Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 622: Thập Thế Oan Hồn, Lời Nguyền Bất Tận
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:50:41
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Ngô Thu Thu đang hồng y nữ thi, hồng y nữ thi ngẩng đầu lên, hai b.í.m tóc tết như sống .
Chúng ngọ nguậy đột ngột quấn c.h.ặ.t lấy Ngô Thu Thu.
Sau khi siết c.h.ặ.t, Ngô Thu Thu bỗng cảm thấy một trận ngạt thở.
Trong bóng tối, một cây kéo đen dính m.á.u vươn , từ từ mài sợi chỉ đỏ giữa cổ tay cô và Lạc Tuyết Nhiên, cố gắng cắt đứt nó.
Cùng lúc đó, Ngô Thu Thu bắt đầu xuất hiện vô vết thương một cách khó hiểu.
Những vết thương đó dày đặc và cũng sâu.
Rõ ràng là kéo đ.â.m.
Đi kèm với vết thương là cơn đau dữ dội.
Đây hẳn là những gì hồng y nữ thi từng trải qua.
Lúc , nó tái hiện cô sai một ly.
Bím tóc tết quấn quanh cô đang rỉ m.á.u ngoài.
Không phân biệt là m.á.u dính b.í.m tóc của hồng y nữ thi là m.á.u của Ngô Thu Thu.
“Đau ?”
Hồng y nữ thi chậm rãi lên tiếng.
“Đây chỉ là một phần mười những gì trải qua, ngươi bảo cam tâm cho ?”
“Ha ha ha ha ha ha......” Nàng cất tiếng thê lương.
Bím tóc càng siết c.h.ặ.t hơn.
Lún sâu da thịt Ngô Thu Thu.
“Bớt giở trò , chúng mới giao đấu một hai , bây giờ ngươi bày mấy cái ảo cảnh lừa .”
Nếu mấy đời đều tay với cô lúc .
Thì chứng tỏ vẫn đến lúc.
Hành động của hồng y nữ thi nhiều nhất cũng chỉ là dọa dẫm.
Chỉ cần Ngô Thu Thu bắt đầu sợ hãi trong lòng, thì tiếp theo sẽ dễ xử lý hơn.
Tuy nhiên, kế hoạch của hồng y nữ thi một nữa thất bại.
Cô một cách mỉa mai.
“Coi như ngươi may mắn.”
Những vết thương Ngô Thu Thu nhanh ch.óng bắt đầu lành , b.í.m tóc tết vai cũng dần biến mất.
Giọng của Lạc Tuyết Nhiên từ phía truyền đến: “Ngô Thu Thu, xin .”
Một cây kéo kề cổ Ngô Thu Thu.
Lạc Tuyết Nhiên tiếp: “ sống, thoát khỏi tất cả những chuyện , cho nên, chỉ thể hiến tế cô thôi.”
Lưỡi kéo sắc bén đ.â.m cổ Ngô Thu Thu.
Có vết m.á.u từ từ chảy xuống theo cổ.
Hồng y nữ thi mặt chằm chằm Ngô Thu Thu, nở một nụ âm hiểm.
Có lẽ vì quá phấn khích, khóe miệng cô nhếch lên tận mang tai.
“Không ngờ tới Ngô Thu Thu, ngươi vẫn quá ngây thơ, ngươi luôn tin những nên tin, vở kịch vốn dĩ là diễn cho ngươi xem. Ngươi đến , sân khấu cũng chuẩn xong đó.”
“Lạc Tuyết Nhiên, bây giờ là thời gian của ngươi, ngươi thoát khỏi tất cả ? Cơ hội ở ngay mắt, cắt đầu nó xuống là .”
Giọng của hồng y nữ thi mang theo ý mê hoặc vô tận.
Giống như lời thì thầm của ác quỷ, khiến thể từ chối.
Cây kéo đ.â.m sâu hơn một chút.
Cơn đau đ.â.m dây thần kinh khiến Ngô Thu Thu khẽ nhíu mày.
Nụ của hồng y nữ thi càng đắc ý hơn.
“Haiz.”
Ngô Thu Thu thở dài một .
Nụ đáng sợ mặt hồng y nữ thi dần đông cứng , giọng trở nên ch.ói tai: “Ngươi cái gì?”
Tại , đến lúc , cô gái mặt vẫn thể nở nụ thản nhiên như ?
“Ta ngươi luôn trăm mưu ngàn kế nhưng vẫn sơ hở.”
Ngô Thu Thu lắc đầu .
Gương mặt của hồng y nữ thi co giật một cái: “Có ý gì?”
“Không gì. ngươi còn nhớ , bây giờ là trạng thái thể xác, nếu thể xác thì thể chảy m.á.u chứ? Hửm?”
Hồng y nữ thi: “...”
“Ngươi c.h.ử.i ?” Ngô Thu Thu nàng .
Cây kéo kề cổ nhanh ch.óng hóa thành ảo ảnh.
“Ta % @! - ~! @ -”
Hồng y nữ thi c.h.ử.i bậy, nên cần kể chi tiết.
“Ngươi là Âm Nương Nương đời thứ tám, nhưng cũng là duy nhất thể tùy ý rời khỏi từ đường nhà họ Lạc, tò mò, ngươi thế nào? Ngươi gì khác với những khác?”
Vấn đề Ngô Thu Thu bối rối từ lâu.
Rõ ràng đều là hóa oán niệm của Âm Nương Nương, những khác đều nhốt ở đây.
Hồng y nữ thi giống như ở khách sạn, đến thì đến, thì , điều quá khác biệt.
Ngô Thu Thu cảm thấy vô lý.
“Ngươi nghĩ sẽ cho ngươi ?”
Hồng y nữ thi lạnh.
“Không thì thôi.”
Ngô Thu Thu cầm nến tiếp tục về phía .
Bên tai vẫn vang lên tiếng lạnh lẽo của hồng y nữ thi.
Đời thứ chín...
Âm Nương Nương bí ẩn nhất.
Cũng là mà Ngô Thu Thu sợ hãi nhất cho đến nay.
Mặc dù nàng dường như từng xuất hiện, nhưng Ngô Thu Thu luôn cảm thấy nàng ẩn nấp trong ngóc ngách của cuộc sống.
Không thấy, chạm .
chắc chắn tồn tại.
Điều khiến trong lòng Ngô Thu Thu luôn ẩn chứa một tia bất an.
Và lúc , Ngô Thu Thu sắp thấy nàng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-622-thap-the-oan-hon-loi-nguyen-bat-tan.html.]
Không hiểu , chút căng thẳng.
Cô dọc theo con đường tối đen, Lạc Tuyết Nhiên thì im lặng theo .
Cuối cùng, cô thấy một cái bóng ở phía .
Dường như đang mặt đất.
Lòng Ngô Thu Thu thắt , bước chân càng nhanh hơn.
Vầng sáng của ngọn nến từ từ di chuyển, hình dáng của bóng cũng hiện trong mắt.
Trong sâu thẳm con ngươi của Ngô Thu Thu bùng lên một tia kinh ngạc.
Bởi vì t.h.i t.h.ể của đời thứ chín, đầu.
Nàng đất, hai chân cong tự nhiên, hai tay ôm đầu gối.
Nếu đầu, hẳn là tư thế đầu gối lên đầu gối.
Tuy nhiên cái đầu đó.
Thật , trong mấy khoảnh khắc Ngô Thu Thu đến mặt.
Trong lòng cô lóe lên nhiều suy nghĩ.
Bất an, sợ hãi, lo lắng...
Cô đang nghĩ, đời thứ chín rốt cuộc là dáng vẻ của Lý Mộ Nhu .
Hoặc là, đời thứ chín lẽ ở đây.
Kết quả là nàng ở đây, chỉ là đầu.
Cứ như thể một cảm giác cố ý xóa cái đầu để cho Ngô Thu Thu rõ nàng trông như thế nào.
Tóm , Ngô Thu Thu thể thấy dáng vẻ của đời thứ chín.
Điều cũng nghĩa là tất cả những nghi ngờ đó của cô đều tan thành mây khói.
hạt giống nghi ngờ vẫn đang bén rễ nảy mầm trong lòng.
Cảm giác buồn nôn thể nôn cũng thể nuốt xuống khiến Ngô Thu Thu chút nản lòng.
Giống như một con d.a.o treo đầu, một đôi mắt ẩn trong bóng tối.
Quan sát cô, thúc đẩy cô.
Khiến bất lực.
Khác với những t.h.i t.h.ể khác phản ứng, t.h.i t.h.ể đầu của đời thứ chín thì luôn bất động.
Dường như chỉ là một t.h.i t.h.ể mà thôi.
Chỉ là Ngô Thu Thu rõ, thứ thể xuất hiện trong từ đường nhà họ Lạc, thể chỉ là một t.h.i t.h.ể chứ??
Cho nên, thứ càng bình thường, ở đây, càng trở nên đột ngột, càng bình thường.
Nói như , đời thứ chín vẫn vấn đề.
Ngô Thu Thu suy nghĩ một chút, tiến gần t.h.i t.h.ể của đời thứ chín.
Vừa định đưa tay chạm , phát hiện bàn tay chạm .
Tay vung vẩy trong khí hai .
Thi thể của đời thứ chín vẫn ở phía cách mấy centimet.
Ngô Thu Thu di chuyển qua mấy centimet, phát hiện vẫn chạm t.h.i t.h.ể của đời thứ chín.
Thi thể rõ ràng động, nhưng Ngô Thu Thu dù thế nào cũng chạm .
Cứ như thể, đó là một cái bóng chiếu từ máy chiếu.
Nực , nơi quái quỷ lấy máy chiếu?
Quả nhiên vấn đề!
Không chạm , Ngô Thu Thu cũng chạm nữa.
Trong lòng càng cảnh giác hơn với đời thứ chín bí ẩn.
Mức độ nguy hiểm của đời thứ chín, trong mắt Ngô Thu Thu vượt qua cả đời đầu tiên và hồng y nữ thi.
Tiếng lạnh lẽo đắc ý của hồng y nữ thi từ phía truyền đến.
“Ngô Thu Thu, những điều ngươi ngờ tới còn nhiều lắm. Cứ chờ xem, những gì chúng ngươi chịu đựng, ngươi đều trả từng cái một. Để nhân quả của mười đời đạt đến vòng lặp khép kín.”
Ngô Thu Thu để ý đến lời của hồng y nữ thi.
Đứng thẳng , vượt qua t.h.i t.h.ể kỳ lạ, thẳng đến điểm cuối cùng.
Tiếng của hồng y nữ thi càng trở nên quỷ dị hơn.
Không, chỉ nàng .
Những phụ nữ họ Lạc còn đều đồng loạt cất tiếng .
Tiếng đó vang vọng mái nhà từ đường nhà họ Lạc, như từ lòng đất âm u truyền đến, còn như ở bên tai, trong đầu...
Răng Lạc Tuyết Nhiên va lập cập, chân càng mềm nhũn.
Ngô Thu Thu phát hiện thể lờ , liền chịu đựng sự ồn ào, cố ý bước những bước thật lớn, theo lối tứ phương bộ.
Tự mang theo chính khí.
Không tác dụng , tiếng ch.ói tai đó quả nhiên nhỏ nhiều.
Trong quá trình , Ngô Thu Thu cuối cùng cũng đến điểm cuối.
Đời thứ mười...
Con ngươi Ngô Thu Thu khẽ co .
Đó là... cơ thể của cô.
, đó là cô.
Trước đó cơ thể cô biến mất, cô trở thành một cô hồn dã quỷ.
Ngô Thu Thu từng nghĩ đến khả năng .
khi thực sự thấy t.h.i t.h.ể của đặt ở điểm cuối, cảm giác đó, thế nào nhỉ, vẫn chút hoảng loạn.
Mười đời Âm Nương Nương, chính là mười đời con gái nhà họ Lạc.
Bây giờ trong từ đường nhỏ bé của nhà họ Lạc, xem như tụ họp đầy đủ.
“Thế nào, thấy ở đây cảm giác gì?”
Hồng y nữ thi khúc khích.
“Ngô Thu Thu, ngươi c.h.ế.t .”
Ngô Thu Thu lờ lời của hồng y nữ thi.
Lạc Tuyết Nhiên che miệng, lo lắng Ngô Thu Thu.
Cô đến bên cạnh cơ thể , thử đưa tay chạm .
Tuy nhiên, tay cô chạm cơ thể , ngược một lực đẩy cực lớn hất văng xa.