Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 652: Thân Phận Vu Cổ Nhân Ngẫu Cứu Mạng
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:52:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Thu Thu nhân lúc hỗn loạn hung hăng đẩy Lạc Hành Thiện một cái.
Lạc Hành Thiện vốn đang luống cuống tay chân liền mất thăng bằng, cơ thể gần hai trăm cân trực tiếp đập lên lão gia t.ử.
Ngô Thu Thu thấy tiếng xương cốt gãy giòn tan.
Tiếp đó là tiếng Lạc lão gia t.ử kêu t.h.ả.m thiết: “Xương… xương…”
Bộ xương già coi như phế .
Ngô Thu Thu kéo Lạc Tuyết Nhiên tới góc tường, những khác chân tay luống cuống kéo ba đang đất dậy.
Một đè lên một , cứ như xếp La Hán .
Lúc chẳng ai còn tâm trí mà để ý đến Ngô Thu Thu và Lạc Thuần Nhiên.
“Cô chứ?”
Lạc Tuyết Nhiên nhân lúc hỗn loạn hỏi.
Ngô Thu Thu phỉ nhổ một cái, lau khóe mắt: “Cũng may, còn sót miếng vải che thì cô xông .”
Rõ ràng là giọng điệu hung dữ, nhưng cũng khó để trong đó còn sót sự kinh hoàng.
“Bây giờ đây?”
Lạc Tuyết Nhiên nuốt nước miếng, cửa còn gia đinh canh gác.
Đừng là căn bản trốn thoát , cho dù trốn , chỉ dựa hai cô gái mười mấy tuổi đầu như các cô, chạy mấy bước sẽ đè xuống đất ngay.
Cách nhất bây giờ là án binh bất động, bàn bạc kỹ hơn.
Ít nhất là hiện tại, hai bọn cô nên giữ gìn sức lực, chứ chuyện vô ích.
Lạc Hành Thiện run rẩy đỡ dậy, thấy Lạc lão gia t.ử mặt đất mặt mày xanh mét, mặt ông cũng xanh chẳng kém…
“Cha, cha chứ?”
Địa vị của lão gia t.ử ở Lạc gia tuyệt đối là đầu, bây giờ ông đặt một m.ô.n.g phế lão gia t.ử , ông dám tưởng tượng mấy của sẽ đấu tố thế nào.
Còn cả các tộc lão trong tông tộc nữa…
Rất khả năng đấu tố, cái ghế thiếu chủ cũng mất luôn.
Không , ông thể đặt một m.ô.n.g c.h.ế.t cha .
“Mau xem xem còn thở !!” Lạc Hành Thiện gào lên chỉ huy những khác mau ch.óng đỡ .
Lạc lão gia t.ử vốn còn tỉnh táo, thấy lời , thở hổn hển hai cái, cuối cùng một lên , ngất xỉu luôn.
Tạo nghiệp mà!!!
“Cha, cha!!! Một lũ vô dụng, cha xảy chuyện là do các ngươi hại.”
Lạc Hành Thiện mắng c.h.ử.i đám hạ nhân xung quanh.
Trong lòng đám hạ nhân thầm oán thán.
Rõ ràng là do ngài tự đặt m.ô.n.g ngất lão gia t.ử mà.
Bây giờ đổ thừa lên đầu bọn họ.
“Mau ch.óng khiêng cả Vương đại phu ngoài nữa.”
Sau đó Lạc Hành Thiện mới về phía hai thiếu nữ trong góc.
Ánh mắt trở nên âm trầm, cơn giận dữ thể thấy bằng mắt thường đang bùng phát.
Tiếp đó liền nhấc chân về phía góc tường, tiện tay cầm lấy một cái ấm bàn.
“Hai con tiện nhân nhỏ, hôm nay là lúc để các ngươi loạn ? Nếu lão gia t.ử mệnh hệ gì, hậu quả các ngươi gánh nổi?”
Ấm va chạm bàn phát tiếng vang lanh lảnh.
Giống như cơn giận dữ bừng bừng của ông , nóng lòng bùng nổ ngoài.
Bất kể thế nào, ông xử lý hai kẻ đầu sỏ gây chuyện .
Nếu cục tức trong lòng thật sự chỗ phát tiết.
Lạc Tuyết Nhiên run rẩy cả .
nghĩ đến việc Ngô Thu Thu là mấu chốt để phá cục, trong lòng quyết tâm, đẩy Ngô Thu Thu lưng , nhắm c.h.ặ.t hai mắt, cúi đầu xuống.
Muốn đ.á.n.h thì đ.á.n.h cô .
Ngô Thu Thu tay chân khẳng khiu thế , ngã một cái cảm giác cũng tan nát xương cốt , đ.á.n.h .
Đánh c.h.ế.t thì cách nào rời khỏi đây nữa.
Ngô Thu Thu đẩy Lạc Tuyết Nhiên .
“Đánh , nhắm đầu mà đ.á.n.h, là Vu Cổ Nhân Ngẫu do lão gia t.ử đích chỉ định, tương lai bảo vệ Lạc gia trăm tuổi vô ưu, nay chịu một chút thương tổn, chảy một giọt m.á.u nào, ông đ.á.n.h , đ.á.n.h c.h.ế.t xem ông ăn thế nào.”
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn khảm hai con mắt to tròn, chằm chằm Lạc Hành Thiện.
Trong con ngươi đó đầy tơ m.á.u, phản chiếu dáng vẻ ngoài mạnh trong yếu của Lạc Hành Thiện.
Ông chẳng bằng một con nha đầu.
Điều khiến Lạc Hành Thiện càng thêm nóng nảy.
Cơ thể béo phì nhịn mà run lên hai cái.
Bởi vì ông Ngô Thu Thu sai, ông chính là dám đ.á.n.h.
Ngô Thu Thu hiện giờ thể va đập.
Cho dù là cha như ông cũng .
Ai thương Ngô Thu Thu, chính là hủy hoại tương lai của Lạc gia.
Cho nên thấy khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò đưa đến mặt , ấm trong tay Lạc Hành Thiện mãi đập xuống .
Trước đây ông phát hiện đứa con gái đáng hận đến thế nhỉ?
Đáng hận đến mức ông bóp c.h.ế.t nó.
Lạc Hành Thiện đ.á.n.h giá đứa con gái .
Lạc Thu Nhiên là con gái do nha thông phòng sinh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-652-than-phan-vu-co-nhan-ngau-cuu-mang.html.]
Rượu loạn tính nhịn liền ngủ với Linh Ngọc, đó Linh Ngọc mang thai, chủ mẫu chèn ép sỉ nhục, đuổi Linh Ngọc đến phòng củi, ép uống t.h.u.ố.c phá thai.
Mới uống một ngụm Lạc gia lão gia t.ử ngăn .
Nói dù cũng là một mạng , liền tha cho Linh Ngọc.
Lạc Thu Nhiên mạng lớn, uống một ngụm t.h.u.ố.c phá t.h.a.i cũng g.i.ế.c c.h.ế.t trong bụng .
Còn về Lạc Hành Thiện, ông chẳng để ý đến một phụ nữ như Linh Ngọc, Linh Ngọc sống c.h.ế.t ông càng quan tâm, cũng từng nghĩ sẽ cho một danh phận.
Chủ mẫu tuy tha cho Linh Ngọc, nhưng nghĩa là sẽ đối xử t.ử tế với Linh Ngọc, Linh Ngọc cứ thế sống ở phòng củi hậu viện.
Mùa đông lạnh, mùa hè nóng.
Mười tháng mang thai, ngày sinh nở tuyết rơi đầy trời.
Lạc lão gia t.ử và Lạc Hành Thiện sinh là con gái, thất vọng, một cái liếc mắt cũng đến xem.
Trời lạnh như thế, hai con ở phòng củi ai quan tâm, suýt chút nữa c.h.ế.t cóng.
Vẫn là nương nương quét rác đành lòng, cho ít chăn bông cũ và đồ ăn tiếp tế, mới khiến Linh Ngọc và Lạc Thu Nhiên sống sót.
Hai con mười mấy năm nay vẫn luôn sống ở hậu viện.
Tuy sinh con gái của chủ t.ử, Ngô Thu Thu coi là nửa cái tiểu thư.
vì sự ám chỉ của đương gia chủ mẫu, Lạc gia ai coi trọng hai con .
Họ sống ở Lạc gia thậm chí còn bằng hạ nhân.
Bất cứ ai cũng thể đ.á.n.h mắng hai con.
Vết thương Ngô Thu Thu, cũng là do chủ mẫu thỉnh thoảng gọi qua, dùng roi quất.
Bởi vì chỉ như , mới thể đổi lấy một chút đồ ăn, sống lay lắt qua ngày.
Trong tình huống như , hai con mỗi ngày đều sống cẩn thận từng li từng tí, sắc mặt khác, căn bản dám to với ai.
Điều cũng khiến Linh Ngọc càng thêm khúm núm, ở Lạc gia như băng mỏng.
Giáo d.ụ.c con gái từ nhỏ cũng là nhẫn nhục chịu đựng, xung đột với bất kỳ ai trong Lạc gia, đ.á.n.h mắng đều chịu, nếu sẽ đuổi , đuổi sẽ c.h.ế.t đói…
Lạc Hành Thiện từng gặp Lạc Thu Nhiên vài .
Chỉ thấy đứa con gái thứ xuất phận thấp hèn , mỗi thấy đều là bẩn thỉu, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng khúm núm, ông ghét từ tận đáy lòng.
Chỉ cảm thấy lên mặt bàn.
Quả nhiên do nha sinh trời sinh đê tiện.
Nghĩ càng thêm chán ghét hai con , bởi vì cảm thấy sự tồn tại của hai con chính là vết nhơ , khiến ngẩng đầu lên mặt .
Vô còn đuổi hai con ngoài.
Ai ngờ, đột nhiên một ngày một đạo sĩ tới, Lạc gia trong vòng nửa năm sẽ tai họa giáng xuống, mà tai họa sẽ khiến Lạc gia diệt môn.
Không thế nào, Lạc lão gia t.ử tin.
Đạo sĩ liền chỉ một con đường sáng.
Tìm một âm nữ, thành Vu Cổ Nhân Ngẫu, chôn ở tổ mộ Lạc gia, thể bảo vệ Lạc gia vượt qua kiếp nạn, trăm tuổi vô ưu.
Hơn nữa âm nữ , bắt buộc chọn từ trong những con gái của Lạc gia.
Mang huyết mạch Lạc gia, sinh năm âm tháng âm ngày âm, trải qua kinh nguyệt, là bích chi , mới thể đạt đủ điều kiện.
Nhìn khắp tất cả con gái Lạc gia, chẳng ai phù hợp điều kiện cả.
Những ngày đó Lạc lão gia t.ử suốt ngày ủ rũ.
Theo lời đạo sĩ, âm nữ là con gái Lạc gia.
mấu chốt là a.
Chẳng lẽ Lạc gia thật sự hết t.h.u.ố.c chữa ?
lúc , là đích nữ Lạc Tuyết Nhiên đến, đề xuất Lạc Thu Nhiên ở phòng củi hậu viện phù hợp với điều kiện của lão gia t.ử.
Quả thực là ứng cử viên hảo.
Lạc lão gia t.ử mắt sáng lên, quả nhiên nhớ tới nha đuổi hậu viện mười mấy năm .
Sau đó hình như là sinh một đứa con gái.
Ông thất vọng vì đó là con trai, liền một cũng từng gặp, đó càng trực tiếp quên mất sự tồn tại của hai con .
Được Lạc Tuyết Nhiên nhắc nhở mới nhớ tới hai con, tính toán ngày tháng, quả nhiên là ứng cử viên hảo.
Ông khỏi nhớ , lúc đầu chính là ông ngăn cản Linh Ngọc uống t.h.u.ố.c phá thai, mới sinh con nha đầu Lạc Thu Nhiên .
Chẳng lẽ đây chính là mệnh trời định, là ông tùy tiện quyết định một cái, trong cõi u minh để một cơ hội cứu Lạc gia ?
, chắc chắn là như .
Ông vội vàng sai phòng củi hậu viện đón hai con tới.
Vừa thấy hai đều tiều tụy hình .
Thế thì , trở thành Vu Cổ Nhân Ngẫu thì vết thương.
Phải nuôi Lạc Thu Nhiên cho .
Thế là sắp xếp chỗ ở cho hai con, sắp xếp hạ nhân hầu hạ.
Hai con ghẻ lạnh lắc một cái, biến thành chủ t.ử.
Có điều, khí chất của chủ t.ử.
Gặp ai cũng vẫn là bộ dạng khúm núm ánh mắt lảng tránh.
Lạc lão gia t.ử tuy chán ghét, nhưng cũng nhịn.
Chỉ cần con nha đầu đó thể bảo vệ Lạc gia, thì nuôi cho .
Hôm nay là ngày thứ ba, lão gia t.ử đặc biệt mời đại phu tới nghiệm cho con nha đầu đó.
Đây chính là bộ quá trình.
Giờ phút , Lạc Hành Thiện cảm thấy con nha đầu khác với đứa ông từng gặp .