Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 64: Bóng Ma Giả Mạo Và Lời Mời Gọi Từ Tòa Nhà Cũ

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:31:29
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngô Thu Thu liếc Dư giáo quan, chỉ hiệu cho cô điện thoại.

Cô còn tưởng là tố cáo cơ đấy...

“Tối qua em thấy gì?” Dư giáo quan hỏi.

Ngô Thu Thu rõ mồn một, trong video căn bản con quạ nào cả. Còn sự bất thường của Mao Thiến đó, Ngô Thu Thu cũng rõ, là do phía âm vật bám theo nên mới những hành động như .

Thảo nào hôm nay Mao Thiến Ngạ Quỷ nhập, e rằng là do tối qua theo cô ngoài nên trúng chiêu. Chỉ là những con quạ , trong video , chẳng lẽ tối qua cô thấy là giả?

Nói như , vẫn là ở ngõ Thiển Thủy. Đối phương thế mà đuổi tới tận đây. Nếu thực sự là bạn của bà ngoại, thể trực tiếp hiện gặp mặt. những con quạ thực sự hại cô, còn tác dụng cảnh báo. Đối phương là địch bạn, thọt chân mà cô đang tìm , hiện tại vẫn rõ.

“Sinh viên Ngô Thu Thu?” Dư giáo quan gọi nữa.

Ngô Thu Thu hồn: “Em chẳng thấy gì cả.”

“Vậy em...” Ngón tay Dư giáo quan gõ lên màn hình, thôi.

“Thực sự chẳng thấy gì cả.”

Ngô Thu Thu thể thật. Không nguy hiểm gì, mà là cô lười giải thích. Rất nhiều chuyện chỉ tự trải qua mới hiểu . Ví dụ như Tề Tịnh, ví dụ như Viên Cửu Cửu.

Người như Dư giáo quan, Ngô Thu Thu mà chuyện tâm linh, đổi chỉ là sự nghi ngờ. Cô tốn công vô ích.

“Thật ?” Dư giáo quan chằm chằm đôi mắt trong veo của Ngô Thu Thu.

Anh nghĩ, nếu Ngô Thu Thu những chuyện thể tưởng tượng nổi, sẽ thái độ gì? Có lẽ là nghi ngờ.

“Vậy tối qua, lúc đưa sinh viên Mao Thiến về ký túc xá, gọi tên em, em nhờ khác trả lời ?” Dư giáo quan hỏi.

Đầu Ngô Thu Thu cúi xuống, trong đáy mắt lén lút chứa đầy sự kinh ngạc.

Trả lời cô?

Cô nhớ vẻ mặt như gặp ma của Mao Thiến lúc đó. Cũng nhớ tấm ảnh cô gái lạ mặt .

Vậy là, trong lúc cô về ký túc xá, giường của cô, cô trả lời.

Vừa nghĩ đến việc lúc mặt, giường một quen ngủ, giả mạo , Ngô Thu Thu liền lạnh toát cả .

Đồng thời, Ngô Thu Thu nhớ lúc tập huấn, Lâm Tân Mẫn nhà vệ sinh mấy . Chẳng lẽ bắt đầu từ lúc đó, một cái bóng luôn theo cô, đến tận khu trường cũ ? Buổi tối thậm chí còn cùng giường ngủ với cô...

“Sinh viên Ngô Thu Thu, em ngẩn nữa ?” Dư giáo quan nhíu mày.

“Không ngẩn , giáo quan, em về đây.” Ngô Thu Thu gượng. sắc mặt cực kỳ khó coi bán cô. Cô dù cũng mới là sinh viên năm nhất, đến mức hỉ nộ hiện mặt như mấy con cáo già.

“Sắc mặt em trông tệ.” Dư giáo quan rót cho Ngô Thu Thu một cốc nước.

Ngô Thu Thu uống nước, che giấu tâm trạng yên bình. Ngập ngừng một chút, Ngô Thu Thu hỏi: “Mao Thiến thế nào ạ?”

Nhắc đến Mao Thiến, lông mày Dư giáo quan tránh khỏi nhíu .

“Đã đưa đến bệnh viện chính quy .”

Mao Thiến rách thực quản, chắc chắn chỉ thể đến bệnh viện lớn xử lý.

Dư giáo quan vỗ vai Ngô Thu Thu: “Về nghỉ ngơi .”

Ngô Thu Thu gật đầu, dậy rời .

“Sinh viên Ngô Thu Thu.” Lúc , Dư giáo quan gọi cô .

“Sao thế ạ giáo quan?” Ngô Thu Thu đầu.

Dư giáo quan nghĩ nghĩ, vẫn : “Trước đây chúng từng gặp ?”

Ngô Thu Thu lắc đầu: “Chưa từng gặp.”

“Được, đường đột .”

Sắc mặt Dư giáo quan khôi phục vẻ lạnh lùng. Thực tế, đúng là cảm thấy Ngô Thu Thu quen mắt. nhất thời thể xác định rốt cuộc gặp Ngô Thu Thu . Lúc Ngô Thu Thu , cũng cảm thấy là giáo quan mà lời , vẻ đường đột và thiếu tự trọng.

Ngô Thu Thu suốt dọc đường đều đang suy nghĩ. Quạ đen, hồn ma bám theo. Giữa mấy chuyện mối liên hệ tất yếu nào ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-64-bong-ma-gia-mao-va-loi-moi-goi-tu-toa-nha-cu.html.]

Quạ đen liên quan đến ở ngõ Thiển Thủy, ở ngõ Thiển Thủy khả năng liên quan đến bà ngoại. Sau khi bóc tách từng lớp, Ngô Thu Thu cảm thấy , ít nhất cùng một giuộc với đám Tần lão. cô nhất thời còn gì để mưu đồ.

Ngô Thu Thu phát hiện luôn rơi một sự nhầm lẫn. Hoa dì đời thể phá giải thuật trộm mệnh tối đa chỉ ba . Hoa dì tính sót một , đó chính là thi triển thuật pháp. Có lẽ, mới là gần cô nhất.

Trên đời kẻ thù vĩnh viễn, chỉ lợi ích vĩnh viễn. Nếu cô thể đưa đủ lợi tức, cũng mất là một con đường khác.

Tất nhiên, Ngô Thu Thu cũng sẽ từ bỏ chuyến Trường Bạch Sơn. Sau khi kết thúc đợt tập huấn quân sự, sẽ kỳ nghỉ năm ngày. Cô thể một chuyến đến Trường Bạch Sơn.

mắt còn một việc quan trọng nhất. Kiếm tiền.

Ngoài con đường thêm, Ngô Thu Thu sự gợi ý của Tề Tịnh, nảy ý định mở cửa hàng online. Bán mấy thứ như vòng tay đồng tiền, bùa bình an các loại. Đường ngàn vạn lối, kiểu gì cũng để c.h.ế.t đói .

Cuộc sống quân sự trở bình lặng. Ngô Thu Thu vẫn hòa nhập với đám đông, nhưng cũng ai đến gây rắc rối cho cô. Cô cẩn thận quan sát, cũng thấy cái bóng chạy giả mạo nữa.

Thoáng cái một tuần trôi qua. Tất cả sinh viên đều sắp kìm nén đến phát điên.

Mao Thiến cũng khu trường cũ tiếp tục tập huấn. Chỉ là Mao Thiến khi trở về, rõ ràng trở nên trầm mặc hơn nhiều. Ngay cả chữ ký WeChat cũng đổi thành "Đã ngoan ngoãn".

Người khác lẽ trải qua chuyện gì, nhưng bản vô cùng rõ ràng. Cô , gặp ma . Và cứu cô , là Ngô Thu Thu. Giây phút cô khôi phục ý thức, thấy chính là Ngô Thu Thu.

Mỗi thấy Ngô Thu Thu cô đều thôi, nhưng Ngô Thu Thu coi cô như khí.

Hôm nay ở phòng rửa mặt, mấy nữ sinh tìm đến Mao Thiến.

“Mao Thiến, mấy ngày ở đây, Ngô Thu Thu thành dẫn đầu , thế nào, lát nữa dạy dỗ nó một trận ?”

Mao Thiến đang giặt tất. Nghe , cô hắt cả chậu nước giặt tất lên mấy đứa : “Đồ ngu, cút xa .”

Mấy ướt như chuột lột, tâm hồn bay bổng. Còn Mao Thiến bưng chậu thẳng. Trải qua chuyện đó, Mao Thiến cảm thấy hành vi thật ấu trĩ. Bọn họ là sinh viên đại học , học sinh cấp ba. Cái nhóm nhỏ chuyên nhắm Ngô Thu Thu chính thức tuyên bố giải thể.

Đêm cuối cùng của đợt tập huấn, mấy nữ sinh cùng phòng với Ngô Thu Thu cảm thấy nhàm chán, bèn đề nghị đến tòa nhà giảng đường bỏ hoang ở khu trường cũ thám hiểm.

Mao Thiến thấy, thẳng: “ khuyên các đừng tìm c.h.ế.t.”

Lúc lời , cô thế mà theo bản năng Ngô Thu Thu một cái. Dù cũng từng trải qua, cảm giác đó kinh khủng đến mức nào. Chính là bạn đang gì, nhưng cơ thể bạn chịu sự kiểm soát, ý chí của bạn, giống như ngoài cuộc.

Bạn trơ mắt tay bốc từng nắm thức ăn lớn nhét miệng, bất kể nuốt trôi cũng cố sức nuốt. Thức ăn cứa rách cổ họng, thực quản và đường ruột, bụng bạn trướng, như sắp nổ tung. tay bạn vẫn cứ bốc thức ăn nhét . Cảm giác đó kinh khủng bao, tuyệt vọng bao, cả đời trải qua thứ hai.

Cho nên thấy cái nhóm nhỏ nửa đêm chạy ngoài tìm c.h.ế.t, cô mới theo bản năng nhắc nhở một câu.

“Mao Thiến, về trở nên nhát gan thế? Cũng gọi , thích thì tùy.”

“Những khác thì mười hai giờ tìm tớ, tớ hẹn mấy nam sinh , là soái ca lớp Tin học đấy nhé~” Nữ sinh cầm đầu hì hì.

Mao Thiến nín thở, cô theo bản năng Ngô Thu Thu một cái, hy vọng Ngô Thu Thu thể cùng cô ngăn cản . Tuy nhiên Ngô Thu Thu trở , mặt hướng tường.

dậm chân: “Dù chỉ một câu, khu trường cũ sạch sẽ.”

mới ngoài một thứ bẩn thỉu bám theo, ai dám đảm bảo những quấn lấy? lời của cô , mấy nhất định lọt tai.

Mười hai giờ điểm, tổng cộng ba nữ sinh rời khỏi ký túc xá. Ngô Thu Thu thấy tiếng động, nhưng cô quản. Cô chỉ kết thúc tập huấn, Trường Bạch Sơn.

Hơn ba giờ sáng, Ngô Thu Thu lay tỉnh.

Cô thấy Mao Thiến đất, giọng mang theo lo lắng: “Ngô Thu Thu, bọn Lưu Viện bây giờ vẫn về, tớ lo bọn họ xảy chuyện.”

“Ồ.” Ngô Thu Thu ồ một tiếng, mơ màng định ngủ tiếp.

“Cậu thể cứu bọn họ ?” Mao Thiến chọc chọc Ngô Thu Thu.

Ngô Thu Thu mất kiên nhẫn: “Chúng lắm ? Đừng phiền ngủ.”

“Cậu rõ ràng năng lực...”

Ngô Thu Thu mở mắt: “Cậu bằng con mắt nào thấy năng lực?”

Mao Thiến: “Cậu thể thu tiền bọn họ.”

Ngô Thu Thu bật dậy: “Vậy chúng xuất phát thôi.”

 

 

Loading...