Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 632: Lòng Người Hiểm Ác, Bà Lão Kỳ Quái

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:50:51
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lạc Tuyết Nhiên đ.á.n.h mạnh đến mức va bàn, ngã sóng soài xuống đất. Một bên mặt cô tê rần, mất cảm giác. Trong tai ù , tiếng ong ong vang lên che lấp âm thanh xung quanh.

Trong miệng cô trào vị tanh nồng của rỉ sắt, khóe miệng rách toạc, m.á.u tươi rỉ . Lạc Tuyết Nhiên đờ đẫn mặt đất hồi lâu vẫn hồn.

Có thể thấy gia chủ nhà họ Lạc tay tàn nhẫn đến mức nào.

“Bây giờ chịu ?”

Gia chủ nhà họ Lạc chằm chằm Lạc Tuyết Nhiên bằng ánh mắt như ăn tươi nuốt sống. Dù đây từng là đứa con gái ông cưng chiều nhất, nhưng một khi ảnh hưởng đến lợi ích của Lạc gia, tất cả đều dẹp sang một bên.

Lạc Tuyết Nhiên cuối cùng cũng tỉnh táo , đôi mắt tràn đầy phẫn hận.

“Con thật sự , tại cha tin con?”

“Còn dám ngụy biện?” Gia chủ nhà họ Lạc xổm xuống bên cạnh Lạc Tuyết Nhiên: “Có hạ nhân tận mắt thấy con và Thuần Nhiên cùng chạy ngoài, đó chia tay ở gần hậu viện.”

Ông túm lấy cổ áo Lạc Tuyết Nhiên: “Cho nên, Thuần Nhiên rời khỏi Lạc gia từ hậu viện ? Nói cho cha , nó rốt cuộc ?”

Ánh mắt Lạc Tuyết Nhiên khẽ động. Cô thật sự .

“Con thật, con tỷ .”

“Mày...”

Gia chủ nhà họ Lạc giơ tay định đ.á.n.h tiếp, nhưng thấy bên má sưng vù của Lạc Tuyết Nhiên, cái tát cuối cùng vẫn giáng xuống. Trong mắt ông lóe lên một tia sáng vi diệu, dường như tính toán khác.

Ông đỡ Lạc Tuyết Nhiên dậy: “Con nghỉ ngơi cho khỏe .”

Sau đó bước khỏi cửa, lệnh: “Người , lấy chút đá chườm cho tiểu thư tiêu sưng. Trông chừng tiểu thư cẩn thận, đừng để nó chạy lung tung.”

Dặn dò xong, cánh cửa đóng sầm và khóa c.h.ặ.t từ bên ngoài.

Lạc Tuyết Nhiên ôm mặt, ánh mắt chớp động. Xem , cô giam lỏng ở đây .

“Ngô Thu Thu, cô nhất định trốn thoát, chúng thể rời khỏi đây , hy vọng đều đặt cả cô...”

cửa sổ, lẩm bẩm một .

Hiện tại, hy vọng đều ký thác lên Ngô Thu Thu. Nếu Ngô Thu Thu trốn thoát thành công, thoát khỏi phận Hà Bá Tân Nương, chuyện chắc chắn sẽ chuyển biến. Bọn họ lẽ sẽ thoát khỏi nơi quỷ quái .

Chỉ là, ở đây tồn tại một nghịch lý. Nếu lời nguyền của Âm Nương Nương đời đầu giải khai, thì các Âm Nương Nương đời còn tồn tại ? Khi lời nguyền biến mất, liệu đồng nghĩa với việc tất cả những gì đó cũng sẽ tan biến, bao gồm cả cô và Ngô Thu Thu?

Lạc Tuyết Nhiên . Cô chỉ thời gian chờ đợi trong căn phòng dài đằng đẵng như cả thế kỷ. Cũng Ngô Thu Thu đang trốn ở , liệu bắt .

...

Lúc , Ngô Thu Thu đang trốn trong một cái chuồng bò bên cạnh quán .

Trên phố thứ vẫn diễn bình thường, bá tánh bàn tán gì. Xem cô đoán đúng, Lạc gia nhất thời sẽ dám ầm ĩ chuyện lên. thời gian kéo dài thì chắc.

Nếu tất cả đều tân nương của Hà Bá bỏ trốn, thì cả cái thành sẽ biến thành tai mắt của Lạc gia, giúp bọn họ truy bắt cô. Lúc đó, cái chuồng bò cũng chẳng còn an nữa.

Cho nên...

Ánh mắt Ngô Thu Thu khẽ lóe lên, trong lòng chợt nảy một ý định. Cô liếc tiệm bánh bao bên cạnh, dậy bước khỏi chuồng bò, thẳng về phía đó.

Kết quả mấy bước, phố bỗng vang lên tiếng vó ngựa. Một bà lão vì tránh ngựa mà ngã lăn ngay cạnh Ngô Thu Thu, trán đập đá, lập tức kêu cứu đau đớn.

Ngô Thu Thu cưỡi ngựa mặc trang phục của Lạc gia. Đây chắc chắn là tìm cô, cô liền cúi đầu chờ đối phương qua.

Cô vốn chẳng để ý đến bà lão ngã . bà lão túm c.h.ặ.t lấy ống quần Ngô Thu Thu: “Cứu với, cô nương cứu với...”

Không ai để ý đến bà , lẽ bà lão sẽ dậy nổi.

“Cô nương, cầu xin cô cứu .” Bà lão lóc t.h.ả.m thiết.

Ngô Thu Thu vẫn dây dưa, cô còn kế hoạch khác.

“Cô nương, ơn phước cứu .” Bà lão sống c.h.ế.t ôm c.h.ặ.t c.h.â.n Ngô Thu Thu.

Mắt thấy xung quanh bắt đầu vây chỉ trỏ, Ngô Thu Thu lo lắng sẽ thu hút sự chú ý của Lạc gia , lúc đó thì lộ tẩy mất. Cô đành c.ắ.n răng, đỡ bà lão dậy đưa đến y quán.

tiền, cần cô trả tiền cô nương.”

Bà lão đại phu băng bó vết thương, thấy Ngô Thu Thu cứ chằm chằm ngoài cửa sổ, bèn hỏi: “Cô nương đói bụng ?”

Ngô Thu Thu lắc đầu, tâm trạng ứng phó với bà lão.

Sau khi băng bó xong, bà lão vui vẻ tới, lấy bánh bao trong giỏ đưa cho Ngô Thu Thu.

“Hơi nguội , đừng chê nhé. Lúc nãy thấy cô về phía tiệm bánh bao, chắc là đói ? Đứa trẻ đáng thương.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-632-long-nguoi-hiem-ac-ba-lao-ky-quai.html.]

Bà lão phủi bụi đất quần áo Ngô Thu Thu. Đây là coi cô như tiểu ăn mày ? Hóa chú ý đến cô từ đầu.

Mí mắt Ngô Thu Thu giật giật, may mà mặt cô trát đầy bùn đất, chắc dung mạo ban đầu. Cô chỉ cổ họng : “A a a a.”

Giả vờ câm. Ra đường, lòng phòng thể .

Bà lão Ngô Thu Thu câm, ánh mắt càng thêm xót xa.

“Tội nghiệp . Hóa là một đứa trẻ câm.”

Ngô Thu Thu ánh mắt thương hại đó cho chút cạn lời. cô vẫn nhận lấy bánh bao, c.ắ.n vài miếng ngấu nghiến, ăn no mới sức chạy trốn.

“Có thể phiền cô đưa về nhà ? Con trai tòng quân bảo vệ đất nước , ông nhà cũng mất từ năm .” Bà lão .

Ngô Thu Thu gật đầu, đưa bà lão về một hộ nông dân nhỏ ở phía Tây. Nhìn cảnh cũng khá nghèo khó.

“Con , chê thì tắm rửa, bộ quần áo sạch sẽ .” Bà lão mời.

Ngô Thu Thu lắc đầu từ chối, hiệu rời . Bà lão chút thất vọng và tiếc nuối, nhưng lập tức : “Đợi một chút.”

Nói bà vội vàng trong lấy mấy cái bánh rau dại .

“Cầm lấy , đừng để đói lả .”

Nhìn thấy ánh mắt dịu dàng hiền hậu của bà lão, ánh mắt Ngô Thu Thu d.a.o động. Cô nhận lấy bánh, gật đầu cảm ơn rời ánh mắt tiễn đưa của bà.

Đợi đến khi bà lão nhà, Ngô Thu Thu dừng bước, trong mắt lóe lên một tia sáng, đó trở cửa nhà bà lão, chui tọt đống rơm trốn.

Tính toán thời gian, chắc cũng sắp đến giờ lành. Lạc gia giấu chuyện nữa, chắc chắn sẽ lục soát thành tìm tung tích của cô. Bá tánh lúc chắc cũng chuyện . Cho nên, cô thể chạy lung tung nữa.

Trốn ở đây nửa canh giờ, tiếng ngựa kéo đến. Bà lão tiếng bèn .

“Là của Lạc gia , chuyện gì thế?” Bà lão hỏi.

“Có thấy ? Chúng đang tìm cô .” Kẻ cầm đầu đưa bức họa.

Bà lão nheo mắt kỹ, thỉnh thoảng nhíu mày.

“Có thấy ?” Kẻ cầm đầu thúc giục.

Bà lão hỏi : “Cô nương trong tranh là nhân vật nào ? Sao thấy quen quen, hình như gặp ở .”

Ngô Thu Thu trốn trong đống rơm, thấy câu thì tim trầm xuống.

“Đây là tân nương của Hà Bá, hiện tại Lạc gia đang đợi cô để cử hành nghi thức.” Mấy .

Lông mày bà lão nhướng lên, chuyện ? Hà Bá Tân Nương đào hôn, đây chính là chuyện lớn tày trời. Biểu cảm của bà dường như nhận điều gì.

“Bà mau .” Bọn họ thúc giục.

Bà lão há miệng, dường như thôi, đưa tay sờ sờ vết thương trán. Một lát , bà lão gật đầu: “ gặp tân nương của Hà Bá.”

Trái tim Ngô Thu Thu chìm xuống đáy vực.

“Đứa bé đó qua với , còn cho nó mấy cái bánh rau dại, nhưng nó là câm mà...” Bà lão lẩm bẩm.

“Cô hướng nào ?” Đám chấn động, cuối cùng cũng tin tức, quá . Gia chủ , bắt tân nương thưởng một trăm lượng bạc.

Bây giờ tin tức, chẳng khác nào thấy một trăm lượng bạc trắng đang vẫy tay với bọn họ!!! Sao thể dễ dàng bỏ qua?

Bà lão chỉ tay về phía : “Đó, hướng đó, nửa canh giờ , các bây giờ cưỡi ngựa đuổi theo chắc là kịp đấy.”

“Được, đa tạ cho .”

Đám cưỡi ngựa phóng theo hướng bà lão chỉ.

Ngô Thu Thu trốn trong đống rơm hết bộ cuộc đối thoại. Chiếc bánh rau dại trong tay sớm lạnh ngắt, cứng đờ.

Trong lòng cô chút tự giễu. Biết rõ chỉ là lạ, bà cũng nghĩa vụ che giấu điều gì, nhưng rốt cuộc vẫn cảm thấy chút lạnh lẽo và cạn lời.

May mắn là cô đề phòng, thực sự theo hướng đó, nếu chỉ một lát nữa thôi là bắt kịp ...

Đột nhiên, phía đống rơm . Cỏ rơm vạch , khuôn mặt bà lão lộ .

“Tiểu nha đầu, may mà bà đây thông minh, lừa bọn họ .”

Bà lão híp mắt .

 

 

Loading...