánh cửa bộ đóng.
Trong sân là giếng trời, đường rải đầy tro trúc màu trắng.
Thoạt qua, giống như một vùng tuyết trắng .
Ngô Thu Thu giao thiệp với hạt châu bao nhiêu năm nay, thể nhận chứ?
Cái mùi thanh hương nhàn nhạt đó, chỉ tro trúc mới .
Tro trúc, trừ tà.
Đặt trong sân, thể khiến c.h.ế.t hiện hình, để dấu chân.
Tro trúc linh đường, sống tuyệt đối giẫm lên, bởi vì đó là đường trải cho c.h.ế.t, còn gọi là đường về nhà.
Người sống giẫm lên chính là đường của c.h.ế.t, xuống suối vàng.
Nhà trẻ con đều sẽ đặc biệt dặn dò một câu, giẫm lên tro trúc.
Mà lúc , bên ngoài linh đường ngợp trời đều là tro trúc, một chỗ nào sống thể đặt chân.
Rõ ràng là cho cô rời .
Ngay khi Ngô Thu Thu trầm mặc tột độ.
Bốn cánh cửa lớn của linh đường, rầm một cái, đồng loạt đóng .
Cả linh đường ngoại trừ ánh sáng yếu ớt lọt qua giếng trời, thì còn nửa phần ánh sáng.
Cô thấp giọng c.h.ử.i một câu.
Tối nay đúng là dứt.
Đành đối mặt với năm cỗ quan tài đầy vẻ lành .
Câu đối phúng điếu trong linh đường bay phấp phới theo gió, nến trong đèn l.ồ.ng trắng cũng tắt từ lâu.
Chỉ năm cỗ quan tài, lặng lẽ, âm u mặt Ngô Thu Thu.
Trước mỗi cỗ quan tài, đều đặt một tấm di ảnh, cùng với các loại cống phẩm thờ cúng.
Ngô Thu Thu chú ý tới là, hương trong lư hương, thế mà bộ là hương cắm ngược…
Hương cắm ngược ý nghĩa gì?
Thờ cúng oán linh.
Khoảnh khắc thấy hương cắm ngược, cả da đầu Ngô Thu Thu tê dại.
Bởi vì cỗ quan tài đặt di ảnh đứa trẻ ở phía nhất, rung lên hai cái.
Trên di ảnh, khuôn mặt vốn đang mỉm của đứa trẻ, đang từ từ biến dạng.