Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 63: Ngạ Quỷ Nhập Tràng, Cơn Đói Khát Điên Cuồng Của Mao Thiến
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:31:28
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Này, , Mao Thiến?”
Ngô Thu Thu xổm xuống, kéo Mao Thiến dậy. Lúc mới chín giờ sáng, cũng đến mức say nắng, nhưng cả đầu Mao Thiến đầy mồ hôi, cũng nhớp nháp một mảng. Và điều kỳ lạ nhất là, Mao Thiến dường như cảm thấy khó chịu, nụ khóe miệng càng thêm rợn .
Mao Thiến nhanh ch.óng đưa đến phòng y tế. Ngô Thu Thu định tiếp tục chạy thì Dư giáo quan ngăn : “Em ở đây với bạn .”
“Không chứ... Dư giáo quan, em và quan hệ , thầy đổi khác đến chăm sóc .” Ngô Thu Thu cái việc hầu hạ khác .
“Chính vì quan hệ mới cần tiếp xúc nhiều hơn. Được , dẫn đội, ở đây giao cho em đấy, sinh viên Ngô Thu Thu.”
Dư giáo quan xong ngay, chút dây dưa.
Ngô Thu Thu đầu Mao Thiến đang hôn mê giường... khóe miệng giật giật. Mẹ kiếp, hôm qua còn dùng cây lau nhà chọc mặt , hôm nay chăm sóc nó.
Thế là Ngô Thu Thu kéo cái ghế giường, khoanh tay chằm chằm Mao Thiến. Tên tình trạng vẻ bình thường.
Lúc , bác sĩ trường cũng tới: “Em , là tụt đường huyết thôi.”
Ngô Thu Thu lúc mới nhớ Mao Thiến chiều qua ăn cơm, chạy mấy vòng, sáng nay dường như cũng thấy nhà ăn. Thảo nào tụt đường huyết.
Mao Thiến hôn mê suốt cả buổi sáng. Gần đến giờ cơm mới tỉnh , tỉnh cũng năng gì, cứ chằm chằm lên trần nhà.
“Mao Thiến?” Ngô Thu Thu gọi một tiếng.
Con ngươi Mao Thiến chuyển động, về phía Ngô Thu Thu.
“, đói.”
Cô mở miệng, giọng khàn đặc.
“Thế thì ăn cơm .” Ngô Thu Thu cũng đói, nào, còn cô lấy cơm về đút cho ăn ?
“Em sinh viên , em nhà ăn lấy cơm cho bạn , bạn bây giờ còn truyền nước tiện.” Bác sĩ trường .
Ngô Thu Thu: “...”
Được .
Ngô Thu Thu nhà ăn lấy cho Mao Thiến một phần cơm trưa thật lớn, bản mới ăn. Ăn xong, Ngô Thu Thu ma xui quỷ khiến thế nào chạy về phòng y tế một chuyến.
Ở ngoài cửa thấy tiếng của chị bác sĩ: “Em, em sinh viên , em từ từ thôi, ai tranh với em .”
Giọng của chị bác sĩ rõ ràng mang theo sự run rẩy và sợ hãi.
Ngô Thu Thu đẩy cửa bước . Chỉ thấy ba bác sĩ thành một hàng, ánh mắt kinh hoàng giường. Hai chị bác sĩ nữ sắp đến nơi. Vị bác sĩ nam duy nhất thì đang cầm ba cái khay cơm trống .
Ngô Thu Thu theo hướng mắt của họ, đồng t.ử co rút .
Chỉ thấy Mao Thiến xổm giường, bưng một khay cơm, hai tay điên cuồng bốc thức ăn nhét miệng. Rõ ràng miệng cô lớn, nhưng giống như một cái động đáy, thức ăn cứ từng nắm từng nắm nhét .
Mao Thiến gần như bỏ qua bước nhai, nhét là nuốt chửng xuống họng. Cái cổ mảnh khảnh lúc trở nên to bè, thậm chí thể thấy hình dạng của thức ăn trôi xuống. Những miếng sườn lớn, cô gặm cũng nhai, trực tiếp nuốt chửng. Những mảnh xương sắc nhọn cứa rách thực quản và cổ họng của Mao Thiến, từng dòng m.á.u tươi trào , hòa lẫn với vụn thức ăn, nước canh chảy ròng ròng xuống giường.
“Đừng, đừng ăn nữa...” Chị bác sĩ mếu máo.
“Cô bé ăn liền tù tì bốn suất cơm của chúng .” Vị bác sĩ nam .
lời ông dứt, Mao Thiến đang xổm liền ngẩng đầu lên: “Đói, đói quá.”
Bụng của cô phình to lên một cách rõ rệt.
Tình huống , Ngô Thu Thu chỉ thể nghĩ đến một khả năng.
Ngạ Quỷ (Quỷ Đói).
Không lời mắng c.h.ử.i, mà là Mao Thiến thực sự Ngạ Quỷ nhập mới xuất hiện tình trạng . Cứ tiếp tục như , Mao Thiến sẽ vỡ bụng mà c.h.ế.t.
“Chị bác sĩ, mau giữ , thể ăn nữa.” Ngô Thu Thu vội vàng .
Mao Thiến lúc cổ họng và thực quản đều đ.â.m rách, tiếp tục như dù c.h.ế.t vì bội thực thì cũng sẽ gây các biến chứng khác.
Hai nữ bác sĩ dám động đậy, nam bác sĩ tiến lên, giữ Mao Thiến . Mao Thiến lúc sức lực vô cùng lớn, thế mà hất văng nam bác sĩ xa.
“Đói quá, đói quá, còn đồ ăn ?” Mao Thiến nhe cái miệng đỏ lòm m.á.u .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-63-nga-quy-nhap-trang-con-doi-khat-dien-cuong-cua-mao-thien.html.]
Chị bác sĩ sắp sợ đến phát điên .
Ngô Thu Thu cũng màng gì nữa, cổ tay vung lên, hai đồng tiền sợi chỉ đỏ lượt bay . Một đồng rơi giữa trán Mao Thiến, một đồng rơi mu bàn chân .
Khí cơ cơ thể con từ trái thăng, từ giáng, thăng là dương, giáng là âm. Cho nên trái dương âm. Đồng tiền rơi mu bàn chân của Mao Thiến, tương đương với Thái Sơn áp đỉnh. Còn đồng tiền giữa trán, là để ép nó cút khỏi cơ thể Mao Thiến.
Tứ chi Mao Thiến cứng đờ, đầu ngẩng cao, phát một tiếng kêu cao v.út thuộc về cô . Rõ ràng là giọng của một đàn ông.
Mao Thiến dường như cực kỳ đau đớn, gân xanh cổ nổi lên, khuôn mặt vặn vẹo dữ tợn. Ngô Thu Thu cuối cùng cũng thấy, một bóng quỷ gầy trơ xương tách khỏi cơ thể Mao Thiến.
Ngay khoảnh khắc bóng quỷ rời khỏi Mao Thiến, cô mềm nhũn ngã xuống giường, hôn mê bất tỉnh.
Con Ngạ Quỷ hung tợn trừng mắt Ngô Thu Thu một cái, chạy vụt khỏi cửa phòng y tế.
Ngô Thu Thu thu hồi hai đồng tiền: “Chị bác sĩ, kiểm tra cho .”
Mấy bác sĩ chẳng thấy gì cả, chỉ thấy Ngô Thu Thu ném thứ gì đó , đó Mao Thiến hét lên một tiếng ngất xỉu. Nghe thấy lời Ngô Thu Thu, họ theo bản năng gật đầu.
Còn Ngô Thu Thu thuận tay cầm lấy mấy cái khay bẩn: “Em rửa khay.” Nói xong liền đuổi theo ngoài.
Bên ngoài sinh viên ăn cơm xong vây xem náo nhiệt. phòng y tế lúc cửa đóng then cài, bọn họ cũng bên trong xảy chuyện gì, chỉ thấy Ngô Thu Thu bưng khay bẩn đuổi theo ngoài.
Lúc là hơn mười hai giờ trưa. Người đều đây là lúc dương khí thịnh nhất trong ngày. Kỳ thực , cái gọi là thịnh cực tất suy, vật cực tất phản. Cho nên Ngô Thu Thu hành lang dài dằng dặc, nơi ánh nắng ch.ói chang chiếu rọi.
“Keng!”
Ngô Thu Thu cầm đôi đũa inox, gõ mạnh lên khay inox. Tiếng vang truyền xa.
Ngô Thu Thu liền thấy mặt đất thứ gì đó giống như vụn thức ăn. Cô nhếch khóe miệng, cứ thế đuổi theo. Con Ngạ Quỷ nếu giải quyết, e rằng còn gây chuyện lớn.
Ngô Thu Thu đuổi đến phía nhà ăn. Nơi đó cỏ dại mọc um tùm. Khu trường cũ bỏ hoang hai năm, sắp xếp tân sinh viên tập huấn, cũng chỉ cho dọn dẹp đơn giản. Ký túc xá, nhà ăn... dọn . Còn những nơi khác, vẫn trong tình trạng hoang vu.
Đuổi đến đây, trong bụi cỏ dại đột nhiên tiếng sột soạt truyền .
Ngô Thu Thu nỡ ném đồng tiền cổ tay đó, nhỡ lát nữa tìm thấy thì cô đau lòng c.h.ế.t mất. Cô thuận tay cắm hai chiếc đũa xuống đất, buộc sợi chỉ đỏ ở cổ tay giữa hai chiếc đũa, lấy cỏ quấn lên chỉ đỏ. Đặt khay cơm ở phía . Sau đó lấy một chiếc đũa khác, gõ mạnh lên sợi chỉ đỏ.
Trên bảy, tám. Đánh cỏ ắt động rắn.
Trong bụi cỏ truyền từng trận tiếng kêu ai oán. Một bóng quỷ gầy trơ xương bò , lúc cơ thể trần trụi của thế mà đầy rẫy những vết thương do roi đ.á.n.h. Dường như Ngô Thu Thu dùng đũa gõ chỉ đỏ, đều đ.á.n.h lên .
Mà màng đến vết thương , bò liền rạp xuống đất l.i.ế.m khay.
“Quả nhiên là Ngạ Quỷ.”
Ngô Thu Thu lạnh một tiếng, đó dán đồng tiền lên trán con Ngạ Quỷ. Tâm hỏa nung đỏ đồng tiền, cũng trực tiếp thiêu đốt con Ngạ Quỷ . Hắn kêu la t.h.ả.m thiết, nhưng định mệnh là thiêu thành hư vô.
Huyết ngọc cổ truyền đến từng trận mát lạnh. Ngô Thu Thu , hồn nguyên của Ngạ Quỷ cũng huyết ngọc tự động hút . Lần gặp Hàn Uẩn, lấy huyết ngọc từ tay , nhất định bắt tên đó hứa hẹn chút lợi lộc gì đó mới .
Ngô Thu Thu bưng khay cơm về nhà ăn, thuận tay rửa sạch khay đưa cho bác nhà bếp.
“Ấy, cô bé, cháu là đưa cơm cho phòng y tế ? Bác bên phòng y tế xảy chuyện lạ, cháu kể cho bác với.”
Ngô Thu Thu ngạc nhiên vì chút chuyện cỏn con mà lan truyền nhanh thế. Bèn vội vàng lắc đầu: “Không chuyện gì ạ, chỉ là bạn Mao Thiến đó ăn nhiều một chút như c.h.ế.t đói đầu t.h.a.i thôi.”
“Ồ, bác còn tưởng chuyện gì, con gái con đứa thì ăn nhiều một chút, trắng trẻo mập mạp mới .” Bác nhà bếp thấy gì để hóng hớt, bèn xua tay, thu khay.
Ngô Thu Thu rời khỏi nhà ăn, đụng Dư giáo quan.
“Sinh viên Ngô Thu Thu, thời gian ?”
Ngô Thu Thu đoán Dư giáo quan chuyện hỏi, bèn : “Không thời gian.”
Dư giáo quan: “...”
“Đi theo một chuyến.” Dư giáo quan Ngô Thu Thu.
“Đã là bắt buộc thì cần gì hỏi em một ?” Ngô Thu Thu cúi đầu lầm bầm.
Dư giáo quan khựng một chút, nhưng gì. Đến phòng nghỉ, Dư giáo quan lời nào, chỉ đưa một đoạn video giám sát cho Ngô Thu Thu xem.