Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 65: Oan Hồn Tìm Chó Và Ngôi Trường Bỏ Hoang
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:31:30
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mao Thiến: “...”
Cô coi như hiểu rõ. Chân ái duy nhất của Ngô Thu Thu chính là tiền.
Không tại , nếu là đây thấy Ngô Thu Thu như , cô nhất định sẽ bĩu môi khinh bỉ. bây giờ, cô cảm thấy yêu tiền là một sở thích đơn thuần và đáng yêu bao.
Sau đó, cô trố mắt Ngô Thu Thu rút từ gầm giường một thanh mã tấu sáng loáng...
Loại d.a.o cô từng thấy ở nhà bà nội hồi nhỏ, thường dùng để c.h.ặ.t cây chẻ tre gì đó, nặng đến hai ba cân.
Không chứ, sinh viên đại học nhà ai quân sự mà giấu d.a.o gầm giường?
Nhớ lúc từng cố tình bắt nạt Ngô Thu Thu, cô chỉ dùng cây lau nhà dính nước tiểu chọc chứ rút d.a.o c.h.é.m hai nhát, Mao Thiến đột nhiên cảm thấy Ngô Thu Thu vẫn còn dịu dàng chán.
Chẳng bạo lực chút nào. Nếu thì với một d.a.o , cô còn mạng mà đây ? Chắc lạnh toát từ lâu .
Cô vội vàng bịt miệng để hét lên thành tiếng.
Ngô Thu Thu đưa ngón tay lên miệng: “Suỵt.”
Mao Thiến vội vàng gật đầu như gà mổ thóc.
Lúc cửa, Ngô Thu Thu lôi từ trong ba lô một cái đầu củ cải, c.ắ.n một miếng, cắm lên đó ba nén nhang đặt ở cạnh cửa.
“Cái để gì?”
“Để ngủ ngon.” Ngô Thu Thu liếc cô một cái.
Điều cô là, ba nén nhang cũng tương đương với thời gian cô rời , nhang tàn thì về.
Sau đó, Ngô Thu Thu lấy từ ba lô một xâu tiền ngũ đế, lấy một đoạn dây đỏ xỏ buộc lên tay nắm cửa, ngón tay chấm nước rễ (nước mưa chạm đất) một chữ ‘Cấm’ lên cửa.
Hũ tiền đồng của Ngô Thu Thu cũng là do bà ngoại để . Bên trong mấy trăm đồng Càn Long Thông Bảo. Còn xâu tiền cổ tay cô thì càng tầm thường. Nghe đó là vật bồi táng trong hoàng lăng, hiếm đời, nhiễm chân long chi khí, quý giá hơn tiền đồng bình thường gấp nhiều .
“Cái để gì?” Mao Thiến như tìm thấy châu lục mới, tò mò hỏi.
Ngô Thu Thu dịu dàng đáp: “Con rùa , ngậm miệng .”
“Ồ, ồ.” Mao Thiến dùng hai tay bịt c.h.ặ.t miệng.
Ngô Thu Thu đối với Mao Thiến kiên nhẫn như với Tề Tịnh. Cho Mao Thiến xem những thứ , cô cũng tư tâm. Cô sắp mở cửa hàng online , nhưng loại chuyện thể đăng lên vòng bạn bè để quảng cáo. Vì cần tích lũy một lượng khách hàng ban đầu.
Mao Thiến thích hợp. Đại tiểu thư sống trong nhung lụa, đơn thuần... , là đơn xuẩn!
“Sợi dây đỏ buộc tiền đồng , lát nữa thể cho ?” Mao Thiến chằm chằm xâu tiền tay nắm cửa. Cô nhớ cổ tay Ngô Thu Thu cũng .
“ thu phí đấy.” Ngô Thu Thu .
“ , sẽ trả tiền cho .” Mao Thiến cảm thấy đây chắc chắn là đồ .
Ngô Thu Thu suy nghĩ một chút, giơ lên một ngón tay.
“Một ngàn? Được, chuyển khoản cho ngay.” Mao Thiến lập tức đồng ý.
Ngô Thu Thu nhịn ho khan một tiếng. Cô định là một trăm.
Tất nhiên, đồ thì chắc chắn là đồ . Sợi dây đỏ là do cô dùng nước rễ ngâm chu sa, dùng dây gai tẩm tự tay se . Có tác dụng trừ tà cản tai. một ngàn tệ thì cũng quá đáng...
Hai xuất phát tới tòa nhà dạy học bỏ hoang. Lần Ngô Thu Thu khôn ngoan hơn, tránh các camera giám sát. Thật để tiết kiệm điện, khu trường cũ bật nhiều camera, nên Ngô Thu Thu dễ dàng né .
Dưới màn đêm, tòa nhà dạy học đen ngòm như một ngôi mộ khổng lồ sừng sững mắt, tỏa một luồng khí tức hoang lương, âm lãnh.
Mao Thiến đến đây ôm tay run rẩy. Rõ ràng cô cũng từng qua những truyền thuyết về ngôi trường . Khác với khác, cô từng đích trải nghiệm, nên càng tin khu trường cũ "thứ dơ bẩn".
“Buộc c.h.ặ.t , đừng để lạc mất .” Ngô Thu Thu quấn sợi dây đỏ quanh eo , đầu đưa cho Mao Thiến: “Lát nữa dù xảy chuyện gì cũng nhớ đừng đầu . Nếu sợ quá thì cứ hát Makka Pakka.”
“Được.” Mao Thiến đăm chiêu gật đầu. Hèn gì đêm đó cô thấy Ngô Thu Thu hát Makka Pakka.
Sau đó, cô thấy Ngô Thu Thu lấy một chiếc đèn dầu và thắp lên. Ngọn lửa của đèn dầu màu xanh lục.
Ngọn lửa lay động hai cái chỉ thẳng bên trong tòa nhà dạy học. Ngô Thu Thu thấy ngọn lửa run rẩy, thậm chí nguy cơ tắt. Có thể tưởng tượng bên trong hung hiểm đến mức nào. Tuyệt đối chỉ một "thứ dơ bẩn".
“Đèn tắt, tắt chúng sẽ .” Ngô Thu Thu đưa đèn dầu cho Mao Thiến.
Mao Thiến lập tức cảm thấy áp lực như núi đè. Tay cầm đèn dầu cũng run lên bần bật.
Ngay đó, eo cô siết , là Ngô Thu Thu bước tòa nhà, cô vội vàng theo. Lúc , sợi dây đỏ ngang hông chính là nguồn gốc cảm giác an duy nhất của cô.
Khi Ngô Thu Thu bước lên bậc thang đầu tiên, cô rắc một nắm tro trắng ở góc cua.
“Đây là tro gì ?” Mao Thiến nhỏ giọng hỏi.
Thu Thu đầu cũng ngoảnh , tiếp tục lên lầu: “Tro cốt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-65-oan-hon-tim-cho-va-ngoi-truong-bo-hoang.html.]
Mặt Mao Thiến cắt còn giọt m.á.u. Tro... tro cốt...
“Cậu nếm thử một ít ? Trừ tà đấy.” Ngô Thu Thu tiếp.
“Không , cần , ở đây là ...” Mao Thiến suýt thì thét.
Bây giờ cho cô thêm một trăm lá gan cô cũng dám chọc Ngô Thu Thu. Cô nghĩ, đống tro cốt là của kẻ nào đó từng đắc tội với Ngô Thu Thu chứ? Vậy là thật sự Ngô Thu Thu "phanh thây xẻ thịt, nghiền xương thành tro" ? Cô ngày tro cốt của cũng Ngô Thu Thu rắc như thế .
Ngô Thu Thu liếc thấy bộ dạng sắp đến nơi của Mao Thiến, khẽ thành tiếng. Thật đây là tro tre. Coi như là một dấu hiệu để . Lỡ như lạc đường, tro tre sẽ dẫn lối cho cô.
Lúc , Ngô Thu Thu và Mao Thiến lên đến tầng hai. Đây là dãy phòng học phân bố theo hình chữ L, hành lang còn vương vãi một bàn ghế hỏng, sách vở cũ nát.
Ngô Thu Thu dẫn Mao Thiến tìm từng phòng học một. Mục tiêu chính đêm nay là cứu .
Phòng học thứ nhất, ai. Bàn ghế xiêu vẹo ngổn ngang.
Phòng thứ hai, cũng ai.
Cả tầng hai trống trơn. ngọn đèn dầu nhảy múa dữ dội.
Mao Thiến tập trung tinh thần chằm chằm đèn dầu. Đột nhiên, ngọn nến lay động một cái. Cô bưng đèn dầu nghiêng về bên trái, ánh nến chập chờn, một khuôn mặt xanh mét thoắt ẩn thoắt hiện đang cố thổi tắt đèn của cô.
Tuy nhiên, dường như thổi , chỉ động tác, thổi tắt đèn.
“Á!”
Mao Thiến lập tức hét lên một tiếng ch.ói tai: “Ngô Thu Thu, ma!”
Đợi cô hét xong, khuôn mặt biến mất.
“Không , thổi tắt đèn .” Ngô Thu Thu đầu cô, hiệu bảo cô thổi đèn.
“Thổi... thổi đèn?” Mao Thiến chút mờ mịt. Không Ngô Thu Thu đèn tắt ?
“, mau thổi tắt nó .” Ngô Thu Thu thúc giục.
Mao Thiến lời Ngô Thu Thu, cũng dám hỏi nhiều, giơ đèn dầu lên chuẩn thổi tắt.
Đột nhiên, trán cô vỗ một cái bốp.
“Cậu đang cái gì ?”
Mao Thiến ôm trán, bỗng nhiên cảm giác như tỉnh mộng. Cô ngơ ngác: “Không bảo thổi tắt đèn dầu ?”
“Cậu che mắt.” Ngô Thu Thu liếc Mao Thiến một cái: “Đó là .”
Mao Thiến rợn cả tóc gáy. Hóa là thứ dơ bẩn đang lừa cô.
“Còn nữa, tuyệt đối đừng gọi tên, cũng sẽ gọi tên , chúng thấy sẽ là ai.”
Ngô Thu Thu thấy Mao Thiến gọi tên , lúc mới cảnh cáo một câu. Mao Thiến bịt miệng gật đầu, sợ đến mức sắp .
Ngô Thu Thu lên tầng ba. Chân cô thứ gì đó vướng .
Ngô Thu Thu cúi đầu, là một bé gái chừng bốn năm tuổi.
“Chị ơi, em lạc mất ba , chị thể giúp em tìm họ ?”
Bé gái tết tóc sừng dê, mặc chiếc váy thời từ nhiều năm . Rất thể là cư dân cũ sống ở đây từ khi xây trường.
Ngô Thu Thu lấy từ trong ba lô một giấy nhỏ: “Vào .”
Bé gái gật đầu, chui giấy, Ngô Thu Thu dán lên giấy một đồng tiền xu. Người giấy vốn dĩ vô tri vô giác, trong nháy mắt trở nên linh động như thật.
Từ trong ba lô, cái đầu của Tiểu Ngốc Qua thò , tò mò giấy bé gái. Ngô Thu Thu nhét cả hai trong ba lô. Thế là, trong ba lô của Ngô Thu Thu thò hai cái đầu giấy.
Mao Thiến phía thấy cảnh , cảm thấy tam quan của đảo lộn. Ngô Thu Thu những thể g.i.ế.c c.h.ế.t thứ dơ bẩn, mà còn thể kết bạn với chúng. Cô rốt cuộc phân ở cùng với loại quái vật gì thế ?
Ngô Thu Thu đương nhiên kết bạn với bé gái. Cô là đang bắt con tin, bé gái tự nhiên đ.â.m đầu thôi, lát nữa nếu thật sự gặp cha bé gái, trực tiếp nắm thóp bọn họ cho dễ chuyện.
Cư dân cũ sống ở đây ít, Ngô Thu Thu định trêu chọc hết. Ngoại trừ những kẻ như quỷ đói, phần lớn cư dân cũ cũng g.i.ế.c . Người chỉ vì nhà lạ xông nên vui, dạy dỗ đám ngoại lai một chút thôi.
Nếu nơi thật sự là núi mồ mả cải tạo thành, cũng chứng tỏ những kẻ nhập thổ vi an, khác với cô hồn dã quỷ bình thường. Oán khí của chúng nặng.
Tầng ba.
Đầu cầu thang một ông lão chống gậy đó. Ông lão rụng hết răng, trong miệng trống hoác, đen ngòm.
Ông lão nhe miệng , tay xách một sợi dây xích sắt to tướng: “Cô nương, thấy con ch.ó của ?”